Kiều Phi Bị Tráo Đổi

Lượt đọc: 9859 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »
Chương 100
quá khứ

❊ ❊ ❊

Mùa thu Tây Hi Quốc năm thứ 7, Dung phi bị thích khách bắt làm con tin trong lần đi săn thú mùa xuân. Mất hơn ba ngày, trưởng tử của Từ Thái phó Từ Vĩ Ân tìm thấy và cứu được. Dung phi được đưa về cung từ đó lại càng được yêu chiều hơn, từ ngày Dung phi nhập cung không còn nữ nhân nào được Tiên Đế để ý tới nữa. Hai tháng sau Dung phi mang thai, Hoàng đế vui mừng mở đại tiệc. Cũng tại lúc này tin đồn nổi lên, nói rằng đứa bé Dung phi mang không phải là của Tiên đế. Cả hậu cung xôn xao, ngay tại lúc đó chỉ có một nữ nhân duy nhất đứng ra bảo vệ Dung phi, là Tiêu Chiêu Nghi cũng là biểu tỷ của Dung phi. Tiêu Chiêu Nghi cũng lấy được hảo cảm của Tiên đế từ khi đó, Tiên đế cho phép nàng tới Vĩnh Ninh cung chăm sóc cho Dung phi.

Dung phi mang thai tháng thứ tám, biết được Tiên đế đã lâm hạnh biểu tỷ của mình, một chút biểu cảm cũng không có chỉ lặng người chốc lát. Từ ngày được cứu trở về kia Dung phi đã thay đổi rất nhiều, Tiêu chiêu nghi được sủng hạnh nhưng vẫn trước sau như một, chăm sóc Dung phi rất cẩn thận. Tiên đế vẫn rất yêu thương Dung phi, nhưng chỉ là cả hai người đều chỉ nhận được sự lạnh nhạt xa cách của nàng. Dung phi lâm bồn trước thời gian dự định nửa tháng, cũng từ đó chấm dứt được lời đồn về thân thế của Cửu hoàng tử, Dung phi sinh non thân thể suy yếu càng được Hoàng đế yêu thương nhiều hơn. ngôn tình ngược

Vào sinh thần một tuổi, Cửu hoàng tử được ban tên huý là Mạc Ảnh Quân, cái tên này dấy lên không ít sóng gió, ai cũng cho rằng Mạc Ảnh Quân tương lai nhất định sẽ làm Thái tử.

Tiên đế không thể biết được sự yêu thương lộ liễu này của ông sẽ là con dao treo trên cổ, bất cứ lúc nào cũng có thể khiến Dung phi và Mạc Ảnh Quân gặp nguy hiểm. Mạc Ảnh Quân năm tuổi, Dung phi bạo bệnh qua đời, Tiên đế đau buồn ba ngày không thượng triều. Mãi tới khi Tiêu Chiêu Nghi tìm tới, Tiên đế mới ra khỏi thượng thư phòng, Mạc Ảnh Quân năm tuổi được phong vương, lấy hiệu là Thần. Quần thần can ngăn, còn lấy cái chết can gián cũng không ngăn được Tiên đế. Tiểu Thần vương được Tiên đế sủng ái, lại có Tiêu gia hậu thuẫn, hắn lúc bấy giờ là Hoàng đế tương lai mà tất cả quần thần nhận định.

Nhưng khi hắn 14 tuổi, trời đất xoay vần Tiêu gia bị cáo buộc tạo phản. Chứng cứ đầy đủ, hơn một trăm mạng người của Tiêu gia cứ như vậy mà không còn một ai……

Mà chứng cứ tạo phản này là do Tiêu chiêu nghi cũng là Thái hậu hiện tại âm thầm cấu kết với Tứ Vương gia Mạc Khinh tạo thành. Mọi chuyện phải kể về lúc Dung phi tạ thế, trước khi Dung phi mất một năm, Tiêu Thái hậu phát hiện mình không thể mang thai, thời gian ở bên cạnh chăm sóc Dung phi và Mạc Ảnh Quân, khiến Tiêu Thái hậu sinh ra ảo giác. Tham vọng cùng sự yêu thương của Tiên đế dành cho Dung phi khiến Tiêu Thái hậu ghen tị tới mờ mắt,Tiêu Thái Hậu muốn chiếm đoạt tất cả từ Dung phi. Bà ta muốn chiếm Mạc Ảnh Quân làm con mình, muốn đoạt sự yêu thương của Tiên đế, Tiêu Thái hậu đã âm thầm bỏ độc vào thức ăn của Dung phi, từng chút từng chút một, theo năm tháng dần trôi độc ngấm vào xương tủy, Dung phi chết một cách rất tự nhiên, như thể nàng chỉ bị bệnh lâu năm mà thành.

Bí mật này bị Tứ Vương gia Mạc Khinh nắm được, Tứ Vương gia lấy nó uy hiếp Tiêu Thái Hậu giúp mình lên làm Thái tử. Mà muốn lên làm Thái tử, việc đầu tiên là phải tiêu diệt Mạc Ảnh Quân. Tiêu Thái hậu có thể ác độc nhưng tình cảm bà dành cho Mạc Ảnh Quân không phải giả, Tiêu Thái hậu dùng Tiêu gia để đổi lấy Mạc Ảnh Quân. Không dừng lại ở đó, hai năm sau Tiên đế cũng lâm bệnh nặng, không quá hai tháng liền băng hà. Mạc Khinh thuận tình đăng cơ làm Hoàng đế.

Cứ như vậy Mạc Ảnh Quân trở về từ chiến trường, hắn một người thân cũng chẳng còn. Chiến thần vương làm gì chứ, hắn một người cũng không bảo vệ được. Nếu như Mạc Ảnh Quân biết được bao nhiêu năm nay hắn nắm tay kẻ thù gọi bà ta là mẹ, tôn kính, giữ đạo hiếu, Mạc Ảnh Quân sẽ ra sao………

Hứa Quân Dao gắng gượng đến lúc này, là bởi vì nàng không muốn Mạc Ảnh Quân lại mất mát thêm gì nữa. Lúc ở quỷ môn quan, vật lộn với sống chết để sinh con Hứa Quân Dao một phút một giây cũng không nghĩ tới từ bỏ. Tầm nhìn của Hứa Quân Dao mờ dần, Hứa Quân Dao thiếp đi trong lòng vẫn còn canh cánh, Mạc Ảnh Quân ta có nên nói cho chàng biết không đây….ta phải làm sao mới tốt bây giờ?

………

Hứa Quân Dao tỉnh lại đã là ba canh giờ sau, bên ngoài ánh sáng mạnh mẽ, tất cả đối với nàng như là mới trải qua một giấc mộng dài. Nếu không phải cơn đau khắp cơ thể nhắc nhở, Hứa Quân Dao thật sự cho rằng nàng vừa gặp ác mộng.

Miên Miên vén mành đi vào, thấy Hứa Quân Dao đã tỉnh nhưng lại như mất hồn, mở mắt to vô định nhìn lên trần nhà. “ Vương phi, người tỉnh rồi! Người thấy khó chịu ở đâu sao?” Miên Miên lo lắng rối rít, không khống chế được âm thanh phát ra có chút lớn.

“ Miên Miên cô nương, Vương phi vừa mới sinh, không thể lao lực. Cô nương không lên nói lớn tiếng như vậy!” Diên ma ma đem thuốc vào nghe thấy hốt hoảng nhắc nhở.

Cổ họng khô rát khiến nàng mở miệng muốn nói cũng không thể phát ra tiếng. Diên ma ma thấy động tác nhỏ của nàng liền hiểu ra, bà đỡ Hứa Quân Dao dậy giúp nàng uống nước. Hứa Quân Dao ho khan hai tiếng, khó khăn nói: “ Hài tử của ta đâu?”

“ Vương phi yên tâm, La thần y đã bắt mạch qua tiểu quận chúa rất khỏe mạnh, hiện giờ tiểu quận chúa đang ở chỗ của nhũ nương, để lão nô đón tiểu quận chúa tới…”

“ Không cần, trong lúc ta hôn mê có chuyện gì xảy ra không?”

“ Hồi Vương phi, Thất Vương phi có tới một lần, nói là tới thăm người! Vũ cô nương phải vất vả lắm mới có thể đem người đuổi đi, Thất Vương phi còn nói hôm khác lại tới! Nửa canh giờ trước còn có mấy vị phu nhân, không biết cớ gì cũng nói là tới thăm người, họ nói sợ Vương phi một mình chán nản nên mới không mời mà tới!”

Hứa Quân Dao yếu ớt cười:…….Mới như vậy đã không chịu được rồi sao? Thời Tịnh Kỳ sự thông minh khôn khéo của ngươi đã biến đi đâu hết rồi!

“ Khi nào các nàng tới liền báo cho ta, muốn gặp….ta thành toàn cho các ngươi!”

“ Nhưng Vương phi, thân thể của người….”

Hứa Quân Dao đưa tay lên ngăn lại lời hai người muốn nói: “ Các nàng chưa gặp được ra sẽ không từ bỏ, Thần Vương phủ đang trên đầu sóng ngọn gió, mỗi bước đều phải thật cẩn thận. Bản phi tự có tính toán, các ngươi không cần lo lắng!” Nếu bây giờ Hứa Quân Dao còn không chịu ra ngoài thì người bên ngoài sẽ có vớ để lôi Thần Vương phủ vào vũng bùn.

Hứa Quân Dao hiểu khi Thời Tịnh Kỳ chưa gặp được nàng, nàng ta sẽ không từ bỏ. Thời Tịnh Kỳ đang rất sốt sắng muốn xác minh việc nàng mang thai. Thời Tịnh Kỳ sẽ không từ bỏ bất kỳ có hội nào để kéo nàng cùng Thần Vương phủ xuống nước, nhưng Hứa Quân Dao nàng sẽ không để Thời Tịnh Kỳ như ý. Thời Tịnh Kỳ nếu ngươi đã không muốn an ổn mà sống, cứ thích xen vào việc của người khác như vậy, thì cũng dưng đổ lỗi cho số phận, Hứa Quân Dao nàng không tính kế kẻ khác, nhưng cũng sẽ không ngồi yên để người khác làm hại mình, hơn nữa nàng ta còn có ý đồ với bé con của nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »