Kiều Phi Bị Tráo Đổi

Lượt đọc: 9936 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »
Chương 61
yêu chàng, chỉ yêu chàng

❊ ❊ ❊

Lửa đã cháy đến người mình rồi, Hứa Quân Dao cũng không thể im lặng nữa, nàng vỗ nhẹ vào tay Mạc Ảnh Quân bên cạnh. Sau đó mở miệng: “ Tam công chúa có chút không hiểu về nơi này rồi, vậy thì để bản phi nói cho cô biết một chút. Ta không biết võ công là bởi vì phu quân ta rất lợi hại, chàng sẽ không để ta găn chuyện. Ta không có bản lãnh, là bởi vì nam nhân của ta có thể đầu đội trời chân đạp đất, hắn có bản lãnh nên ta mới có thể làm chim hoàng yến nép trong lòng hắn, không cần tự mình gồng gánh.

Nữ tử Mạc Hi Quốc ta chăm chồng dạy con, hậu viện chu toàn đó bản lãnh của họ, họ không cần lo việc lớn động binh đao bởi vì đã có nam nhân của họ che mưa chắn gió. Tam công chúa muốn tỉ thí võ công với ta, ta chắc chắn thua rồi. Giống y như là một nữ nhân dù kỹ thuật thêu của nàng có cặn bã tới đâu, chỉ cần nàng đem giá thêu tới so với một tướng lĩnh trong quân nàng chắc chắn sẽ thắng.” Nam nhân nhà ta có bản lãnh, không phục cũng phải phục.

Lời nàng vừa dứt những nam nhân Mạc Hi Quốc có mặt ở đây đều gật gù ngẩng cao đầu đầy tự hào, nam nhân bọn họ có bản lãnh nên nữ nhân không cần bôn ba, còn câu nói nào tự hào hơn câu nói này nữa chứ, ấn tượng của bọn họ về Thần Vương phi cũng tốt hơn rất nhiều. Nữ nhân thì che miệng cười hả dạ, so kiếm với nữ nhân các nàng khác nào nữ tử so thêu với tướng quân chứ, đâu phải nữ nhân nào cũng như ngươi, động đao kiếm còn ra thể thống gì. Đến ngay cả Hoàng đế cũng rất vừa lòng với câu nói của nàng.

Mạc Ảnh Quân ở bên cạnh nàng nở một nụ cười điên đảo chúng sinh tay nắm tay nàng càng chặt, nụ cười cho thấy hắn cực kỳ thỏa mãn với lời khen có cánh của nàng. Tất nhiên mọi người không biết được hắn vui bởi vì nàng nói hắn là nam nhân của nàng.

Thái tử Bắc Nguyệt thì chẳng thể vui nổi, hắn nghe ra được vị Thần vương phi này nói bóng gió nam nhân Bắc Nguyệt bọn hắn chẳng ra gì để nữ nhân phải ra mặt. Thái tử đang định lên tiếng kết thúc cái chủ đề này thì A Lan Nhược Mẫn lại nói: “ Không có bản lãnh, chỉ biết khua môi múa mép. Nữ nhân như vậy nếu là ở Bắc Nguyệt ta chắc chắn là không ai cần.”

“ Nữ nhân của Bản vương chỉ cần Bản vương thích là được. Vương phi của Thần Vương phủ cũng chỉ cần Bản vương muốn là được.” Mạc Ảnh Quân không hề kiêng dè, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía đoàn người Bắc Nguyệt, Thái tử A Lan Hề Tuỳ hiểu đây là cảnh cáo.

Chỉ cần Mạc Ảnh Quân thích là được! Ngươi có tài giỏi bao nhiêu Mạc Ảnh Quân không biết, hắn chỉ biết người hắn thích mới có tư cách đứng bên cạnh Mạc Ảnh Quân hắn. Phụ nữ yêu bằng tai, Hứa Quân Dao cũng không ngoại lệ, nàng cúi đầu cười ngọt ngào, nếu không phải là trước mặt mọi người thật sự muốn ôm hắn, hôn hắn một chút. Nam nhân như thế này bảo sao nàng không mê cho được.

“ Nhược Mẫn, hãy biết chừng mực.” Thái tử A Lan Hề Tuỳ nói bằng giọng Bắc Nguyệt với A Lan Nhược Mẫn, còn cho nàng thêm một ánh mắt cảnh cáo.

Phụ Vương đã nói lần này đối tượng hoà thân mà Bắc Nguyệt họ nhắm tới là Thất Vương gia không thì là Lục Vương gia chứ không phải Thần vương. Sau khi bàn bạc đối tượng họ nhắm tới là Thất vương, người này nhà mẹ để mạnh có tương lai làm quân chủ Mạc Hi nhất, Thất Vương gia đã có chính phi nhưng không sao, chính phi của Thất vương cũng không có thế lực gì lắm, không đáng lo ngại.

Điều làm A Lan Hề Tuỳ đau đầu là A Lan Nhược Mẫn nói nàng đã định là Mạc Ảnh Quân chỉ có thể là Mạc Ảnh Quân. Trước đó đã cảnh cáo nàng một lần không nghĩ tới, A Lan Nhược Mẫn lại bày trò trên yến tiệc như vậy.

Yến tiệc kéo dài tới cuối giờ Dậu* mới kết thúc, Hứa Quân Dao cả người mệt mỏi tựa vào người Mạc Ảnh Quân. Nàng đã biết vì sao người cổ đại không có Internet mà không buồn chán rồi, một bữa tiệc thôi kéo dài từ sáng tới tối có thể buồn chán sao?

(* Giờ Dậu là từ 17 giờ đến 19 giờ tối.)

“ Quá mệt mỏi!” Nàng thở dài thườn thượt thân vãn.

Mạc Ảnh Quân dựa người ra thành xe ngựa để nàng nằm thoải mái hơn, hai tay ôm trọn nàng vào lòng. Mùi hương bạc hà thoang thoảng vây quanh hắn, cúi đầu đặt lên trán nàng một nụ hôn. Hắn nói: “ Dao Dao hôm nay nàng nói ta là nam nhân của nàng, ta rất vui.” Giọng hắn vốn đã từ tính, lúc này hắn lại hạ giọng tựa như một sợi bạc mỏng quyến, gõ mạnh vào trái tim nàng.

Nhịp tim của Hứa Quân Dao quá tải, cả khuôn mặt đỏ bừng. Mạc Ảnh Quân vô thức nhìn tới ngây người, không phải lần đầu nhìn thấy bộ dạng này của nàng nhưng lần nào nhìn thấy cũng khiến hắn say đắm.

Nàng nhỏ giọng nói: “ Hôm nay chàng cũng nói thích ta. Không cho phép thay đổi.” Hai tay ôm lấy khuôn mặt yêu nghiệt đang hôn loạn trên mặt nàng kia, hai mắt sáng lên kiên định.

“ Không phải từ lâu đã nói rồi sao? Ta Vĩnh viễn sẽ không thay đổi.”

“ Nói khi nào vậy?” Hứa Quân Dao mờ mịt, sao nàng không nhớ ta.

Mạc Ảnh Quân cười khẽ, cúi đầu bên tai nàng thì thầm.

“……” Hứa Quân Dao cả mặt đỏ bừng xấu hổ nhìn hắn. Đúng là hôm đó hắn có nói nhưng trong hoàn cảnh đó ai còn tỉnh táo mà nghe hắn nói gì chứ, hơn nữa không phải người ta vẫn hay nói lời của nam nhân lúc trên giường không đáng tin sao.

Hơi nóng ở cổ và tai truyền tới làm Hứa Quân Dao rùng mình, nàng cảm nhận được răng môi của hắn ở bên tai nàng cắn nhẹ xuống, cả người như có dòng điện chạy dọc xuống, cơ thể không tự chủ mà mềm nhũn ra trong lòng hắn, miễn cưỡng bám víu vào người hắn mới không thể mình bị tuột xuống.

Trong lúc mơ màng Mạc Ảnh Quân rời khỏi cổ nàng, hai mắt đỏ ửng nhuốm màu tình ái nhìn thẳng vào nàng, hai mắt đối nhau hắn nói: “ Nhưng nàng không hề đáp lại, nói yêu ta.”

Hình như là đúng như vậy! Hứa Quân Dao dường như chưa từng bày tỏ tình cảm với hắn.

Hứa Quân Dao sóng mắt lưu chuyển, đối mặt với hắn. Xúc động theo bản năng trào dâng trong lòng, khiến gương mặt trắng nõn thanh lãnh quanh năm của hắn nổi lên rặng hồng mang theo dục vọng. Hứa Quân Dao không tự chủ miệng lưỡi đắng khô, nàng nuốt nước bọt rướn người lên tại môi hắn hôn một chút, nam nhân hoàn hảo trước mặt này là nam nhân của nàng, của riêng mình nàng.

Có suy nghĩ cổ vũ, Hứa Quân Dao hai tay câu lấy cổ hắn cả trọng lực cả người đều tựa vào Mạc Ảnh Quân, hơi thở hai người quyện vào cùng một chỗ. Tỏ tình ai mà không biết chứ, tỏ tình với nam nhân này không thiệt.

“ Ta cũng nói rồi mà, chàng là nam nhân của ta. Ta không yêu nam nhân của mình thì yêu ai đây.” Nói xong liền nở một nụ cười đầy quyến rũ.

Mạc Ảnh Quân thở dài, quả nhiên là tiểu bại hoại. Hắn chống trán nàng nói: “ Không giống ta muốn nghe nàng nói yêu ta.”

Hứa Quân Dao nhìn hắn, kiên định, chân thành nói: “ Ừ, yêu chàng. Ta yêu chàng, chỉ yêu chàng thôi.”

Mạc Ảnh Quân dường như có thể cảm giác được trái tim trong lồng ngực ấm áp chưa từng thấy, tay ôm nàng siết chặt lại, tim từng nhịp từng nhịp truyền đến lòng hắn. Mỗi một tế bào trong cơ thể hắn đều kêu gào thể hiện cho sự vui sướng của hắn lúc này. Ôm nàng, hôn nàng, đụng chạm cùng không vơi đi lửa nóng trong người.

Chóp mũi tràn ngập mùi hương trên người nàng, cơ thể mềm mại như không xương của nàng dán trên người hắn, thật khiến người hận không thể khảm vào trong thân thể. Hứa Quân Dao má đỏ bừng, hai mắt ngập nước bị sự nhiệt tình của hắn làm cho cả người nóng rực, biểu cảm này của nàng đủ cho hắn biết, nàng bây giờ cũng giống hắn, rung động tận tâm can. Đường về Thần vương phủ còn rất xa, mỗi khắc trôi qua đều là một sự dày vò của cặp đôi đang muốn dây dưa mãnh liệt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »