Kiều Phi Bị Tráo Đổi

Lượt đọc: 9976 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »
Chương 13
cô nương đó vấn tóc rồi!

❊ ❊ ❊

Cũng không biết lúc nào thì ngủ, tới lúc Hứa Quân Dao tỉnh lại đã là ngày hôm sau, nàng hơi cựa quậy người bên cạnh nam nhân vẫn còn ngủ say, mi dài rũ xuống làm hắn mất đi vẻ yêu nghiệt sắc bén, nhu hoà hơn rất nhiều. Nàng bất giác nhớ tới chuyện tối qua không khỏi đỏ mặt….

“ Nương tử đỏ mặt như vậy là đang nghĩ tới điều gì không nên sao?” Tiếng nói lười biếng của hắn làm Hứa Quân Dao giật mình, ngay lập tức như lắp giây cót bật dậy lùi xa khỏi hắn.

“ Ngươi nghĩ ai cũng như ngươi chắc!” Hứa Quân Dao hừ một tiếng miệng lẩm bẩm.

“ Rụt rè như vậy đêm qua chiếm tiện nghi của ta cũng đâu thấy nàng như vậy!” Mạc Ảnh Quân trông bộ dạng tức tới phồng má trợn mắt của nàng chỉ cảm thấy rất đáng yêu, người háo sắc hôm qua cứ như là hai người vậy.

Bị người ta vạch trần không kiêng nể nói về việc hôm qua Hứa Quân Dao chỉ thấy mặt nóng lên muốn tìm một cái lỗ chui vào, dù sao thì người phút trước cảnh cáo người ta không đồng ý không được làm, phút sau lại trắng trợn mò múi bụng của người ta chính là nàng. Không phải chỉ sờ một chút thôi sao, tính toán như vậy

“ Quỷ hẹp hòi!” Hứa Quân Dao lật đật đứng dậy muộn rời giường nhưng Mạc Ảnh Quân lại không có động tĩnh, do mất mặt nên nàng không muốn mở miệng tính trèo qua người hắn xuống. Hắn cũng không trêu chọc nàng nữa lật người dậy…

…..

“ Hai canh giờ nữa cùng ta tới phủ Ngũ Hầu!” Ăn cơm sáng xong nàng nhắc nhở hắn một tiếng, sau đó cùng Vũ Nương đi kiểm tra lại lễ vật được chuẩn bị. Chap‎ ????ới‎ luô????‎ có‎ ????ại‎ ﹍‎ T‎ r‎ ????‎ ????‎ T‎ r‎ u‎ ????‎ e‎ ????.V????‎ ‎ ﹍

“ Vương Phi, em thấy người hôm nay rất lạ!” Miên Miên đứng bên cạnh cầm danh sách nhìn nàng mấy lần sau đấy liền nói.

“ Lạ chỗ nào?” Hứa Quân Dao nghi hoặc.

“ Vương phi hình như không giám nhìn thẳng vương gia, còn vương gia vẫn luôn nhìn người mà hình như còn cười nữa!” Hứa Quân Dao nghe nàng nói xong suýt thì phun ra ngụm trà mới uống vào nha đầu này cũng nhạy bén thật.

“ Nào có đâu, em nhìn sai rồi!”

“ Không có em thật sự thấy mà…” Miên Miên không phục.

“ Ay da… Miên Miên ta sắp phải ra ngoài rồi em có thể tìm cho ta một bộ y phục hợp lý không?” Vũ Nương đứng bên cạnh nhìn chủ tớ hai người nở nụ cười, sau đó cùng Miên Miên chuẩn bị đồ cho nàng.

…….

Phủ Ngũ Hầu, trước cửa phủ Ngũ Hầu xe ngựa nườm nượp toàn là những người có địa vị, Hứa Quân Dao được Mạc Ảnh Quân đỡ xuống từ xe ngựa, trên người nàng mặc váy gấm màu xanh nhạt vân áo thêu chỉ bạc nổi bật, bên ngoài sa y mỏng màu trắng làm cả người trở nên thanh thoát nhẹ nhàng, đai lưng thêu hoa buộc chặt eo để lộ ra vòng eo nhỏ nhắn.

Nàng từng bước đi eo thẳng tắp ổn trọng lại đoan trang sóng vai cùng nam nhân kia, hắn cẩm bào màu trắng gương mặt anh tuấn đặc biệt khí chất trên người làm người ta không thể khinh thường. Nhưng có ai nào biết Hứa Quân Dao đang rất cố gắng eo nàng mỏi lắm rồi! Bỗng nhiên nàng cảm nhận được sau lưng có một bàn tay đỡ lấy eo nàng, Hứa Quân Dao quay sang nhìn người bên cạnh chỉ thấy hắn nhìn mình cười nhẹ, nàng chuyển tầm mắt tự nhiên phóng điện làm gì không biết.

Mọi người xung quanh hít một hơi hai người này là ai vậy? Từ khí chất tới dung mạo đều khiến người ta mở mang tầm mắt.

“ Xin hỏi hai vị là….” Người giữ cửa Ngũ Hầu dơ tay nhận bái thiếp, mọi người xung quanh cũng tò mò nín thở không biết là vị quý nhân nào.

“ Thần vương, Thần vương phi vạn an. Thứ cho tiểu nhân không có mắt nhìn! Mời theo tiểu nhân!” Hai người được nô tài dẫn vào trong.

Những người còn lại….

Thần vương?? Thần vương phi? Tất cả mọi người mất một lúc vẫn chưa hoàn hồn, đó là xấu nữ và mãng phu? Không thể nào nhất định là hoa mắt! Có nữ nhân còn trực tiếp ngất luôn, tháng trước hoàng hậu có ngỏ ý để nàng ta gả vào Thần vương phủ nhưng nàng đã từ chối gả cho một tên tiến sĩ để chối hôn, bây giờ nàng hối hận muốn chết.

“ Yêu nghệt!” Hứa Quân Dao thầm mắng, ánh mắt của mấy nữ nhân kia sắp rớt ra ngoài luôn rồi đều tại nam nhân yêu nghiệt bên cạnh nàng.

“ Nương tử nàng nói, mấy nam nhân đang nhìn nàng kia ta có nên đem mắt của họ móc ra không?” Mạc Ảnh Quân cúi thấp đầu bên tai nàng nói. Hứa Quân Dao giật giật khoé miệng nhìn hắn…

“ Lão thân thân kiến vương gia, vương phi vạn an!” Ngũ lão phu nhân nghe hai người tới lập tức cùng con dâu con trai ra nghênh tiếp.

“ Lão phu nhân hôm nay là ngày vui của người không cần đa lễ!” Hứa Quân Dao nhanh chóng lên tiếng để một người 70 tuổi cúi đầu trước nàng, nàng sẽ tổn thọ mất. Nhưng mà mấy người vẫn giữ nguyên tư thế, nàng quay qua nhìn Mạc Ảnh Quân….

“ Lão phu nhân không cần đa lễ!” Mạc Ảnh Quân nói xong mấy người kia liền đứng hết dậy. Hứa Quân Dao bĩu môi mặt mũi lão công nhà nàng đúng thật lớn……

Tặng lễ vật xong Mạc Ảnh Quân liền cùng Ngũ Hầu và mấy nam nhân ra ngoài, Hứa Quân Dao ngồi một lát chán nản nàng không quen ai cả nhìn qua bên kia vị tỷ tỷ của nàng được người ta bao quanh nói nói cười cười, nàng không ngu đương nhiên biết mấy người này đang cố tình bỏ bơ nàng.

“ Dao nhi! Ngươi thật sự là Thời Quân Dao!” Lúc nàng đang chán nản thì một tiểu cô nương chạc tuổi nàng lại gần nàng, nhìn nàng bằng ánh mắt không thể tin nổi.

“ Tứ biểu tỷ!” Tiểu cô nương là con gái của đại cữu cữu nhà mẹ nàng Từ Tiên Nhi. So vơi tất cả những người khác Từ Tiên Nhi luôn đứng bên cạnh bảo vệ nàng mặc dù biết nàng hoang đường nhưng luôn đứng bên nàng còn không ít lần khuyên nàng từ bỏ Mạc Phong Tức, cũng vì thế mà nguyên chủ trở mặt với Từ Tiên Nhi.

“ Không giận ta nữa!”

“ Ta nào có, trước đó là muội không hiểu chuyện chọc giận biểu tỷ vẫn đang lo sợ biểu tỷ không quan tâm muội nữa!” Hứa Quân Dao biết tiểu cô nương này tâm địa rất tốt nên muốn thay nguyên chủ nối quan hệ với nàng, ở cổ đại xa lạ này có một người bạn cũng tốt.

“ Ta nào giám chứ, bây giờ muội chính là vương phi oai phong lắm!” Từ Tiên Nhi giả vờ quay mặt đi.

“ Có làm vương phi thì cũng là biểu muội của tỷ, tỷ đang là muốn rũ bỏ trách nhiệm muội nói tỷ hay cả đời này tỷ cũng đừng mong bỏ rơi muội!” Hứa Quân Dao mặt dày mày dạn ôm cánh tay nàng.

“ Ngươi đó! Tha cho ngươi một lần! Đi chúng ta ra ngoài chơi, ở trong này làm gì toàn người giả tạo phát mệt!” Từ Tiên Nhi tuy là nữ nhi nhà học sĩ nhưng tâm tính lại khá phóng khoáng theo đại ca nàng học võ công ghét nhất là lễ nghi bó buộc, tính cách như này Hứa Quân Dao nàng rất thích.

Hai người cùng nhau ra hoa viên ngắm hoa trò chuyện, đến lúc bày tiệc mới cùng nhau tay trong tay tới sân viện chính. Hai người đi ở dọc hành lang mải mê nói chuyện, Hứa Quân Dao không để ý va phải người khác nàng loạng choạng muốn ngã….

“ Cô nương không sao chứ?” Nam nhân kia liền đỡ nàng, Hứa Quân Dao ngước mắt cổ đại này sao lắm trai đẹp dữ vậy, người trước mắt nàng ngũ quan anh tuấn, con ngươi trầm tĩnh như mặt hồ, cao ngạo thanh khiết, có lẽ đã nhìn thấy Mạc Ảnh Quân rồi lên nàng cũng miễn dịch luôn rồi.

“ Dao Dao, mau đi thôi!” Từ Tiên Nhi kéo nhẹ tay áo nàng, mắt nhìn xung quanh nếu để người khác thấy được thì không hay đâu.

“ Thất lễ rồi công tử ta đi trước một bước!” Hứa Quân Dao phúc thân sau theo Từ Tiên Nhi mau chóng rời đi. Nam nhân kia đứng đó nhìn theo hướng nàng rời đi nhớ lại cảm giác lúc đỡ nàng trong tay, trên người nàng có một mùi hương thoang thoảng thanh mát khiến hắn có chút lưu luyến.

“ Vương gia đừng nhìn nữa cô nương đó vấn tóc rồi!” Thuộc hạ bên cạnh thấp giọng nhắc nhở, trong lòng thở dài vương gia nhà hắn khó khăn lắm mới để ý người khác vậy mà.

“ Vấn tóc rồi!” Nàng đã là phu nhân của người khác rồi ư? Hắn quay đi ngồi xuống nhặt cây trâm ở trên đất lên, nhớ lại đó là trâm của nàng đem cất vào tay áo rồi rời đi.

……

Tiệc mừng được bày ở ngoài sân sảnh đường, nam nhân ngồi bên trái nữ khuyến ngồi bên phải cách nhau mấy tấm bình phong. Hứa Quân Dao nhìn mấy vũ nữ ca múa có chút ngứa mắt ăn mặc sặc sỡ như vậy thật chói mắt, nàng nghĩ nghĩ chuyển ánh mắt tìm hình dáng người kia không phải là nhìn tới say mê rồi chứ, qua tấm bình phong Mạc Ảnh Quân như cảm nhận được gì nâng cằm, ánh mắt hai người chạm nhau Hứa Quân Dao luống cuống rời mắt.

“ Ăn thôi mà muội cũng phải ngắm phu quân à!” Từ Tiên Nhi trêu ghẹo nàng.

“ Tỷ đừng có nói bậy!”

“ Muội thật sự buông bỏ được người kia sao?” Từ Tiên Nhi nhỏ giọng hỏi nàng.

“ Buông rồi, tỷ nghĩ mà xem phu quân muội xuất chúng thế kia muội liệu còn để ý tới nam nhân khác được không?” Hứa Quân Dao hết sức nghiêm túc nói.

“ Một chút rụt rè cũng không có nhưng mà ta thích!” Từ Tiên Nhi thấp giọng mắng một tiếng sau đấy cười haha. Vốn mọi chuyện bình thường cho tới khi…..

“ Lâu nay ta vẫn nghe nói Thời gia cô nương cầm kỳ thi họa tinh thông hết thảy, không biết hôm nay có thể thỉnh giáo Thần vương phi không?” Nàng là Tú Uyên là con gái của đại học sĩ, có thể nói là một chín một mười với Thời Tịnh Kỳ. Nàng ta là biểu muội của Lý Thanh lan, gần đây nghe khá nhiều tin đồn nàng ta muốn xem Thời Quân Dao có bản lĩnh gì.

“ Nàng đang nói ta sao?” Hứa Quân Dao giật mình xác thật là không nói nhầm chứ, Thời Tịnh Kỳ ở kia mà.

“ Đúng nói muội, nhưng đây là chửi khéo sao?” Từ Tiên Nhi thì thầm.

Thời Tịnh Kỳ nhếch môi có thể thay đổi vẻ ngoài thì sao, ngươi vĩnh viễn là xấu nữ. Bên nam nhân cũng quay qua đợi chờ nàng lên tiếng, sự thay đổi của xấu nữ đúng làm họ bất ngờ nhưng mấy thứ như cầm kỳ thi họa vẫn là thôi đi một lần nghe nàng đàn là đủ ám ảnh rồi.

“ Ngươi muốn thỉnh giáo điều gì?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »