Kiều Phi Bị Tráo Đổi

Lượt đọc: 9910 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »
Chương 89
binh biến

❊ ❊ ❊

Giang Thi Hàm bỏ đi trước sự tức giận của Giang thái phó, nàng ta thậm chí không thèm ngoảnh đầu lấy một cái. Ngoài của Giang Thi Hàm đụng mặt Giang Thư Viễn cùng Giang Thư Mặc đang đi tới, nàng ta lấy lại dáng vẻ giả tạo kia, nhẹ nhàng kêu Đại ca, đường đệ. Giang Thư Viễn nhìn nàng ánh mắt lạnh nhạt không có một chút nhiệt độ.

“ Thư Mặc đệ vào trong với tổ phụ trước đi, ta có chuyện muốn nói riêng với Nương Nương!”

Giang Thư Mặc gật đầu đang tính đi vào thì nàng ta ngăn lại. “ Tổ phụ đang nghỉ ngơi có gì đệ để lát nữa hãy vào, ta với đại ca qua một bên rồi nói!”

Giang Thư Viễn dựa ở một bên nhìn hai người dẫn nhau rời đi, trong lòng Giang Thư Viễn cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm với vị đường tỷ ruột thịt này. Hắn chỉ biết nàng ta không hề đơn thuần như vẻ bề ngoài nàng ta luôn thể hiện, nàng ta quyết đoán và độc ác hơn bất kỳ ai. Vốn Giang Thư Mặc chuẩn bị trở về một lát nữa lại tới thăm Giang thái phó, vừa bước được hai bước thì hăn nghe thấy động tĩnh bên trong như có tiếng đồ vật rơi xuống, khoong suy nghĩ nhiều Giang Thư Mặc lập tức chạy vào trong, cảnh tượng đằng sau cánh cửa khiến hắn ngỡ ngàng.

.............

Giang Thi Hàm bị Giang Thư Viễn dẫn tới rừng trúc cạnh hậu viện, vắng vẻ lại điêu tàn. Đây là nơi hoang vu nhất của phủ thừa tướng, trước kia chính tay Giang Thi Hàm khi vẫn còn là một thiếu nữ 12 tuổi, chính tay tiễn một di nương của cha mình xuống xuối vàng, rồi tỏ ra vô tội nói mình không cố ý. Giang Thi Hàm nhìn đại ca mình, có chút không hiểu vì sao hắn lại dẫn mình tới nơi này.

“ Chuyện năm đó chắc muội vẫn chưa quên!”

Giang Thi Hàm chấn động năm đó vì để bản thân nàng ta vào cung thuận lợi Giang gia không để cho nàng ta bất kỳ vết nhơ nào, tổ phụ đã ra lệnh câm toàn bộ những người biết chuyện phải miệng kín như bưng. Toàn bộ nô bộc biết chuyện cũng bị đánh chết không thì bị đem đi bán.

Giang Thư Viễn trầm ngâm nhìn nàng ta giả bộ trấn tĩnh hắn nói tiếp: “ Thần vương là người thông minh, mấy mánh khóe nhỏ của muội không qua nổi mắt của hắn đâu. Tự sắp xếp cho tốt, ta và hắn tuy là bạn thời niên thiếu nhưng hắn sớm đã không còn là thiếu niên năm đó nữa rồi, nếu muội vẫn u mê không tỉnh ngộ, thì ta hay tổ phụ đều không thể cứu muội đâu!”

Giang Thư Viễn cũng không nhiều lời với nàng ta quay đầu liền muốn rời đi. Mắt thấy Giang Thư Viễn đi xa, vốn là Giang Thi Hàm không định mở miệng lại không nhịn được ấm ức lên tiếng “ Đại ca huynh có từng nghĩ nếu năm đó huynh chịu nói một tiếng, Mạc Ảnh Quân hắn nhất định sẽ thu lưu ta, ta cũng sẽ không phải sống những ngày tháng cẩn thận từng ly từng tý trong cung. Tại sao rõ ràng có thể làm như vậy nhưng cả huynh và Tổ phụ đều không ai chịu giúp ta!”

Giang Thư Viễn bất lực nhìn bộ dạng điên cuồng của nàng ta, muội muội nhỏ hắn yêu thương bảo bọc rõ ràng đã rất cẩn thận dạy dỗ sao lại để nàng ra nông nỗi này. “ Sao đến giờ muội vẫn không chịu hiểu, Mạc Ảnh Quân thiếu Giang gia một cái ân tình nhưng đã trả hết từ lâu, hắn từng cứu phụ thân của chúng ta trên quan trường bao nhiêu lần......” Rồi còn vì ta cầu xin mà tha cho muội bao nhiêu lần, riêng lần này Mạc Ảnh Quân đã nói, sẽ không động thủ với Giang Thi Hàm khi nàng trong sự bảo vệ của Giang gia, còn khi không có Giang gia bảo vệ, Mạc Ảnh Quân sẽ không nhân từ. Giang Thư Viênx nhìn nàng ta muốn nói lại thôi.

Cuối cùng hắn để lại một câu, ân tình giữa Giang gia và Mạc Ảnh Quân đã không còn, dặn nàng ta đừng chấp mê bất ngộ nữa. Giang Thư Viễn cuối cùng đã hiểu ra vì sao Mạc Ảnh Quân lại chọn Thời Quân Dao, tuy nói nàng so với Giang Thi Hàm không tài vẹn bằng. Nhưng tấm lòng của Thời Quân Dao, Giang Thi Hàm có thúc ngựa cũng đuổi chẳng tới, mà vừa hay Mạc Ảnh Quân lại thiếu khuyết tình cảm nhất. Chung quy lại tất cả vẫn là duyên số, Giang Thi Hàm tới sớm nhưng lại không phải thứ Mạc Ảnh Quân cần.

............

Ba ngày sau Giang thái phó qua đời, Hung nô đóng quân ngay tại sát biên giới Mạc Hi Quốc sĩ khí bừng bừng chuẩn bị đánh vào Đông Đô. Phía tây thành Đông Đô đưa quân chi viện, bất ngờ sau đó bị Nam Chiếu đánh lén, Thành Thiên Chức thất thủ bị Nam Chiếu chiếm đóng. Biên giới Phía Nam một tháng yên bình, tưởng chừng sẽ không xảy ra chuyện gì nữa, Tấn vương bất ngờ đưa thư hiệu lệnh chiêu hàng tới nếu không sẽ công đánh Dữ Châu, Ngũ Vương gia trước giờ không quản chuyện triều chính nhất thời bị bức thư dọa tới ngây người.

Sau một thời gian giằng co Bắc Nguyệt đã chịu êm xuôi việc của A Lan Nhược Mẫn, ai ngờ lợi ích đã nhận về tới danh địa Bắc Nguyệt liền trở mặt đem binh công đánh Vĩnh Xuyên, trên danh nghĩa lấy lại công bằng cho Tam công chúa.

Mạc Hi Quốc một lúc bị bốn nước vây công đánh tới không kịp trở tay, Hoàng đế không còn cách nào chỉ có thể thỏa hiệp gọi Mạc Ảnh Quân vào cung thương lượng đại sự. Hoàng đế cứ tưởng thu lại được binh phù thì có thể thu lại quyền lực, không ngờ nhanh như vậy đã lại phải nhờ tới hắn. Cũng chỉ có thể trách triều đường có quá ít tướng quân có thể trọng dụng, đám quan lại kia ngoại trừ phun nước miếng ra thì toàn là lũ vô dụng.

Hoàng tử thì toàn từ nhỏ sống trong nhung lụa tuy có ít võ nghệ nhưng kinh nghiệm thiện chiến lại không có, với thế bốn bề vây công như bây giờ thì hoàn toàn không thể trông cậy. Chỉ có duy nhất Mạc Ảnh Quân đáp ứng đủ yêu cầu bây giờ, cũng chỉ có hắn có thể dẹp loạn lúc này. Hoàng đế vẫn không can tâm, nhìn bộ dạng không thèm để tâm tới quyền lực người người thèm muốn kia, càng làm Hoàng đế khó chịu. Hoàng đế nhìn xung quanh một lượt cuối cùng đưa ra quyết định.....

“ Truyền lệnh của Trẫm, nay biên giới loạn lạc lòng dân hoang mang. Lệnh Thần vương Mạc Ảnh Quân dẫn đầu đem quân thảo phạt giặc ngoại xâm, Lục Vương gia Mạc Phong Thành làm phó tướng cùng Thần Vương hỗ trợ lẫn nhau......” đi cùng chuyến này còn có thêm vài thế gia công tử, Lương gia đệ đệ của Lương Qúy phi Lương Mẫn, Trác Tư Hành đi theo cha là Trác Bác Hầu chi viện cho Ngũ Vương gia ở Phía Nam. Điều làm Hoàng đế đau đầu nhất là Hung nô và Nam Chiếu cộng lại quá hung mãnh, nếu để Mạc Ảnh Quân đến đây thì phía Bắc Nguyệt......

“ Hồi bẩm phụ hoàng, nhi thần nguyện vì phụ hoàng phân ưu dẫn quân chinh phạt Bắc Nguyệt.” Mạc Phong Tức thấy Mạc Phong Thành được trọng dụng mà mãi chưa thấy ánh mắt Hoàng đế nhìn tới mình liền bắt đầu sốt ruột. Mạc Phong Tức nghĩ rất đơn giản, Mạc Ảnh Quân làm được thì mình cũng làm được, chỉ là một Bắc Nguyệt nhỏ bé có gì mà đáng sợ.

Nhưng Mạc Phong Tức đợi mãi vẫn không thấy Hoàng đế chuẩn tấu, lúc này Tứ Vương Gia vẫn luôn im lặng liền lên tiếng: “ Hồi phụ hoàng, theo nhi thần thấy ngoài tiểu Hoàng thúc vẫn còn một người nữa rất thông thạo trận địa Bắc Nguyệt!”

“ Hoàng huynh Bắc Nguyệt có địa hình đặc biệt, cách bàyc binh bỗ trận cũng có cách thức riêng. Năm đó ngoại trừ thần đệ còn có Mạc Phong Nhiên, rất thông thạo việc phá trận địa. Hiện giờ nước sôi lửa bỏng Hoàng huynh, hắn bao nhiêu năm nay chắc cũng đã biết hối lỗi, mong Hoàng huynh dơ cao đánh khẽ để hắn lấy công chuộc tội!”

“ Mong Hoàng thượng dơ cao đánh khẽ để Nhị vương gia lấy công chuộc tội!”

“ Mong Hoàng thượng khai ân!” Đối diện với cái chết có ai mà không sợ hãi, đối với họ lúc này Mạc Ảnh Quân đánh tin hơn bất kỳ ai, Mạc Ảnh Quân nói Mạc Phong Nhiên có thể thì chính là Mạc Phong Nhiên có thể!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »