Kiều Phi Bị Tráo Đổi

Lượt đọc: 9817 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »
Chương 25
cùng hắn sống tốt một đời!

❊ ❊ ❊

“ Bẩm Vương gia, vương phi đại công tử tới!” Hai người còn đang ăn thì Miên Miên vào báo Thời Vân Triệt tới.

“ A đại ca tới, đang ở đâu!” Hứa Quân Dao vui vẻ, mấy ngày nay Thời phụ, Thời mẫu đều ghé thăm nàng mấy lần mang tới cho nàng không ít đồ bổ.

“ Hồi Vương phi, đại công tử đang ở sảnh chính chờ người!”

Thời Vân Triệt này rất thương muội muội ngày trước nguyên chủ làm không ít việc hoang đường nhưng hắn chưa từng ghét bỏ muội muội mình còn luôn vì nàng tranh chấp với những người kia, Hứa Quân Dao cũng cảm nhận được tình cảm này nên nghe hắn tới thấy rất vui nhanh chóng buông đũa xúc miệng chạy tới sảnh chính.

“ Đại ca!” Hứa Quân Dao phúc thân vui vẻ lại gần ngồi bên cạnh Thời Vân Triệt.

Mạc Ảnh Quân theo sau ngồi đối diện hai người, từ tốn hỏi Thời Vân Triệt. “ Vân Triệt huynh tới không biết là có chuyện gì? Không báo trước để ta cho người tiếp đón!” Hắn xưng ta không xưng bản vương là cố ý thân cận hơn với người nhà nàng cũng để họ yên tâm hơn về cuộc sống của phu thê hắn.

Trái ngược với Mạc Ảnh Quân giọng điệu của Thời Vân Triệt lại không quá tốt.” Muội muội ta xảy ra chuyện lớn như vậy Thần vương cho rằng ta không nên tới sao?”

Thời Vân Triệt mấy ngày trước hẹn bằng hữu đi săn ở ngoài thành không ngờ sau khi quay về lại nghe tin muội muội cùng mẫu thân gặp nạn, trong lòng không khỏi hối hận biết trước hắn nên nghe lời mẫu thân đi cùng bà và muội muội thì đã có thể bảo vệ muội muội rồi. Hắn vừa về tới liền tức tốc chạy tới Thần vương phủ thấy muội muội không sao tim đang treo lên cũng kéo trở lại, thấy thái độ bình thản của Mạc Ảnh Quân trong lòng liền tức giận nếu không phải tại ngươi thì muội muội của ta cũng đâu phải chịu kinh hãi như vậy.

Mạc Ảnh Quân cũng hiểu Thời Vân Triệt tức giận theo nhưng gì thuộc hạ hắn điều tra được Thời Quân Dao nàng chính là viên Ngọc quý của phu phụ thượng thư và đại ca nàng, có thể nói là cầm trong tay sợ vỡ ngậm trong miệng sợ tan nay vì hắn nàng gặp chuyện nguy hiểm tính mạng, Thời gia có giận giữ cũng là chuyện bình thường.

Hứa Quân Dao thấy tình huống có vẻ không đúng lắm liền ra mặt giải vây. “Đại ca huynh tới tận hôm nay mới qua thăm muội có phải hết thương muội rồi không?” Hứa Quân Dao bĩu môi phồng má như thực sự sẽ tức giận.

“ Không có là ta không tốt đi chơi không biết đường về, ta có đem vài thứ thú vị tới cho muội có muốn hay không?” Thời Vân Triệt thấy nàng như vậy nhanh chóng hạ nhiệt, cười nhe răng lấy lòng.

“ Tạm tha cho huynh đó, đâu đồ cho muội đâu.” Hứa Quân Dao thành công cùng Thời Vân Triệt đổi chủ đề

“ Ta để ở ngoài đi ta dẫn muội ra xem!”

Dứt lời hai người liền chân trước chân sau ra ngoài, Mạc Ảnh Quân chầm chậm nhấp một ngụm trà Thời Vân Triệt đây là muốn có khoảng không gian riêng nói chuyện gì đó với nàng nên hắn cũng không vội đi theo, lẳng lặng ngồi đó nhìn nàng vui vẻ chạy theo Thời Vân Triệt ra ngoài.

“ Ta đi săn lần này có săn được mấy con cáo trắng có lông rất tốt liền nhớ tới muội, có thể đem chúng làm thành áo choàng muội trước giờ sợ lạnh lông cáo này không lo nặng làm dày một chút nếu không thích muội cũng có thể làm chăn mỏng đắp mùa thu cũng không tệ!”

Quả nhiên Hứa Quân Dao nhìn mấy tấm da cáo liền thích sờ rất mềm mại trắng muốt, nhìn thôi cũng biết là đồ tốt rồi. Cáo vốn dĩ rất khó săn lấy được nhiều như này hắn chắc cũng tốn không ít công phu, nàng liền không tiếc lời ôm tay hắn cảm ơn…

“ Đa tạ đại ca muội rất thích….huynh bị thương sao?” Lúc nàng chạm vào tay Thời Vân Triệt thấy hắn nhăn mày liền phát hiện tay hắn không đúng, y phục mùa hè vốn không dày nhưng chỗ tay hắn có chút dày độn lên.

“ Không có gì, chỉ là lúc đi săn không may đụng vào cành cây thôi.” Thấy nàng không tin Thời Vân Triệt còn nhẹ vỗ đầu nàng, đây là lúc hắn nhìn trúng con cáo nhỏ đó không may bị té ngựa nhưng cũng sẽ không nói làm muội muội lo lắng.

“ Không nói cái này nữa, ta còn đem cho muội ít thịt dê thịt nai nữa… còn có cái này muội chắc chắn rất thích….” Hứa Quân Dao thấy hắn không muốn nói cúng không hỏi nữa, Thời Vân Triệt lại tiếp tục kể về chiến lợi phẩm hắn mang tới cho nàng, hắn chỉ về phía một cái lồng nhỏ có vải che bên ngoài nên nàng không biết là cái gì lại gần liền nghe thấy tiếng.

“ Gừ…gừ!”

Thời Vân Triệt gỡ tấm vải che bên ngoài ra bên trong là một cục bông trắng tròn tròn chắc chỉ to hơn nắm tay nàng một chút, gương mặt còn non sữa đang hướng về phía hai người hung dữ gừ mấy tiếng. Hành động này ở trong mắt Hứa Quân Dao chỉ là bán manh thôi, nàng nhanh chóng bị thu hút nhìn không chớp mắt.

“ Là chó sao?”

“ Gừ…gừ!” Thú nhỏ không hài lòng với câu hỏi của nàng trực tiếp gừ thêm hai tiếng kháng nghị còn vương móng vuốt nhỏ dơ lên như thị uy. Hứa Quân Dao nhìn cảnh nàng liền cười thành tiếng…

“ Là sói trắng, muội có thể nuôi nó chơi một chút.” Thời Vân Triệt nhìn nàng vui cũng cười nhẹ trả lời.

“ Sói?” Hứa Quân Dao không khỏi nhìn nó cái cục tròn tròn này là sói, rồi lại nhìn Thời Vân Triệt ca ca gì mà lại tặng cho muội muội sói làm thú cưng à.

“ Loài này rất là trung thành chỉ cần muội không bạc đãi nó, nó sẽ coi muội thành chủ nhân còn có thể bảo vệ muội. Muội có thể huấn luyện nó nghe lời muội nữa đó.” Như nhìn thủng suy nghĩ của nàng Thời Vân Triệt cười nói, còn đưa tới trước mặt nàng một ít thịt cắt vuông nhỏ kêu nàng có thể thử cho nó ăn.

Sau vài phút Hứa Quân Dao cũng buông lỏng phòng bị ôm cả cục bông nhỏ kia vào lòng mặc nó kêu gào, Thời Vân Triệt cũng biết muội muội nhất định sẽ thích nên đã cắt hết móng còn mài mòn răng của nó tránh làm nàng bị thương. Nàng vui vẻ trêu chọc nó, nó càng kêu nhăn nhó nàng càng cười đến lợi hại, Mạc Ảnh Quân đứng trên thềm nhìn dưới ánh nắng nữ nhân ôm một cục bông nhỏ chơi đùa đôi mắt cong cong cảnh tượng đẹp đẽ khiến hắn không lỡ phá hỏng, hắn có chút ghen tị với Thời Vân Triệt vì bây giờ đang được đứng bên cạnh nàng.

“ Dao nhi, muội có muốn trở về nhà sống không?”

Hứa Quân Dao khó hiểu sao tự dưng Thời Vân Triệt lại hỏi vậy nhỉ.” Ca ca sao huynh lại hỏi như vậy, muội đã gả ra ngoài rồi! Nếu về chơi thì được…” Nàng bình tĩnh nói

“ Ở bên cạnh Mạc Ảnh Quân rất nguy hiểm sau chuyện này ta thấy hắn không hề bảo vệ muội quá tốt hơn nữa ban đầu người muội muốn gả…” Thời Vân Triệt thử thuyết phục lại một lần chỉ cần muội muội hắn muốn dù giá nào hắn cũng đem nàng về nhà, mặc dù không muốn thừa nhận nhưng hắn cũng biết suy nghĩ của mình bây giờ rất nông cạn chỉ là hắn muốn thử hắn không muốn muội muội mình gặp nguy hiểm thêm lần nữa.

Không để hắn nói thêm nàng trực tiếp cắt ngang.“ Ca ca đâu thể vì một lần không may này mà đánh giá toàn bộ, hắn bảo vệ muội rất tốt còn cho ảnh vệ theo bảo hộ muội, chỉ là lần này không đoán trước được một lần lại có tận hai bên muốn hại muội thôi. Hơn nữa ca đâu thể vì thế mà chối bỏ hoàn toàn những gì hắn đã làm vì muội chứ.

Ngày đó ở điện Kính Minh khi mấy người kia muốn một mình muội gánh mọi chuyện, hắn là người đã ra mặt chu toàn cho muội hay là trước mặt Mạc Phong Tức cũng cho muội địa vị mặt mũi, ở trong phủ hắn cũng cho muội toàn bộ quyền lực của một nữ chủ nhân. Trước mặt Thái hậu, hoàng hậu hay tất cả mọi người hắn đều là người đứng bên cạnh sẵn sàng quay lưng với họ để bảo vệ muội, chuyện muội và đại tỷ tráo đổi muội không tin huynh không nhìn ra có vấn đề, trước đó muội mắt mờ tin nhầm người cũng may là ông trời không tệ cho muội một mối nhân duyên tốt hơn.”

Thời Vân Triệt nghe nàng nói một tràng liền im lặng muội muội đây là nói đỡ cho Mạc Ảnh Quân trong lòng hắn có chút ghen tị nhà có con gái lớn không giữ được mà.

Mạc Ảnh Quân ở một bên ánh mắt hơi loé một chút, nàng biết hết toàn bộ lại đứng trước mặt đại ca nàng nói toàn bộ để đỡ cho hắn.

Hứa Quân Dao thấy hắn không nói liền nhẹ vuốt ve cục bông nhỏ nói tiếp.” Ca ca muội lúc gả tới đây không hề yêu hắn, hắn cũng không hề yêu muội thời gian ngắn như vậy ở trong lòng hai người bọn muội chỉ có thể nói là cảm tình thôi nhưng không phải hắn vẫn vì muội làm nhiều chuyện như vậy sao? Đời này Thời Quân Dao muội đã gả cho hắn thì chính là Mạc Ảnh Quân hắn người, muội muốn làm lại cùng hắn hoà hảo sống một đời.”. truyện đam mỹ

Thời Vân Triệt nghe muội muội kiên quyết nói như vậy chỉ đành thở dài nói. “ Nếu muội đã quyết định thì ta ủng hộ muội chỉ cần nhớ muội còn ta còn nhà của chúng ta bất cứ lúc nào cũng có thể trở về.”

“ Được!” Hứa Quân Dao vui vẻ nhận lời, quay mặt liền thấy Mạc Ảnh Quân đang đứng nhìn hai người. Nàng có ảo giác hình như hắn đang cười còn rất ôn nhu nhìn nàng nữa.

“ Vương gia tới mau xem có đáng yêu không?” Nàng liền ôm cục bông nhỏ lại gần.

“ Rất đáng yêu là đại ca tặng sao?” Mạc Ảnh Quân cũng rất phối hợp khen một câu.

“ Đúng vậy, ta muốn đặt cho nó một cái tên nó đáng yêu như vậy gọi là Khanh Khanh đi! Lấy họ của chàng sau này ngươi sẽ gọi là Mạc Khanh Khanh có vui không?” Hứa Quân Dao thấy nó kêu gào phản đối nhưng không có tác dụng và bạn nhỏ Khanh Khanh đã ra đời.

Thời Vân Triệt giật khoé miệng, nó là sói đó có thể đặt cái tên khác không hơn nữa vì cái gì mà theo họ Mạc Ảnh Quân, đúng là con gái lớn không giữ được mà, nhìn hai người kia vui vẻ càng thấy lòng như bị đâm một nhát vậy.

“ Đại ca có muốn ở lại dùng cơm trưa không, ta kêu người chuẩn bị!” Mạc Ảnh Quân không biết từ bao giờ đã thay đổi cách xưng hô từ Vân Triệt huynh thành đại ca.

“ Thôi khỏi ta liền trở về cùng phụ mẫu dùng cơm! Dao Nhi đại ca về trước nhé hôm khác lại tới chơi với muội.” Ở lại với ngươi tình cảm với muội muội ta sao? Còn nữa ai là đại ca của ngươi chứ.

“ Vâng đại ca về nhé.”

“ Ta tiễn đại ca!” Mạc Ảnh Quân tiến lên trước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »