Kiều Phi Bị Tráo Đổi

Lượt đọc: 9821 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »
Chương 81
vương gia nhà ta sẽ công tâm

❊ ❊ ❊

Nghe là Mạc Ảnh Quân cùng Hứa Quân Dao tới, sắc mặt người trong đại sảnh toàn bộ đều thay đổi. Đại bá mẫu sợ tới thân thể phát run, Lão phu nhân sắc mặt khẽ biến, lần này về kinh đã khiến Lão phu nhân hiểu ra được, Thời Quân Dao(Hứa Quân Dao) của bây giờ đã không còn là đứa cháu gái, bà ta có thể tùy ý nạt nộ như trước nữa. Đằng sau Thời Quân Dao còn có Mạc Ảnh Quân, có Thần Vương phủ, dù không được sủng ái đi chăng nữa thì, Thần Vương phi vẫn là nàng, bà ta chỉ là một phụ nhân, cáo mệnh còn không có.

Lão phu nhân hắng giọng: “ Người tới đem mấy thứ nô bộc không biết xấu hổ, không biết ơn chủ này xuống dưới nhốt lại, đừng để chuyện xấu đồn xa.” Thời Khiêm còn có thể làm khác sao? Nếu để Mạc Ảnh Quân biết Thời Quân Dao sẽ bị vắng vẻ. Lão phu nhân nghĩ thế càng thêm tự tin, nhốt lại, sau đó bà ta sẽ có cách lắng chuyện này xuống. Lão phu nhân không tin Mạc Ảnh Quân ở đây, Thời Khiêm còn dám làm loạn lên.

“ Không cần!” Thời Khiêm kiên định nói.

Lão phu nhân giật mình. “ Thời Khiêm, chẳng lẽ ngươi muốn, để người ngoài biết chuyện xấu trong nhà sao?”

“ Không phải Lão phu nhân muốn đánh trống kêu oan sao? Bây giờ Thần vương tới, đủ quyền lực để người kêu oan, không phải đúng ý người sao?”

“ Nhưng Thần vương sẽ công bằng sao?” Đại bá mẫu buột miệng nói. Với độ sủng ái đó, bà ta chết chắc rồi, Đại bá mẫu rất sợ hãi. Thời Tịnh Nghiên bị đưa lên Đại Giác Tự, bây giờ thần trí không bình thường, ngày ngày khóc lóc kêu gào. Thời Tốn đã không còn muốn đón về nữa rồi. Nếu như chuyện này lộ, Đại bá mẫu không muốn phải tới Đại Giác Tự đó đâu.

“ Đại bá mẫu yên tâm, Vương gia nhà con sẽ công tâm.” Hứa Quân Dao hơi mỉm cười, nhưng trong mắt chỉ toàn ý lạnh. Công tâm, nhất định sẽ công tâm. Công tâm khiến các ngươi cả đời ghi nhớ.

Mạc Ảnh Quân cùng Hứa Quân Dao tới làm cho không khí đại sảnh càng thêm trầm trọng. Vị trí chủ vị đã nhường cho Mạc Ảnh Quân ngồi, Lão phu nhân cũng phải xuống phía dưới. Không như ngày khác, Hứa Quân Dao lần này không nhường xuống phía dưới ngồi, mà ngồi xuống ngay bên cạnh hắn. Nàng cho Thời Khiêm và Thời Vân Triệt một ánh mắt an tâm rồi nhìn một vòng tất cả mọi người. Nàng dừng ánh mắt nơi Đại bá mẫu cười nhạt, Đại bá mẫu muốn cầm ly trà che đi khuôn mặt, bị nụ cười của nàng dọa tới tay run rẩy, ly trà bị sóng đổ ra tay.

Đại bá mẫu bị nóng ôm tay nhăn nhó, Hứa Quân Dao ý cười càng đậm, có tật giật mình.

Lão phu nhân liếc đại bá mẫu, trong lòng tức giận. Cái thứ nhát gan, để cho một con nhóc miệng còn hôi sữa doạ.

Hứa Quân Dao hướng Lão phu nhân, mềm mại kêu một tiếng: “ Tổ mẫu, không biết là mấy người này đã làm chuyện gì để cả nhà ta tức giận tới vậy ạ.” Tay nàng chỉ chỉ mấy nô tỳ đang quỳ phía dưới.

Lão phu nhân hừ lạnh. “ Chỉ là một đám ăn cây táo rào cây sung, chuyện trong nhà nói ra sẽ khiến Vương gia chê cười. Ngươi không cần quản….”

“ Con vừa có nghe tổ mẫu muốn đánh trống kêu oan, như vậy chẳng khác là làm nhà ta càng xấu mặt. Ở đây có phụ thân, đại bá làm quan hình bộ, còn có Vương gia nhà con, người một nhà không phải càng dễ giải quyết sao?” Hứa Quân Dao hợp tình hợp lý nói, Lão phu nhân đã có tuổi không theo kịp được tốc độ của nàng. Hứa Quân Dao còn chưa nói xong: “ Đám nô bộc này bây giờ rất xảo trá, không nên để tổ mẫu nhọc tâm, chuyện này cứ để tiểu bối như chúng con giải quyết đi. Quyết định thế nào sẽ hỏi ý kiến người.”

. Ngôn Tình Trọng Sinh

Hứa Quân Dao nói một lèo không để cho ai có cơ hội phản bác, muốn nói cũng ngại Mạc Ảnh Quân đang nắm tay nàng, yên lặng ngồi bên cạnh. Nàng quay ra nhìn xuống dưới, duỗi tay chỉ đại một người: “ Bắt đầu từ người này trước đi.” Hứa Quân Dao nhìn Vũ Nương.

Vũ Nương tiến lên một bước, một bên Miên Miên cùng Xuân Hoà trải giấy mực chuẩn bị. Trước các nàng phúc thân với chủ tử sau mới nói: “ Ngươi tên gì, làm ở viện nào, làm công việc gì. Vì sao hôm nay bị bắt đem tới đây! Nhớ kỹ, nói cho đúng, tất cả những gì các ngươi nói điều sẽ được ghi lại, điểm chỉ, làm bằng chứng.” Giọng Vũ Nương không lớn nhưng dõng dạc mang lại cảm giác nghiêm trang, hệt như hỏi cung. Lão phu nhân cùng Đại bá mẫu căng da đầu, căng thẳng không kém. Lão phu nhân rất muốn lên tiếng ngăn lại nhưng chẳng thể áp nổi khí thế của Mạc Ảnh Quân.

Người bị hỏi tên Đông Mai, nàng run rẩy trả lời: “ Nô tỳ là Đông Mai, làm nha đầu phụ giúp trong trù phòng. Nô tỳ chỉ làm những việc vặt, bưng bê, rửa rau, phụ giúp Lão Lý. Nô tỳ bị ma ma ở viện của Lão phu nhân ép buộc bỏ thuốc vào thức ăn của Tam Đại nương tử, nô tỳ bị ép buộc, không phải do nô tỳ, mong Vương phi khai ân.” Nha đầu tuổi không lớn, nói chưa hết câu đã khóc tới nước mắt dàn dụa, liên tục dập đầu, nàng ta không muốn làm như vậy chỉ là bị ép buộc.

“ Ngươi nói láo!” Lão Phu nhân hét lên. “ Chỉ là một ma ma sao ngươi giám nói là người của viện ta.” Đó chỉ là bà tử quét tước sân nhà, mấy ngày trước để phòng hậu họa, Lão Phu nhân đã đem người đuổi đi.

“ Tổ mẫu không cần nóng ruột. Đông Mai đúng chứ, ngươi phải nói cho đúng. Tại sao ngươi cho rằng đó là người của viện tổ mẫu?” Hứa Quân Dao nhẹ nhàng hỏi, không hề có uy hiếp hay dọa nạt khiến Lão phu nhân muốn bắt bẻ cũng không làm gì được.

“ Nô tỳ có chứng cứ. Vị ma ma đó là Nương của Tiểu Đàn Tử làm ở chuồng ngựa. Chính hắn nói cho nô tỳ biết, ma ma đó họ Trình ở viện của Lão phu nhân. Tất cả đồ ma ma đó cho nô tỳ điều giữ lại chưa từng dùng đến.” Đông Mai vội vàng nói, theo Đông Mai thấy so với Lão phu nhân hùng hổ đe dọa bên kia, nàng ta tin tưởng Ngũ cô nương hơn. Ngũ cô nương tính tình tốt, nàng ta sẽ dễ chịu hơn, còn theo Lão phu nhân không chừng có ngày chết không rõ lý do.

“ Được rồi, ngươi giao lại đồ rồi qua một bên đi.”

Miên Miên mang giấy tới cho Đông Mai điểm chỉ, sau đó lanh lẹ cất đi. Lão phu nhân còn muốn lên tiếng, Mạc Ảnh Quân chỉ nhàn nhạt quét mắt qua bà ta một cái, Lão phu nhân như bị điểm huyệt không mở miệng được. Mạc Ảnh Quân nghĩ rất đơn giản, Lão phu nhân mà nói, nương tử nhà hắn lại phải tranh luận với bà ta, sẽ mệt mỏi. Hắn ở đây nương tử của hắn không cần mệt mỏi, cho là hắn không tại cũng không ai được khiến nàng mệt mỏi.

Suy nghĩ đơn giản của Mạc Ảnh Quân lại rất hợp ý Hứa Quân Dao, Lão phu nhân bớt nói nàng sẽ bớt việc.

“ Người tiếp theo. Cũng như người kia, nói rõ ngươi tên gì, làm công việc gì, ở viện nào, vì sao lại ở đây?”

“ Nô tài tên A Định làm gác cổng sau của Tam Phòng, tiểu nhân còn làm mấy việc lặt vặt chủ tử giao phó. Mấy ngày trước có người mang vàng bạc tới dặn tiểu nhân, đem gốc hoa trạng nguyên trồng cạnh cửa sổ phòng của Tam đại nương tử. Nô tài không biết hoa này có tác dụng gì, mong Vương phi minh giám.” A Định dập đầu liên tục, hắn nhất thời bị tiền bạc che mắt không nghĩ tới lại gặp họa sát thân như vậy.

Vũ Nương nhíu mày. “ Dừng lại, nói cho rõ ai là người đã sai ngươi làm việc. Ngươi làm việc có ai phát hiện hay là đồng bọn với ngươi không?”

(Cầu vote, cầu comment cho có động lực tí nào các cô nương.)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194
Tiến »