CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9491 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »
CHƯƠNG 84

❊ ❊ ❊

Alex chưa bao giờ có con gái, có lẽ vì thế anh chẳng băn khoăn gì về Penny - đầu tiên là đám cưới của cô, sau đó là chuyện cô ly dị.

Trong tâm trí một người chưa từng được làm bố là anh, Penny gần như một đứa con gái nhỏ. Chắc chắn là cô chỉ trẻ so với những người mà anh quen, cho dù thỉnh thoảng là quen từ lúc chào đời. Nhói lên trong anh sự ghen tuông của người cha - ít nhất Alex cũng thầm nhủ với mình rằng đó là sự ghen tuông của người cha - khi anh dẫn cô dâu đến trao cho chú rể. Thật ra anh không muốn dẫn cô dâu đi, nhưng Dinah đã yêu cầu anh đứng ở nhà thờ khi Penny xinh đẹp của cô trao lời thề ước cho cái gã Donald gì đó - Lạy Chúa, Alex băn khoăn, có phải anh đã tế nhị từ chối đề cao chú rể bằng một cái họ?

Tàn nhẫn nhớ lại thời tuổi trẻ, anh tự hỏi Penny đã nhìn thấy cái gì ở anh chàng Donald đó, để dẫn cô vào vòng tay và vào cái giường của gã. Rồi anh quay lại tự mắng mình vì luôn cảm thấy rằng tất cả thanh niên Mỹ hình như đều được nhào nặn từ cùng một loại bột nhão với cùng một loại dao cắt bánh. Tất cả bọn họ đều tóc húi cua, và ngay cả những kẻ gầy trông vẫn mỡ màng. Hình như tất cả bọn họ đều già kinh khủng ngay khi còn trẻ, đôi khi mới ngoại tam tuần đã thấy mái tóc bạc và cái bụng phệ. Người ta không thể hình dung nổi là họ lại chiếm được một người đàn bà - biến một cô gái thành một người đàn bà.

Alex ngả về ý nghĩ rằng anh chàng Donald đã làm tình một cách thô thiển với Penny xinh đẹp của anh. Penny xinh đẹp của anh xứng đáng với một người đàn ông, và cô đã cưới một đứa bé to xác, giờ đây việc ly dị cho thấy cô đang thiếu một người đàn ông để lấp đầy cả thể xác lẫn linh hồn. Hay Alex đã nghĩ như thế để tự biện hộ, như thể anh đã góp phần gây nên bi kịch.

Mà bây giờ, ơn Chúa, thay vì cần buồn bã thì anh lại vô cùng vui mừng vì vụ ly dị. Gã Donald gì đó thực sự đã không chiếm được cô, và Alex lại có Penny xinh đẹp của anh để hỏi anh những câu hỏi lễ phép và sưởi ấm lòng anh bằng sự sùng bái trí tuệ siêu phàm của anh, cái mà không một gã thanh niên nào có được.

Có Chúa chứng giám, Alex Barr nghĩ, vậy là mình già thật rồi. Nếu ý nghĩ đó là tấm biển trên con đường tuổi tác, báo hiệu dòng suối sâu của sự thất vọng, thì ngươi đang tiến bước trên con đường tới nghĩa địa. Khá sớm với mọi người nhưng ngươi sẽ sai lầm về mọi thứ, và ngươi sẽ bắt đầu nhớ lại công việc khó nhọc không tồn tại qua lớp tuyết rơi trên Ngôi trường nhỏ màu đỏ. Nhưng quỉ tha ma bắt tất cả đi, người ta không thích ý nghĩ tất cả những thứ hàng hóa dễ thối hỏng nhất đi qua người đàn ông mà hắn ta không gắn lên mặt nhiều hơn là đổ đầy vào mũ. Anh em nhà Brook là một bữa tiệc tục tĩu về sự cưỡng dâm. Chí ít thì áo choàng cũng nên được may đo.

Hắn đã vuốt ve cô bé như thế nào? Khi nào, cái lần đầu tiên ấy? Trước hay sau khi thề nguyện? Hay có lẽ trong ôtô, trên những bông hoa bị đè nát ở công viên? Hay là trên bãi biển, mùi cô gái đầy nắng và muối thoảng trên chiếc khăn dính cát? Hay là dưới bầu trời xanh, và bất kỳ cái gì đã xảy ra cho Casa Lomas?

“Ngươi cứ như là cha cô gái đó vậy, Barr,“ Alex nói to. “Một người cha ghen với gã trai đã nẫng mất cô con gái mà ngươi nâng như nâng trứng khi nó còn là con gái của người khác, trên ghế sau, bên bãi biển hoặc dưới bầu trời xanh. Mà rút cục ngươi chẳng là cha của ai cả. Ngươi là một gã thiếu niên nhiều tuổi vẫn muốn yêu. Ngươi than khóc cho thời trai trẻ, cái mà bằng cách nào không rõ đã bỏ ngươi mà đi, và ngươi hài lòng về thất bại của một cuộc hôn nhân mà tất cả những chỗ dựa dễ dàng của tuổi trẻ không thể ủng hộ. Và ngươi nghĩ cứ như một nhà văn chết tiệt trong việc nghiên cứu âm mưu cho một trong những tờ báo vẫn tôn trọng tính nhạy cảm của những nhà quảng cáo hơn là khái niệm cấu trúc của các nhà văn. Trên đời này đâu có phụ nữ hư hỏng, và ly hôn là không được phép, vì trên các tờ báo cũng đâu có đàn ông hư hỏng, và rốt cục tất cả mọi người đều sống hạnh phúc.”

Cuộc sống của mình với Amelia tạo ra một phần thần kỳ của cuốn tiểu thuyết không thể bán được, Alex nghĩ. Sự thù địch thân thiết. Bạn tâm tình không thể tâm tình. Sự hiện diện vắng mặt, sự vắng mặt hiện diện. Đường nào đi đâu, và nếu có, khi nào? Ai đang trên vạch xuất phát và tỷ số là bao nhiêu?

Đã đến lúc lại cần đi rồi đấy, Barr, Alex nghĩ. Đã đến thời cho những chân trời mới để hồi sinh dòng máu đã mệt mỏi. Lạy Chúa, nếu họ dựng lên được một cuộc chiến tranh kha khá, nơi mà người ta quan tâm đến những người mà người ta giết. Triều Tiên là cuộc chiến tranh vô nghĩa nửa ngu ngốc. Ngươi không được phép vượt Yalu, và việc giết những người Triều Tiên cũng vô nghĩa như việc đi học cùng với họ. Ngay cả phóng viên chiến tranh cũng là những chiếc lốp xe vá lại, và chẳng có gì vô dụng bằng một phóng viên chiến tranh đã già.


Nguồn: TVE-4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 2 năm 2019

« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »