CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9683 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »
CHƯƠNG 82

❊ ❊ ❊

Khi đã ngồi yên vị trên máy bay, cuốn truyện trinh thám trong tay, Alex Barr nghĩ lại buổi tối. Ngươi là con dê già lắm mồm, anh nói. Ngươi phải nên xấu hổ vì bản thân mình. Nhưng hãy thú nhận đi, anh tự nhủ, thật sung sướng khi lại cảm thấy sự trẻ trung, ham mê và quyến rũ. Không ngốc nghếch như lão Barr già ngốc nghếch, anh nói và cầm lên cuốn truyện phiêu lưu mới nhất của Phillip Marlowe, cuốn Thám tử tư.

Alex Barr mắc khuyết điểm mãn tính của nhà văn. Anh biết cực kỳ nhiều về vô số thứ, vô số nơi, và vô số người. Ở liều lượng lớn sự phân phát kiến thức tích luỹ này có thể rất buồn chán, và với phần lớn các đồng nghiệp, Alex đơn thuần là “ở trên” khi anh cởi mở.

Khi trò chuyện - thực ra là độc thoại - với Penny Lawrence, Alex không sợ bị từ chối vì câu chuyện đã kể hai lần. Nhưng câu chuyện (mà Amelia đã nghe đến hàng trăm lần), lại đạt được sự sinh động khi được thổi vào đôi tai mới. Truyền thuyết, dân gian và những thứ khác đều là mới mẻ để trò chuyện với một cô gái trẻ mới được sinh ra vào ngày hôm qua, cái ngày đã được Paul Douglas nhắc tới trong Sinh ra ngày hôm qua mà cô còn chưa đến tuổi để đọc.

Kích động, vui sướng, hài lòng như một đứa trẻ sắp được đi châu Phi - bị kích thích, một cách tự nhiên, bởi sự hiện diện của một cô gái đáng yêu đang nuốt lấy từng lời của anh - Alex đã đi quá xa giới hạn an toàn. Quá dễ dàng, anh ngẫm nghĩ, để làm một đứa trẻ kinh ngạc bằng những câu chuyện thân mật của chiến tranh và những cuộc phiêu lưu, của những con người đủ màu da ở mọi vùng đất lạ, của nhà hát, viết lách, chính trị và thể thao. Khó khăn duy nhất, anh nghĩ, là cố dồn đầu gối của Philip Marlowe vào háng của người khác, đó là người gây kinh ngạc dễ bị kinh ngạc trong khi làm người khác kinh ngạc.

Anh cảm ơn Chúa vì dưới sự thôi thúc của bữa tối ngon lành mà Penny đã lôi ra từ đồ dự trữ trong bếp, với cái lưỡi ba hoa do uống rượu nhiều hơn mức cần thiết - nhưng Scotch có vị dễ chịu chứ không chán ngắt như mọi khi - và với sự háo hức của một thính giả bất đắc dĩ, Alex đã chạm vào giới hạn báo động. Anh đã bắt đầu lôi chồng vở dán bài ra và đổi sang môt đĩa hát cũ nào đó của những năm 78 có Hal Kemp và Ray Noble. May thay đúng lúc đó người gác cửa bấm chuông và báo người của Carey đã mang xe tới để đưa họ đến Idlewild. Trên suốt đường đến sân bay họ đã lái xe trong sự im lặng kỳ lạ và thân thiết. Khi chia tay, anh đã hôn nhẹ lên hai má cô.

“Một cái cho mẹ cháu,” anh nói. “Còn cái kia cho cháu.”

Có thể là do rượu, nhưng dáng đi của Alex mang vẻ huyênh hoang kiểu trẻ con. Tờ Time đã nhắc lại vụ đâm thẳng vào tàu địch của anh. Và người đàn ông trong anh có thể được mô tả rất chuẩn xác là một đại úy.


Nguồn: TVE-4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 2 năm 2019

« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »