CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9631 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »
CHƯƠNG 64

❊ ❊ ❊

Không còn nghi ngờ gì là Amelia thường ở lại thành phố, Dinah nghĩ, khi Alex dẫn cô tới phòng ngủ hai giường dành cho khách được trang trí bằng một con vật có đốm khác - một con báo đốm, Alex nói - gầm gừ nhìn xuống từ trên tường. Mình sẽ gặp ác mộng suốt đêm.

“Cô gái đứng kia có hay cắn không?” Cô hỏi và đưa tay chỉ về phía con mèo lớn. “Có cần phải mang theo súng vào giường không?”

“Đúng đấy,” Alex hiền hậu trả lời. “Vì thế anh không còn ở tuổi mười bốn. Nhưng vấn đề là ở chỗ anh thích nơi này, và có thể làm việc ở đây. Những chiếc lò sưởi gỗ thông và những chiếc gạt tàn đủ lớn. Đây là ngôi nhà của anh - chứ không như căn hộ ủy mị đồng bóng trên đại lộ Công Viên đó.”

“Cháu nghĩ đây là một ngôi nhà tuyệt vời,” Penny nói với vẻ sôi nổi hơi thái quá. “Cháu nghĩ đây là ngôi nhà kỳ diệu,” khiến bà mẹ nhìn cô giễu cợt.

“Tất nhiên đây là ngôi nhà kỳ diệu rồi,” Dinah nói. “Nhưng mẹ quen bác Alex lâu đến mức bác ấy sẽ rất kỳ lạ nếu đột nhiên mẹ cho bác ấy đi tàu bay giấy như thế.”

“Đúng đấy,” Alex nói. “Còn bây giờ nếu các quý cô muốn chải chuốt một chút, tôi sẽ xuống nhà và xoay xở với món thịt bò. Việc củi lửa phải mất chút thời gian. Đừng vội; có một bộ giàn hifi trong cái tủ kiểu Ả rập ở phòng lớn, và hai mẹ con đã biết chỗ quầy rượu rồi đấy. Cứ nghỉ ngơi cho thoải mái, khi nào xong tôi sẽ gọi.”

“Cháu có thể dọn bàn hoặc làm gì đó không?” Penny hỏi.

“Thế thì tuyệt. Chúng ta sẽ ăn ở cái bàn lớn ngoài hiên. Những ngôi sao sẽ rất đẹp khi nhìn qua khung kính. Và sẽ tìm thấy tất cả những thứ cần thiết trong cái tủ bát lớn ngoài bếp”.

Alex vừa huýt sáo vừa đi xuống gác. Dinah Lawrence nhìn cô con gái với vẻ tò mò.

“Con định làm gì đấy, thế chỗ của Luke à?”

“Con không định thế chỗ của Luke. Con chỉ không nghĩ là mẹ có thể trêu chọc bác ấy như thế. Bác ấy yêu chỗ này, mà mẹ thì đang giễu cợt điều đó. Con đánh cuộc là...”

“Con đánh cuộc cái gì, con yêu?”

“Con cuộc là vợ bác ấy đã tước đoạt niềm vui đó, và đó là lý do tại sao bác ấy bỏ bà ta.”

“Con biết gì về chuyện bác Alex bỏ vợ?” Giọng Dinah gay gắt. “Mẹ chưa hề nói thế. Như mẹ biết thì cô ấy chỉ đi sang châu Âu thôi.”

“Con nghe thấy trong phòng vệ sinh ở “21“. Có ai đó đã nói - lúc ấy mẹ vừa ra ngoài - rằng, ”Vâng, tôi thấy nỗi đau đớn của lão già Alex ngày càng mạnh mẽ và sâu sắc kể từ khi lão bỏ Amelia. Đầu tiên là cái con đĩ Bayne đó, còn bây giờ hắn ta đã có hai người thay thế cho mùa hè là bà mẹ và cô con gái.”

Dinah Lawrence vỗ vai cô con gái.

“Này con, cho dù bác Alex có bỏ cô Amelia vì lý do gì đi nữa, thì việc cô ấy đánh giá không đúng về túp lều săn ẩn dật này cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta. Và đừng có quá để ý đến những gì con nghe được trong các phòng vệ sinh. Phần lớn chúng toàn là những lời dối trá.”

“Với con, có vẻ như đây không phải là những lời dối trá. Mà hình như nó là sự thật. Và mẹ thì đang yêu bác Alex, phải không? Mẹ luôn luôn yêu bác ấy, đúng không nào? Còn bác ấy luôn không chung thuỷ với vợ, đúng không? Và mẹ đã ngủ với bác ấy, phải không?”

Dinah Lawrence tát mạnh cô con gái.

Penny Lawrence áp tay vào má, đôi mắt cô mở to đau đớn.

“Mẹ không nên làm thế,” một lát sau cô nói. “Con sẽ không quên đâu. Thực sự là mẹ không nên làm thế. Con là đàn bà, chứ không phải là trẻ con.”

“Mày chưa đủ đàn bà để khỏi bị tát vì cái thói hỗn láo, nhí nhố và đi vượt ranh giới của mày”. Giọng Dinah Lawrence đều đều và lạnh lùng. “Mày đang sắp phải lòng một người bằng tuổi cha mày, và mày đang động cỡn lên như một con chó cái. Tao cảm thấy gì với Alex không phải là việc của ai cả. Nhất là không phải việc của những đứa trẻ như mày, và nhờ mày tao đã nhớ lại được một vài cung cách để dạy mày, rõ chưa?”

“Rất rõ. Và nó chỉ xác nhận những gì con vừa mới nói.” Giọng Penny cũng đều đều và lạnh lùng không kém. Đôi mắt cô sáng rực và khô khốc. “Và đừng có bao giờ tát con nữa, mẹ nghe thấy chưa?”

Dinah gật đầu và lấy tay vuốt tóc.

“Mẹ xin lỗi, bé con,” cô nói. “Thật sự xin lỗi. Có một số việc...”

“Được rồi”, cô con gái nói. “Chúng ta sẽ quên chuyện này đi. Nhưng đừng có gọi con là ”bé con“ nữa. Giờ con đã là một cô gái lớn rồi.”


Nguồn: TVE-4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 2 năm 2019

« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »