CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9670 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »
CHƯƠNG 30

❊ ❊ ❊

Đột nhiên, không vì một lý do đích thực nào, ngoại trừ cuộc tấn công bất ngờ của một đám đồng tính luyến ái đã hôn Barbara khắp mọi chỗ, vẫy tay trong không khí, gọi nhau, gọi Barbara, và thậm chí cả Alex, là “em gái”, Alex thấy bực dọc cực độ, và với nó, là cả sự buồn chán ngột ngạt và sự giận dữ vô lý. Họ đang ngồi trong một quán cóc ở đại lộ số Ba, nói chuyện vui vẻ và nắm tay nhau thì bọn đó tràn vào, phá hỏng mọi cảm xúc và làm căn phòng tràn đầy tiếng the thé đinh tai nhức óc.

“Đi thôi,” Alex nói và đột ngột đứng dậy. “Ở đây ngột ngạt quá”.

“Ở đây ngột ngạt quá, đúng đấy,” Barbara nói. “Và em biết tại sao. Ngồi xuống đi; em muốn nói chuyện với các bạn của em.”

“Giữ hắn lại em gái.” Một trong đám đồng tính luyến ái vừa nói vừa nháy mắt. “Ông bạn mới của em không hiểu chúng tôi. Tôi nghĩ em nói anh ta là một nghệ sĩ nhạy cảm hả, Barbara.”

“Tao không phải là một nghệ sĩ nhạy cảm,” Alex gầm gừ. “Tao là một người đàn ông không nhạy cảm rất không thích những kẻ đồng tính luyến ái. Tất cả những kẻ đồng tính luyến ái, đặc biệt là mày đấy.” Anh đẩy mạnh vào ngực gã đứng gần nhất. Hắn ngã ngửa ra sau và rơi vào một cái ghế. “Liều liệu mà biến đi,” Alex nói và quay lại phía Barbara, “Em có đi hay không nào?”

“Không, tôi không đi!” Giọng Barbara rít lên. “Và tôi sẽ không để anh nói với các bạn của tôi theo lối ấy!” Một lần nữa Alex lại nhận thấy cái nhỏ bé kinh khủng trong giọng Barbara khi cô cao giọng.

“Được thôi.” Alex quẳng tờ mười đô lên bàn. “Đấy là trả tiền uống. Nếu em thấy chán những cô gái ở đây thì hãy tìm anh ở khách sạn.” Anh quay người đi và bước ra khỏi quán mà không đợi câu trả lời.

“Được lắm, Barr,” anh nói gần thành tiếng khi sải bước trên vỉa hè, nện gót chân một cách cáu kỉnh. “Đó đúng là cái tính trẻ con của mi. Nhưng tại sao, tại sao cô ta luôn để những con người đó vây quanh? Tại sao chúng tôi luôn bị sờ soạng bởi những kẻ đồng tính nam và tụ tập với kẻ đồng dâm nữ, những nhạc công da đen, những diễn viên nửa mùa và những người tồi tàn mà cô ta biết ở nhà kho mùa hè, ở Hollywood và Cape? Tại sao cô ta phải biết quá nhiều những kẻ đáng nguyền rủa đến thế?”

Mi thật không công bằng, Barr ạ, anh thầm nghĩ khi lên thang máy về phòng. Mi biết rõ rằng tuần cuối cùng vừa qua thật tuyệt vời. Mi biết rõ rằng mi đang sống cuộc sống mà mi thèm khát - một cuộc sống mà mi đã đá tung những rào cản và bỏ Amelia - mi đang vui vẻ. Mi đang sống. Có lẽ đầy là lần đầu tiên mi được sống - và được yêu.

Alex mở khóa cửa, bật đèn, đến chỗ tủ rượu và pha cho mình một ly Scotch lớn.

“Nhưng có lẽ mi không thích sống,” anh nói. “Có lẽ cơ bản mi là một con chó ngu ngốc và mi nhớ sợi dây xích. Có lẽ có quá nhiều điều rắc rối khi yêu.”


Nguồn: TVE-4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 2 năm 2019

« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »