Khế Ước Phò Mã

Lượt đọc: 3155 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 94

❊ ❊ ❊

-  -

"Sư phụ nói Xuân tâm động là bí dược, Khúc Phi Khanh lại khôn khéo, nàng chịu giao Xuân tâm động cho thấy Lữ Trọng đã lấy vật đặc biệt trân quý ra trao đổi." Cố Vân Cảnh khẽ cười, "Ta thật muốn biết điều kiện trao đổi là gì?... Xuân tâm động là thuốc chỉ Hoàng Phủ Vân mới có, vậy giữa Khúc Phi Khanh và Hoàng Phủ Vân chắc chắn có liên hệ mật thiết. Sau Lữ Trọng có Khúc Phi Khanh, sau Khúc Phi Khanh có Hoàng Phủ Vân... Chuyện càng ngày càng thú vị đấy."

Trong ngàn vạn cách định tội Lữ Trọng, Tiêu Mộ Tuyết rốt cuộc hiểu vì sao Cố Vân Cảnh lại chọn để Lữ Trọng trúng Xuân tâm động mà mạo phạm Chiêu vương phi, bởi cách này không chỉ là ăn miếng trả miếng mà càng là vì bắt được chuyện phía sau.

"Bởi vì phò mã đã biết chuyện này cho nên mới an bài như thế?"

Cố Vân Cảnh nhìn xem Tiêu Mộ Tuyết, kiên nhẫn giải thích:

"Cũng không tính là biết. Chỉ là vì sư phụ với Hoàng Phủ Vân coi như có chung nguồn, mà Hoàng Phủ Vân đã mưu phản Vong Ưu Cốc hơn hai mươi năm, cho nên ta rất hiếu kỳ hắn có quan hệ gì với Lữ Trọng? Trước khi đến Vạn Xuân Lâu, ta đã cho rằng Hoàng Phủ Vân cùng Lữ Trọng là một bọn, nhưng bây giờ nghĩ lại mới thấy hoàn toàn không phải. Nửa đường còn có Khúc Phi Khanh thình lình xuất hiện khiến ta cảm thấy chuyện chắc chắn không đơn giản như chúng ta tưởng tượng."

Tiêu Mộ Tuyết lẳng lặng nghe Cố Vân Cảnh phân tích.

"Vạn Xuân Lâu quật khởi chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, trở thành đệ nhất thanh lâu thành đô, ngoại trừ do năng lực của Khúc Phi Khanh e là còn có nhân tố khác. Ta có một suy đoán. Nhưng ta lại hi vọng mình đoán sai."

"Đó là gì?"

Cố Vân Cảnh thần sắc ngưng trọng: "Khúc Phi Khanh tâm cơ thâm trầm, Hoàng Phủ Vân tâm thuật bất chính, rất khó tưởng tượng được họ chỉ làm kinh doanh..."

"Cô gái đã nói chuyện với chúng ta đã giúp ta chứng thực được quan điểm này. Đó là Khúc Phi Khanh một tháng mới xuất hiện một lần, cho thấy nàng ta cũng không coi trọng Vạn Xuân Lâu, vậy nên ta đoán Vạn Xuân Lâu có thể là dùng để che mắt."

Tiêu Mộ Tuyết thần sắc chấn động. Khúc Phi Khanh còn có âm mưu khác? Dù chỉ gặp mặt một lần và đôi lời chào hỏi nhưng Khúc Phi Khanh mang đến cho nàng cảm giác không rét mà run. Nghĩ lại gương mặt cười của nữ yêu diễm này, Tiêu Mộ Tuyết cảm thấy Cố Vân Cảnh không phải không có lý.

"Khúc Phi Khanh sẽ mưu đồ chuyện gì?"

"Tạm thời chưa biết. Đây chỉ là ta suy đoán."

"Nhưng xưa nay phò mã đoán rất chuẩn. Với lại nó không phải là bịa đặt, mà là căn cứ theo phân tích... Ta tin ngươi. Dù sao một chuyến đi hôm nay tin tức cũng có hạn. Xem ra, những ngày tiếp theo chúng ta phải đi thêm vài lần."

Cố Vân Cảnh đặt tay trên đầu gối Tiêu Mộ Tuyết vuốt ve, cười hớn hở:

"Người hiểu ta không ai qua được Tuyết Nhi."

"Như vậy, sau hôm nay Hoàng Phủ Vân khẳng định sẽ đoán được Thượng Quan tiền bối, hắn có thể liên tưởng đến ngươi không? Ngươi có bị nguy hiểm không?" Tiêu Mộ Tuyết lo nghĩ nói.

Cố Vân Cảnh ôm trọn Tiêu Mộ Tuyết vào lòng, vỗ nhẹ bờ vai của nàng:

"Tuyết Nhi yên tâm, chúng ta phải dẫn Hoàng Phủ Vân ra được mới tốt. Ân oán giữa hắn và sư phụ cũng nên giải quyết."

Xe ngựa dần dần mà đi...

Khúc Phi Khanh cũng không ngờ chuyện mình làm bị công chúa phò mã nhìn thấu rồi. Nàng từ phủ Hoàng Phủ Vân đi ra, gọi thủ hạ đi tìm hiểu tin tức Thượng Quan Lan. Người của nàng phần lớn được bố trí từ một nơi bí mật gần đó, nhưng khả năng nàng vận dụng được cũng có hạn... Điều tra Thượng Quan Lan cũng để cứu Lữ Trọng, Lữ Lâm quyền cao chức trọng, nàng sao có thể coi nhẹ lực lượng Ninh Quốc Công? Nghĩ tới đây, Khúc Phi Khanh lại đi Ninh Quốc Công Phủ.

Lữ Lâm nghe Khúc Phi Khanh tới, lần này là tươi cười đón lấy. Hắn nghĩ đối phương đã có cách cứu Lữ Trọng.

"Quốc công gia, chuyện lệnh công tử ta điều tra được xác thực không đơn giản." Khúc Phi Khanh nói, " kỳ thật Xuân tâm động không chỉ riêng ta có, mà Y thánh Thượng Quan Lan cũng làm được. Nên có lẽ hắn cũng có liên quan. Ta đề nghị Quốc công hãy đi tìm hiểu Thượng Quan Lan đi."

"Thượng Quan Lan?" Lữ Lâm khó hiểu nói, "Nghe nói ông ta một mực ẩn cư tại thế ngoại đào nguyên, không hỏi thế sự, làm sao xen vào đây rồi?"

May mắn Lữ Lâm không biết Cố Vân Cảnh là đồ đệ Thượng Quan Lan, cho nên hắn sẽ không hoài nghi đến Cố Vân Cảnh. Hắn chỉ là hiếu kì vì sao Thượng Quan Lan lại tới hoàng đô kiếm chuyện?

"Tiểu nữ chính là bởi vì không biết cho nên mới để Quốc công điều tra. Nói không chừng hắn cách chúng ta rất gần." Khúc Phi Khanh nói.

"Tra thì phải tra, " Lữ Lâm thở dài, "Nhưng toàn bộ thông tin nhất thời không thể nào có được. Con ta lại sắp tra hỏi, chỉ sợ không đủ thời gian."

"Cũng không phải định tội. Chỉ cần hỏi không ra cái gì, Đại Lý Tự lại không có chứng cứ, Lữ công tử cũng không có việc gì." Khúc Phi Khanh nói.

Lữ Lâm gật đầu: "Như thế."

Ngẫm lại Lữ Trọng không có gì thông minh, lại cao ngạo tự cho là đúng, Khúc Phi Khanh nhắc nhở:

"Ninh quốc công, lệnh công tử dễ xúc động, thường thường lỡ miệng, ngài nhất định phải căn dặn hắn chú ý nói chuyện, đừng để bị người ta moi tin."

"Ta đã nghĩ đến điều đó, đã đưa tin cho hắn, trên thư có lời nhắn nhủ."

Khúc Phi Khanh yêu kiều cười:

"Nói thật, ta rất bội phục ngài. Thế, tiểu nữ còn có chuyện quan trọng, việc điều tra Thượng Quan Lan xin nhờ Quốc công ra tay. À, còn có một chuyện muốn nhờ Quốc công hỗ trợ, ngài có thể cho ta mượn vài thủ hạ không?"

Lữ Lâm im lặng lườm Khúc Phi Khanh, nhìn vào cái vẻ mặt nói rằng hắn sẽ đồng ý mọi yêu cầu của nàng này... Hắn có thể chịu điều tra Thượng Quan Lan, nhưng còn mượn người thì rất hoang đường, rất quá đáng! Xưa nay ngoại trừ Khúc Phi Khanh, chưa có ai dám đòi hỏi gì trong tay của hắn cả!

"Quốc công đừng nhỏ mọn như vậy." Khúc Phi Khanh cười nói, "Ta chỉ là mượn sử dụng, chứ cũng không để bọn hắn thiếu tay thiếu chân."

Nếu không phải đã cùng thuyền, nếu không phải muốn cứu con trai, Lữ Lâm muốn bóp chết Khúc Phi Khanh ngay.

"Bà chủ mượn người làm gì? Vạn Xuân Lâu mà thiếu nhân thủ ư?"

"Quốc công, ông lại hỏi vô nghĩa. Ta mượn người đương nhiên là vì tra án, cứu Lữ công tử a."

Sắc mặt Lữ Lâm âm lãnh, gằng giọng:

"Bà chủ thật có lòng. Vì con ta mà thức khuya dậy sớm! Vậy theo ta đi hậu viện chọn người."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang