Khế Ước Phò Mã

Lượt đọc: 2922 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 92

❊ ❊ ❊

92.

Mị nhãn mang ý cười, Khúc Phi Khanh nửa tin nửa ngờ Tiêu Mộ Tuyết, tuy vậy trong giọng nói vẫn có quan tâm:

"Biện pháp đó chưa chắc đáng tin cậy. Về căn bệnh này theo ta thấy công tử nên tìm đại phu chuyên môn nhìn xem thì hơn."

Tiêu Mộ Tuyết: "Bà chủ nói có lý."

"Ta biết một đại phu chuyên về bệnh này, nếu công tử không chê, ta có thể tiến cử."

Tiêu Mộ Tuyết không đoán được Khúc Phi Khanh, không biết đối phương thật là vì quan tâm hay nhìn ra sơ hở, đành phải uyển chuyển nói:

"Giang hồ nhân gian cũng không thể tin hoàn toàn, lại cũng không thể không tin. Hãy cho ta thử xem, nếu quả thật không hiệu quả, ta lại đến xin bà chủ giúp đỡ cũng không muộn."

Khúc Phi Khanh gật đầu: "Được." Rồi ba người hàn huyên rất nhiều đề tài về sau, cuộc hội đàm mới kết thúc.

Sau đó, khi Tiêu Mộ Tuyết, Cố Vân Cảnh đi ra Vạn Xuân Lâu, Khúc Phi Khanh cho người giám thị hai người. Cố Vân Cảnh đã đoán được sẽ có chuyện này, cho nên bảo kiệu phu quanh đi quẩn lại vài vòng, cuối cùng thoát khỏi nhãn tuyến Khúc Phi Khanh phái tới.

"Tình nhi, em có ý kiến gì không?" Khúc Phi Khanh hỏi Liễu Tình.

"Cũng không có gì, chỉ là luôn cảm thấy lạ."

"Lạ chỗ nào? "

"... Thật khó nói- có lẽ là cảm giác đi."

"Hm... Nếu như vị Bạch công tử nói thật, cũng không có gì kỳ quái." Đoạn, Khúc Phi Khanh nói tiếp, "Chỉ sợ hắn không nói thật."

Liễu Tình: "Phi Khanh tỷ tỷ có phải lo lắng quá không?"

Khúc Phi Khanh nhẹ nhàng lắc đầu: "Tạm thời chưa biết, bất quá rất nhanh sẽ có đáp án thôi."

Lúc này, Liễu Tình lại nói: "Phi Khanh tỷ tỷ, còn một chuyện em cần báo cáo."

"Chuyện gì?"

"Lữ Trọng bị bắt vào tử lao."

Liễu Tình lo lắng nói. Nàng biết giao dịch giữa hai người họ. Lữ Trọng lại không phải thằng cứng cỏi, chỉ sợ còn chưa nghiêm hình đã khai. Vậy mà Khúc Phi Khanh trái lại nghe rồi cũng như không có chuyện gì, thần sắc bình tĩnh như thường. Như thế lại khiến Liễu Tình rất ngạc nhiên.

"Lữ Trọng vào tù khẳng định có liên quan đến xuân tâm động; vạn nhất hắn khai hết tất cả vậy chúng ta chẳng phải gặp phiền toái? Vì sao tỷ còn trấn định như thế?"

Khúc Phi Khanh cười: "Ta đã nghe nói chuyện đó, cho nên hôm nay mới đến."

Vạn Xuân Lâu lúc trước là hội trường để Khúc Phi Khanh hiểu rõ tin tức triều đình mới nhất, nhưng dần dần nàng phát hiện chỉ dựa vào Vạn Xuân Lâu thì còn thiếu rất nhiều. Bởi vậy, Khúc Phi Khanh nghĩ hết cách sắp xếp thế lực của mình trong triều. Thế lực này truyền tin nhanh hơn Vạn Xuân Lâu rất nhiều, vì vậy khi Lữ Trọng vào tù ngày đầu tiên Khúc Phi Khanh đã biết.

"Ngoài ra, vẫn còn một việc. Hôm qua có người cố ý tới tìm tỷ. Hắn nói hắn tên là Dư Lương, là khách khanh của Ninh Quốc Công Phủ." Liễu Tình nói.

"Dư Lương?"

Khúc Phi Khanh cố gắng lục soát kí ức, mà nghĩ tới nghĩ lui cũng không có thu hoạch, không có chút nào ấn tượng về người này.

"Vâng. Hắn nói hắn có quan hệ tốt với Lữ Trọng, nay Lữ Trọng vào tù nên hắn mới đi tìm tỷ hỗ trợ, cứu Lữ Trọng." Liễu Tình nói.

Khúc Phi Khanh tự tiếu phi tiếu nói:

"Xem ra Dư Lương là người trung tâm. Coi như hắn không tìm đến ta, ta cũng sẽ đi tìm hắn. Tình nhi, em sai người chuẩn bị kiệu, ta muốn đi Ninh Quốc Công Phủ một chuyến."

Hôm qua Dư Lương hồi phủ đã báo cáo lại, đến hôm nay Lữ Lâm còn đang phiền não vì không biết đi tìm Khúc Phi Khanh như thế nào, bỗng hạ nhân thông báo đánh tan phiền não của hắn. Thần long thấy đầu không thấy đuôi Khúc Phi Khanh vậy mà tự mình đến Ninh Quốc Công Phủ. Bằng vào Dư Lương miêu tả, Lữ Lâm không hề nghi ngờ về sự mưu mô của Khúc Phi Khanh - một người thông minh đến người ta sợ hãi - hắn tin rằng chỉ cần nàng xuất hiện, Lữ Trọng có khả năng được cứu. Nghe hạ nhân thông báo danh tự Khúc Phi Khanh, Lữ Lâm nhanh chóng đi trước phủ nghênh đón.

Cỗ kiệu hạ xuống, một cô gái vạn phần xinh đẹp đi ra. Khi Khúc Phi Khanh xuất hiện tại trước mặt, Lữ Lâm có chút sửng sốt. Dĩ nhiên hắn không phải Lữ Trọng, thấy gái đẹp là nhào tới, hắn chỉ là cảm thán trên đời này còn có cô gái như thế. Khúc Phi Khanh rất đẹp, không phải đẹp như bình thường, mà là đặc biệt ở chỗ chỉnh hợp được hai loại khí chất ưu nhã cao quý và xinh đẹp vũ mị cùng một chỗ một cách thiên y vô phùng. Tuy vậy, cũng không thể không khiến Lữ Lâm thôi không hận Khúc Phi Khanh nữa. Bởi vì nếu không phải vì nàng, Lữ Trọng sao dễ dàng bị lợi dụng, tự mình vận dụng triều đình kho ngân?

Lữ Lâm kềm chế lửa giận trong lòng, "Ngươi chính là Khúc Phi Khanh?"

Khúc Phi Khanh cười, hạ thấp người hành lễ: "Tiểu nữ Khúc Phi Khanh tham kiến Ninh quốc công."

"Bà chủ không cần đa lễ. Ngươi có thể tự mình quang lâm hàn xá, ngược lại thật sự để lão phu ngoài ý muốn."

Lữ Lâm lạnh lùng nói. Bản chất của hắn là chính khí, xưa nay xem thường người chốn phong trần. Khúc Phi Khanh lại tâm cơ khó dò, Lữ Lâm càng sẽ không hòa nhã.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »