Khế Ước Phò Mã

Lượt đọc: 3140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 33

❊ ❊ ❊

33. Hồi cốc

Cố Vân Cảnh nói xong lập tức hối hận. Nàng cho dù khổ sở như thế nào cũng không nên trút lên Tiêu Mộ Tuyết a. Phò mã gia áy náy nhìn Lục công chúa, chậm rãi cúi đầu, thấp giọng nói:

"Điện hạ, thật có lỗi."

Tiêu Mộ Tuyết nhìn Cố Vân Cảnh như thế, trong lòng hết giận không ít, cũng không so đo nữa. Nàng từ tay áo lấy ra bình thuốc nhỏ, từ từ nói:

"Đây là mẫu hậu tặng cho ta. Nó có hiệu quả an thần định khí, tăng cường khí lực. Đường sá Vong Ưu Cốc khá xa, ngươi hẳn là sẽ không chịu nổi. Cái này có lợi với cơ thể của ngươi."

Tiêu Mộ Tuyết nhớ tới hành vi thất thố khi say của Cố Vân Cảnh, nói thêm:

"Vừa rồi ở trong cung ngươi uống nhiều rượu, cái này cũng có thể giải rượu."

"Công chúa điện hạ tới tìm ta là vì đưa thuốc?" Cố Vân Cảnh hỏi.

"Ừ."

Cái này... Trong lòng Cố Vân Cảnh không biết tư vị gì. Lục công chúa có ý tốt đưa thuốc đến cho mình, mà mình thế nhưng còn nói ra lời vô liêm sỉ như vậy. Nghĩ đến đây Cố Vân Cảnh thật muốn tát chính mình.

"Điện hạ, vừa rồi ta không cố ý nói như thế, nàng chớ để ở trong lòng." Nàng thổn thức nói.

"Tất nhiên là không. Phò mã nói cũng có đạo lý. Khế ước quả thật có viết rõ điều lệ như vậy. Thuốc đã đưa cho ngươi, ta về phòng trước."

Trên mặt Tiêu Mộ Tuyết nhìn không ra biểu tình khác thường gì.

"Điện hạ đợi đã." Cố Vân Cảnh vội gọi lại.

"Chuyện gì?"

"Ta và Thải Nguyệt..." Cố Vân Cảnh định nói ra hai chữ tỷ muội bỗng dừng lại, một lát sau mới lên tiếng, "Như tỷ đệ."

"Ta từ nhỏ thể yếu nhiều bệnh. Khoảng thời gian đi Vong Ưu Cốc dưỡng bệnh đều là Thải Nguyệt chiếu cố. Hai năm trước, khi quay về Hầu Phủ, Thải Nguyệt vì có thể chiếu cố ta nên xung phong nhận việc đi theo đến đây." Cố Vân Cảnh hồi ức kể lại.

"Bởi vì nàng cẩn thận chiếu cố, ta mới có thể khôi phục nhanh như vậy. Ta xem nàng ấy như tỷ tỷ, chớ không có ý nghĩ nào khác."

Cố Vân Cảnh đầu đuôi giải thích, không hy vọng Công chúa hiểu lầm gì về quan hệ giữa nàng và Thải Nguyệt. Tiêu Mộ Tuyết nhìn ánh mắt thiếu niên thẳng thắn, biết đối phương không có nói dối. Lục công chúa bỗng cảm khái: Phò mã túc trí đa mưu, nhưng ở phương diện tình cảm lại đơn thuần như tờ giấy trắng. Hắn với Thải Nguyệt vô tình nhưng cũng không có nghĩa là Thải Nguyệt không có tâm tư với hắn. Tiêu Mộ Tuyết nhìn ra Thải Nguyệt ái mộ Cố Vân Cảnh. Nếu là mấy ngày trước, nàng hoàn toàn chẳng quan tâm. Hai bên là khế ước vợ chồng, cưới nhau chỉ vì gặp dịp, bởi vậy vô luận là ai thích Phò mã cùng nàng không có quan hệ gì. Đó là ý tưởng trước đó của Tiêu Mộ Tuyết. Nhưng từ khi tiếp xúc với Cố Vân Cảnh, Tiêu Mộ Tuyết bất tri bất giác vô tình quan tâm Phò mã tình huống. Nhìn Thải Nguyệt với Cố Vân Cảnh quá gần nhau, trong lòng nàng rất là không thoải mái. Tiêu Mộ Tuyết rất muốn nói Thải Nguyệt tâm tư nhưng nghĩ lại vẫn là nhịn được. Trước mắt phải cứu Đào Sách mới là chuyện quan trọng, nếu Cố Vân Cảnh bị nữ nhi tình trường làm phiền tất sẽ phân tâm. Nàng thở dài, dời đề tài:

"Ngày mai phải đi Vong Ưu Cốc, Phò mã sai người chuẩn bị hết chưa?"

Cố Vân Cảnh còn chưa kịp nói với Thải Nguyệt chuyện này đã vội vàng chạy theo giải thích với Tiêu Mộ Tuyết, nàng lắc đầu nói:

"Còn chưa có."

"Lần này đường xá xa xôi, đường núi gập gềnh xe ngựa xóc nảy, Phò mã suy nhược, sợ là sẽ say xe."

Cố Vân Cảnh nhớ lại tình cảnh trước đó ở trên xe nôn mửa, hơi đỏ mặt. Làm trượng phu, ở trước mặt thê tử không thể bảo vệ được hình tượng cao lớn của mình làm nàng ảo não. Nàng khẩn trương, nắm chặt nắm tay, như trẻ con làm sai cực lực biện giải cho mình,

"Không có gì đáng ngại không có gì đáng ngại, ta kỳ thật không kém như vậy. Ta một hơi có thể ăn sáu cái bánh bao!"

"Thật sao?" Tiêu Mộ Tuyết đảo mắt qua.

Thấy Công chúa không hề có dấu vết bị mình chọc cười mà ngược lại nghiên cứu mình có thật sự ăn uống tốt như vậy, Cố Vân Cảnh càng thêm xấu hổ nóng mặt.

"Được rồi, quả thật có vẻ khoa trương. Vốn là muốn chọc Công chúa vui vẻ, xem ra Vân Cảnh không có thiên phú ấy."

Như một đứa trẻ tranh công lại thất bại ngượng ngùng cúi đầu. Bộ dáng đáng yêu này cực kỳ giống emoji ủy khuất ở hiện đại, Tiêu Mộ Tuyết nhịn không được mà bật cười.

Công chúa cười! Ha ha... Cố Vân Cảnh nở pháo hoa ở trong lòng, sự không tự tin vừa rồi vút bay biến thành tự hào - ừ, vợ tôi thực vừa lòng.

"Nước ấm và dấm hóa giải say xe. Ta sẽ sai người chuẩn bị gừng và vỏ quýt, hai thứ đó để ngửi, cũng có thể dễ chịu một chút. Hôm nay không nên thức đêm, Phò mã nghỉ ngơi sớm đi."

Công chúa xoay người rời đi, Cố Vân Cảnh vẫn chưa hồi thần. Công chúa quan tâm ta?

Tiêu Mộ Tuyết mới vừa bước ra cửa phòng, như là nhớ ra điều gì, xoay người lại, ý vị thâm trường đích cười,

"À, đúng rồi. Sáng mai không được để bụng rỗng, càng không được ăn uống quá độ!"

A? Cố Vân Cảnh hoàn toàn đỏ mặt. Nàng kinh ngạc là Công chúa cũng sẽ giễu cợt nàng? Nàng càng kinh ngạc hơn là bộ dáng Công chúa giễu cợt nàng tốt xem như vậy?

Trăng sao tỏa sáng, một đêm ngủ yên.

Vong Ưu Cốc tọa lạc ở núi Vong Ưu, không dính khói lửa nhân gian. Vì phòng ngừa ngoại nhân xâm nhập, ngoài cốc bố trí nhiều kỳ môn trận pháp.

Đi vào rừng trúc, Cố Vân Cảnh dặn dò, "Mọi người cẩn thận, đi theo bước chân của ta. Bằng không tùy thời có thể đụng vào cơ quan."

Tiêu Mộ Tuyết vẫn là lần đầu tiên tiếp xúc đến cơ quan cổ đại. Nàng rất ngạc nhiên, nhịn không được mà nhìn tới lui nhiều lần - nơi chỉ có hiểm nguy chớ không thấy đường ra, lại nhìn đến hai tiểu nhân bên cạnh cầm gậy trúc có khắc, một người viết "Hề ", một người viết "璟". (editor quá lười để google)!! Quả thực láo xược! Công chúa tức giận vỗ gậy trúc, ai ngờ có mũi tên bắ.n ra - cả trăm cái trúc vót nhọn đồng loạt bắ,n ra, mọi người lập tức giống như đang hãm sâu trong mưa bom bão đạn. Cố Vân Cảnh lo lắng Tiêu Mộ Tuyết an nguy, vội nắm chặt tay nàng, che chắn trước mặt Công chúa, sợ nàng bị thương tổn, mà hoàn toàn quên mình chỉ là một thiếu niên gầy yếu. Tiêu Mộ Tuyết bình tĩnh nhìn bóng dáng thiếu niên gầy yếu nhưng ánh mắt không chần chờ sợ hãi, trong lòng lặng lẽ cảm động. Cũng may Thải Nguyệt phản ứng mau, nàng ở Vong Ưu Cốc nhiều năm, đối với môn đạo rõ như lòng bàn tay, nhanh ấn vào cơ quan trên khe đá và giải vây mưa tên.

Cơ quan là Thượng Quan Lan và Thượng Quan Nhược Hề tỉ mỉ bố trí, trong cốc và ngoài cốc thông nhau. Ngoài cốc có động tĩnh lớn như thế, Thượng Quan Lan tất biết được trước tiên. Hắn còn tưởng rằng có người cố ý xâm nhập Vong Ưu Cốc, nhanh chóng mang theo vài đồ đệ thân thủ nhanh nhẹn đuổi tới ngoài cốc xem xét, và kinh ngạc phát hiện "Khách không mời mà đến" là Cố Vân Cảnh. Thượng Quan Lan rất yêu thích đồ đệ Cố Vân Cảnh, chớp mắt nàng đã rời đi Vong Ưu Cốc hai năm. Trong khoảng thời gian đó, hắn thường xuyên nhớ Cố Vân Cảnh lắm.

"Đồ nhi bái kiến sư phụ." Cố Vân Cảnh còn chưa kịp dập đầu, Thượng Quan Lan đã lôi kéo nàng đứng dậy.

Tiêu Mộ Tuyết biết Cố Vân Cảnh sư thừa y thánh Thượng Quan Lan, thấy được người nàng cũng cung kính hành lễ nói:

"Bái kiến Thượng Quan tiền bối."

Thượng Quan Lan mặt mày tường hòa, nghiễm nhiên bộ dáng cha hiền thầy hiền. Mặc dù mặc bố y mộc mạc nhưng vẫn khiến người ta bất giác kính sợ. Hắn vuốt râu dài, nhìn Cố Vân Cảnh hỏi:

"Vân Cảnh, vị cô nương này là?"

Sư phụ biết thân phận của nàng, Cố Vân Cảnh thẹn thùng giới thiệu, nhỏ giọng nói:

"Đây là Lục công chúa Tiêu Mộ Tuyết, cũng là vợ con."

Cố Vân Cảnh nói câu sau nhỏ như muỗi nhưng võ công cao cường Thượng Quan Lan dễ dàng nghe được rồi. Lão giả thoáng nhíu mày, nghi hoặc nhìn Cố Vân Cảnh, như là có chuyện muốn hỏi. Cố Vân Cảnh là nữ, nàng cưới Tiêu Mộ Tuyết tất nhiên là bất đắc dĩ. Hắn hiểu biết đồ đệ của mình, nếu không có bất đắc dĩ, Cố Vân Cảnh như thế nào sẽ lấy Tiêu Mộ Tuyết? Mặc dù nghi hoặc nhưng Thượng Quan Lan biết tình huống này không thích hợp để hỏi.

Thượng Quan Lan chắp tay nói:

"Lão hủ không biết Công chúa điện hạ giá lâm, không có từ xa tiếp đón, mong rằng thứ tội." Hắn cũng không thích giao tiếp với hoàng gia, nhưng nếu Tiêu Mộ Tuyết đã đi vào Vong Ưu Cốc, lễ tiết tất yếu không thể xem nhẹ.

"Thượng Quan tiền bối quá lời. Mộ Tuyết lần này đến Vong Ưu Cốc không phải lấy thân phận Công chúa mà đến, mà chỉ là một vãn bối tới bái phỏng Thượng Quan tiền bối." Tiêu Mộ Tuyết ôn nhu nói.

Ở trong ấn tượng của Thượng Quan Lan, hoàng gia đa số đều vênh mặt hất hàm sai khiến, tự cao tự đại, Tiêu Mộ Tuyết khiêm tốn biết lễ trái lại khiến hắn vừa lòng. Thượng Quan Lan cười tán dương:

"Vân Cảnh quả nhiên có ánh mắt."

Hắn vừa dứt lời, một thân ảnh xanh biếc linh động hoạt bát hiện ra ở trước mặt mọi người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »