Khế Ước Phò Mã

Lượt đọc: 3013 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

27. Cản rượu

Lữ Trọng nhất thời khó xử. Nói ra không được, không nói ra cũng không được. Biểu tình quẫn bách, muốn nói lại thôi. Hắn biểu hiện khác thường khiến Tiêu Mộ Tuyết chú ý. Nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm Lữ Trọng. Lữ Trọng khí thế bỗng mất hết, chột dạ cúi đầu.

"Bổn cung vì sao không thể uống rượu này?" Tiêu Mộ Tuyết hỏi.

Nếu không giải thích rõ ràng, Tiêu Mộ Tuyết khẳng định sẽ nghi ngờ. Lữ Trọng cầm rượu uống để che dấu khẩn trương cùng khủng hoảng, rốt cục mở miệng nói:

"Lục công chúa, rượu này rất cay, thần sợ Công chúa thương thân."

Lữ Trọng tận lực né tránh ánh mắt Tiêu Mộ Tuyết.

Hảo ý của hắn Tiêu Mộ Tuyết không có ý nhận, nàng hờ hững nói:

"Không sao, không nhọc Trữ Quốc Công thế tử lo lắng, bổn cung uống được."

Một đời tổng tài, công tác không ít xã giao, một ly rượu cay không có nghĩa lý gì.

Gặp Tiêu Mộ Tuyết kiên trì, Lữ Trọng không còn cách nào, chỉ có lo lắng. Thì ra rượu hắn cho Cố Vân Cảnh uống có một loại thuốc tên là: xuân tâm động, vô sắc vô vị, tan ngay trong nước, tác dụng thúc tình, là thanh lâu bí truyền. Gái thanh lâu khi chiêu đãi khách đều trộn thuốc này vào trong rượu. Khách nhân dùng xuân tâm động sẽ hưng trí, toàn thân xao động, dưới tình huống như thế không có tâm trí cò kè mặc cả. Thanh lâu đạt được mục đích kiếm lời. Ngoài ra, thuốc này còn có đặc điểm đó là tác dụng với đàn ông đặc biệt rõ ràng, còn phụ nữ ngược lại hiệu quả không lớn - chỉ có một chút xúc động, không như đàn ông tính tình đại phát. Đàn ông dùng thuốc này, dù là Liễu Hạ Huệ cũng biến thành quỷ chết dưới hoa. Ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có quy tắc. Bởi vì là bí truyền nên các cô nương giữ kín như bưng. Như vậy, người biết đến xuân tâm động rất ít. Lữ Trọng ái mộ Tiêu Mộ Tuyết là một chuyện, tìm người tầm hoan lại là một chuyện khác. Hắn thường xuyên lưu luyến thanh lâu tửu quán, quan hệ không ít gái thanh lâu, rồi sau đó ngẫu nhiên từ một cô trong khi yêu đương biết được thuốc này, hắn bắt đầu tìm mưu hãm hại Cố Vân Cảnh. Vốn nghĩ tại bữa tiệc có thể làm Cố Vân Cảnh thân bại danh liệt, không ngờ tới thời khắc mấu chốt Tiêu Mộ Tuyết đến uống rượu giúp chồng. Lữ Trọng biết thuốc này ảnh hưởng không lớn đến Tiêu Mộ Tuyết nhưng hắn đã hao hết tâm tư hãm hại Cố Vân Cảnh, hắn không hề muốn nhìn đến Lục công chúa uống rượu này. Song, tuy là không muốn nhưng không có lý do đủ thuyết phục.

Tiêu Mộ Tuyết và Cố Vân Cảnh ngồi cùng nhau, bởi vậy nàng dễ dàng lấy chén rượu của Cố Vân Cảnh. Đang lúc chuẩn bị bưng lên uống thì Cố Vân Cảnh bắt tay, nhu hòa nói:

"Điện hạ, rượu này là ta uống."

"Ta là trượng phu nàng, " Khi Cố Vân Cảnh nói như vậy, khóe miệng giương lên nụ cười tự hào, "Nguyên nhân là như thế, ta càng không thể để nàng cản rượu cho ta. Vân Cảnh biết Công chúa hảo tâm, nhưng trước mặt tân khách thế này nếu ta để nàng cản rượu, về sau truyền ra người ta sẽ nói Phò mã đương triều là bao cỏ."

Cố Vân Cảnh tính tình bình thản, xưa nay không quan tâm người khác nhìn như thế nào, nhưng hôm nay nàng thật sự để ý bởi vì nàng trước là Trấn Viễn Hầu thế tử, sau là thân phận Phò mã. Nàng bây giờ không thích nghe ai nghị luận Công chúa gả cho bao cỏ. Nàng có thể không cần thanh danh nhưng tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ai bôi nhọ Tiêu Mộ Tuyết. Cố Vân Cảnh sợ không nói động được Tiêu Mộ Tuyết, tùy ý cười và cố ý nói:

"Con người của ta nhìn thì không có gì theo đuổi, nhưng thật ra trong lòng là rất để ý đến người khác đánh giá. Ta không hy vọng bị quy chụp cái danh bao cỏ. Cho ta một chút hư vinh nho nhỏ đi."

"Công chúa điện hạ, nàng hiểu không?"

Phò mã ý chí đại tài, Tiêu Mộ Tuyết không muốn nghe bất kì ai hạ thấp hắn. Nghĩ đến sức khỏe của hắn, Công chúa nhìn khuôn mặt gầy này, do dự nói:

"Rượu này mạnh như vậy, ta sợ thương tổn đến ngươi."

"Ta chiến đấu vì danh dự của mình, không thể vì một chút khó khăn mà lùi bước. Chỉ là uống chút rượu mà thôi, không sao đâu, cùng lắm thì về phủ uống thêm nhiều thuốc. Công chúa đừng lo lắng, ta tự có chừng mực."

Nếu Phò mã đã cho thấy thái độ, Tiêu Mộ Tuyết cũng không ép, nàng hồi đáp:

"Ừ."

Cố Vân Cảnh nhắm mắt, cố nén vị rượu gây sặc và giơ lên chén rượu, gian nan uống. Rượu quả nhiên rất cay, vừa vào họng đã nóng cháy rát. May là nàng vẫn có thể cầm chắc chén rượu, và khuôn mặt hiền hậu có vẻ kiên trì.

Người ta uống rượu là một hơi cạn sạch, còn Cố Vân Cảnh uống rượu cực kỳ gian nan – từng ngụm từng ngụm... Người có nhãn lực đều nhìn ra Phò mã đau khổ. Họ rất kinh ngạc. Cố Vân Cảnh nếu không muốn uống thì có thể không uống. Lữ Trọng ngang ngược như thế nào cũng không dám bắt bẻ Phò mã đi. Ai biết Cố Vân Cảnh rốt cuộc kiên trì vì cái gì?

Miệng, mũi, mặt Cố Vân Cảnh đều là vết rượu. Đến ngụm cuối cùng, Cố Vân Cảnh rốt cục mở mắt. Nàng hai mắt đỏ bừng, não mơ màng, mọi thứ xung quanh trước mắt bây giờ là tầng tầng lớp lớp ảnh ngược.

"Phò mã, ngươi không sao chứ?" Tiêu Mộ Tuyết hỏi.

Cố Vân Cảnh chỉ vào huyệt thái dương, mày nhíu nhíu, mê man nói:

"Không... sao, chỉ là đầu... Đau."

Bởi vì say, đôi mắt như thu thủy thiếu đi vài phần cơ trí như bình thường và tăng thêm vài phần ti tình. Mị nhãn như tơ - đây là từ đầu tiên Tiêu Mộ Tuyết nghĩ đến để hình dung Cố Vân Cảnh. Ngẫm lại thì cảm thấy thiếu thỏa đáng. Phò mã là công tử sáng trong như trăng, tại sao dùng thành ngữ hình dung con gái để nói hắn?

Cố Vân Cảnh cười. Bình thường hắn cũng thích cười nhưng chẳng biết tại sao Tiêu Mộ Tuyết cảm thấy Phò mã hôm nay cười không giống bình thường; vậy mà không thể nói rõ khác chỗ nào.

Yến hội, một thiếu niên ngọc thụ lâm phong, một thiếu nữ phong hoa tuyệt đại giờ phút này đang nhìn nhau.

Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng dễ dàng đánh bại vô số nhân gian.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »