Khế Ước Phò Mã

Lượt đọc: 2910 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 90

❊ ❊ ❊

90. Phi Khanh

"Tất nhiên. Tình tỷ tỷ kinh doanh nơi này đến thuận buồm xuôi gió, bà chủ rất tín nhiệm nàng."

Tiêu Mộ Tuyết: "Nơi này tụ tập rất nhiều quan to hiển quý, ta muốn hỏi công tử Ninh Quốc Công Lữ Trọng là khách quen chăng?"

Cô gái suy nghĩ một hồi mới nói:

"Lữ Trọng công tử cũng không tính là khách quen. Đúng là một hai năm trước hắn thường đến dạo, chỉ là hiện tại gần như không tới nữa."

Tin.h trùng xông não không thể rời nữ sắc- Vạn Xuân Lâu mỹ nữ như mây, Lữ Trọng vậy mà kềm chế được? Thật sự khó hiểu.

Tiêu Mộ Tuyết không hiểu nhưng Cố Vân Cảnh thì hiểu. Lữ Trọng nuôi dưỡng số lượng lớn mỹ nữ ở trạch viện ngoại ô để hầu hạ như thế đương nhiên sẽ không mạo hiểm thanh danh đến Vạn Xuân Lâu.

Tiêu Mộ Tuyết đang muốn tiếp tục hỏi, bỗng từ cửa đi tới một nàng xinh đẹp tuyệt luân, mặc đỏ y, mày nhỏ nhắn, da trắng như tuyết, sóng mắt yêu kiều lưu chuyển, gương mặt câu hồn phách... Toàn thân cao thấp tản ra vũ mị, dã đãng khí tức (diêm dúa + phó.ng đãng). Tư sắc nàng vượt trội hơn bất kì cô nương nào trong Vạn Xuân Lâu. Đó là Khúc Phi Khanh – diễm danh tại Vạn Xuân Lâu không ai không biết. Tuy gần đây rất ít xuất hiện nhưng chỉ cần xuất hiện là oanh động. Thời khắc này Vạn Xuân Lâu tựa như bị ném bom nặng ký, nháy mắt nổ tung trời - tình cảnh không thua gì lúc Tiêu Mộ Tuyết xuất hiện.

"Oa, Khúc Phi Khanh bà chủ đến!"

"Hiếm khi bà chủ lộ mặt, không biết hôm nay ngọn gió lành nào thổi nàng tới? Chậc chậc, tuyệt sắc dung mạo như thế thật sự là trăm nghe không bằng một thấy."

"Nếu có thể cùng nàng một đêm, ta chết cũng không tiếc."

......

Khúc Phi Khanh cười dụ hoặc- gương mặt thật sự khiến đàn ông muốn phạm tội. Nàng ưu nhã đi tới. Mỗi một bước luôn thu hút vô số ánh mắt. Xưa nay nàng sẽ không nhìn người nào quá lâu, bất quá khi đi qua Tiêu Mộ Tuyết, lần đầu tiên nàng phải chăm chú nhìn đối phương. Tung hoành chốn gió trăng nhiều năm, thấy qua đủ loại màu sắc hình dạng nam nhân: cao, thấp, mập, gầy nhưng chưa từng có ai có thể so sánh với thiếu niên trước mắt - dung mạo tuyệt sắc, khí chất thanh lãnh xuất trần, như không dính sự phàm trần... Khúc Phi Khanh âm thầm quan sát Tiêu Mộ Tuyết tiên nhân. Là người thận trọng, nàng cũng có chú ý tới người xấu xí bên cạnh thiếu niên. Một đẹp một xấu thật sự chênh lệch rõ ràng, ngược lại khá là thu hút người khác chú ý.

Đám công tử bình thường đến Vạn Xuân Lâu đều ẩn chứa ánh mắt d,ục vọng, say mê thưởng thức sắc đẹp. Nhưng thiếu niên này lại khác. Từ lúc Khúc Phi Khanh đến đến bây giờ thiếu niên vậy mà không có nhìn qua nàng một chút, trái lại nhìn người xấu xí bên cạnh nhiều hơn.

Khúc Phi Khanh thấy hai người này hứng thú, dừng bước bên cạnh Tiêu Mộ Tuyết, nhìn đối phương:

"Vị công tử này trông thật đẹp." Khúc Phi Khanh cười phong tình vạn chủng.

Mặc kệ Khúc Phi Khanh phong tình vạn chủng cỡ nào cũng không lay động được Tiêu Mộ Tuyết. Vốn lấy cá tính của nàng, nàng cũng không muốn phản ứng tới mấy cô mềm mại đáng yêu, bất quá từ đám đông vui sướng hoan hô biết được đối phương là Khúc Phi Khanh, Tiêu Mộ Tuyết mới phản ứng.

Tiêu Mộ Tuyết nhìn lại Khúc Phi Khanh, bình tĩnh như nước hồ không một gợn sóng, nói:

"Không dám so với bà chủ."

Khúc Phi Khanh lại đến gần hơn, tươi cười nói:

"Công tử cũng quá khiêm tốn, chỉ cần ngươi đi trên đường lập tức khiến các cô gái hồng loan tâm động."

Tiêu Mộ Tuyết không nguyện ý lãng phí thời gian thảo luận vấn đề bề ngoài, nàng kết thúc chủ đề bằng giọng lạnh lùng:

"Bề ngoài chỉ là túi da, có gì đáng để nhớ? Trông mặt mà bắt hình dong rất nông cạn."

"Công tử quả nhiên không giống bình thường. Mị lực mười phần." Khúc Phi Khanh cười nói, "Phi Khanh mặc dù bất tài, cũng rất muốn kết giao với công tử, không biết công tử nghĩ thế nào?"

Tiêu Mộ Tuyết đang lo không có cơ hội tiếp xúc Khúc Phi Khanh, người ta đã chuẩn bị tốt, công chúa điện hạ không do dự nói:

"Được."

Đối với loại người tinh tường như Khúc Phi Khanh muốn kết giao với Tiêu Mộ Tuyết không thể chỉ bởi vì dung mạo của đối phương. Người nông cạn có rất nhiều, nhưng không phải Khúc Phi Khanh - nàng tiếp xúc với Tiêu Mộ Tuyết tự nhiên là có dự định khác. Nhờ vào năng lực nhìn người nhạy cảm, cộng với Tiêu Mộ Tuyết biểu lộ mà phân tích, Khúc Phi Khanh cảm thấy thiếu niên này khẳng định không đơn giản. Đối phương đã không phải vì tầm hoan tác nhạc mà đến, vậy nhất định là vì chuyện quan trọng khác.

Vạn Xuân Lâu là nơi gió trăng, đồng thời cũng là nơi tin tức tụ tập. Người vào đây nếu không phú thì quý, phần lớn đều là quan chức hay có địa vị xã hội. Vì vậy tin tức ở Vạn Xuân Lâu thiên về triều chính và quan trường.

Khúc Phi Khanh cầm bầu rượu, ngã rượu vào chén, bưng chén chạm cốc với Tiêu Mộ Tuyết, nói:

"Thường nói rượu gặp tri kỷ ngàn chén vẫn là ít, chúng ta mặc dù tạm thời không tính là tri kỷ nhưng cũng coi là bạn. Hãy nâng ly vì tình hữu nghị!"

Tiêu Mộ Tuyết cũng không nói chuyện, chỉ là nhẹ nhàng nâng chén cạn với Khúc Phi Khanh.

"Công tử thật sự nể mặt, thật sảng khoái, người bạn này ta thích."

Khúc Phi Khanh nũng nịu, tay vô tình cố tình lướt qua mặt Tiêu Mộ Tuyết, nàng ta nắm chắc khoảng cách vô cùng tốt, cũng không thật sự đụng tới mặt công chúa mà chỉ là cố ý chọc ghẹo.

Thấy Khúc Phi Khanh muốn đùa giỡn Tiêu Mộ Tuyết, nội tâm Cố Vân Cảnh rất phẫn hận, cấp tốc đứng dậy, miệng méo xệch nói:

"Bà... bà chủ, ta... Ta kính ngươi... Một chén, ngửa... Mộ... Đã lâu."

Khúc Phi Khanh không giống như người khác, xem thường hay ghen tỵ đối đãi Cố Vân Cảnh, mà ngược lại là thú vị nhìn vào hắn, khẽ cười nói:

"Được công tử xem trọng, Phi Khanh uống trước rồi nói."

Cố Vân Cảnh bưng rượu lên uống, chỉ là bởi vì miệng méo mà rượu tràn đầy mặt, cuối cùng một bàn đều là rượu.

Lúc này, Liễu Tình đi đến bên Khúc Phi Khanh, bên tai nhẹ giọng nói. Khúc Phi Khanh nghe xong cũng không có biểu hiện ra gì.

"Hai vị chậm thưởng nhãn. Phi Khanh còn có việc, xin đi trước."

Tiêu Mộ Tuyết cùng Cố Vân Cảnh nhìn nhau, rồi nhìn lại bóng lưng Khúc Phi Khanh.

"Người này không đơn giản." Cố Vân Cảnh âm thầm nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »