Khế Ước Phò Mã

Lượt đọc: 2941 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 85

❊ ❊ ❊

85.

Lời Lữ Lâm nói cũng đánh thức Dư Lương – làm hắn chăm chú nghiêm túc suy nghĩ lại.

"Lão gia nói không sai, Khúc Phi Khanh xác thực không có động cơ đưa công tử vào chỗ chết. Nhưng nếu không phải nàng, thì là ai?"

"Lòng dạ người bày ra mưu này rất đáng sợ."

Tại quan đạo, Lữ Lâm tựa như cá gặp nước, mưu lược của hắn không thể nói là không sâu, tuy vậy hắn vẫn có điều rung động và lạnh người về vụ án này.

"Lợi dụng thọ yến Chiêu vương phi mà an bài trò hay như thế; lại còn căn chuẩn hết thảy... Tài trí của đối phương, ngay cả lão phu cũng cảm thấy không bằng!"

"Lão gia, ngài nói chuyện này có phải Đào Thận làm hay không?"

Võ An Hầu luôn canh cánh trong lòng chuyện Đào Sách vào tù, nằm mơ cũng cũng muốn minh oan cho con... Bất kể phương diện nào, Đào Thận đều có hiềm nghi lớn nhất.

Lữ Lâm nói:

"Chúng ta là quan đồng liêu mấy chục năm, hắn có bao nhiêu năng lực ta còn không rõ sao? Cho hắn dốc hết tài trí cũng không nghĩ ra được biện pháp này."

"Mục đích kẻ chủ mưu lần này này rõ ràng là muốn lật lại bản án của Đào Sách." Lữ Lâm nói, " người này tất có quan hệ mật thiết với Đào gia, bằng không sao phí sức mưu đồ?"

Nói đến người có quan hệ mật thiết với Đào gia, Dư Lương nghĩ ngay tới Cố gia - hai nhà là hào môn thế gia, bọn họ có động cơ minh oan cho Đào Sách nhất - song trước mắt, Cố Uy ở xa, chỉ còn Cố Vân Cảnh...

Dư Lương: "Có phải Cố Vân Cảnh không lão gia?"

"Lão phu đã từng cho rằng như vậy."

Lữ Lâm cau mày suy nghĩ sâu xa, ngẩng đầu lại cúi đầu, dáng vẻ nghĩ mãi không ra:

"Nhưng tại thọ yến, khi bệ hạ cực kỳ thịnh nộ Cố Vân Cảnh lại đứng ra giúp Trọng Nhi nói vài câu hữu ích. Nếu đúng là hắn mưu hại Trọng Nhi, vậy vì sao hắn phải làm như vậy?"

"Lão phu nghĩ không ra. Mọi thứ thật mơ hồ. Không nhìn ra được đầu mối gì cả." Lữ Lâm nói, " hiện tại chúng ta chỉ có một manh mối là xuân tâm động Khúc Phi Khanh đang nắm giữ. Tính việc này không quan hệ với cô ta, nhưng chí ít cô ta biết lai lịch của nó. Không chừng chúng ta có thể moi được tin có ích."

Nghĩ tới đây, Lữ Lâm nhanh chóng nói:

"Dư Lương, ngươi từng tiếp xúc với Khúc Phi Khanh, đi Vạn Xuân Lâu tìm hiểu đi."

Dư Lương chỉ là nghe nói Khúc Phi Khanh nham hiểm từ Lữ Trọng, cũng chưa từng gặp mặt, càng không nói tới tiếp xúc. Tuy nhiên, hắn và Lữ Trọng có vinh cùng vinh có nhục cùng nhục, Lữ Trọng gặp chuyện, hắn không thể đổ cho người khác.

"Vâng, lão gia. Ta đi Vạn Xuân Lâu ngay."

...

Lữ Trọng tính tình phóng đãng, bình thường không rời tửu sắc, ngày đêm sênh ca, vậy nên cuộc sống trong ngục đối với hắn chính là địa ngục.

Thân hãm tử lao, còn có rảnh băn khoăn đến tiểu mỹ nhân... Từng cử chỉ của Tố Thu hiện lên trước mắt, Lữ Trọng càng nghĩ càng không chịu nổi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »