Khế Ước Phò Mã

Lượt đọc: 2889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 89

❊ ❊ ❊

89.

Nam trang xuất hành, thuận tiện làm việc, Tiêu Mộ Tuyết sảng khoái đồng ý Cố Vân Cảnh đề nghị. Không bao lâu sau, thiếu niên bạch y tóc búi cao xuất hiện - cao quý tuyệt luân, tư sắc nghiêng nước nghiêng thành không suy giảm mảy may... Cố Vân Cảnh cảm thấy Tiêu Mộ Tuyết thế này sẽ chỉ làm vô số cô gái khom lưng. Nàng càng nghĩ càng buồn, hít hít mũi, ngậm ngùi nói:

"Ta không nỡ để nàng ra cửa."

Tiêu Mộ Tuyết giang tay, vừa đi vừa chuyển động thân thể, cười nói:

"Xem ra, ta mặc đồ này có vẻ rất đẹp."

"Phong hoa tuyệt đại, điên đảo chúng sinh." Cố Vân Cảnh nói. "Tuyết Nhi đã đổi y phục, ta cũng đổi."

Tiêu Mộ Tuyết hỏi: "Đổi nữ trang? Vạn Xuân Lâu là nơi mua vui, con gái không tiện vào đâu."

Cố Vân Cảnh cười: "Tất nhiên không phải mặc nữ trang, mà là ta muốn làm xấu, để không ai nhận ra. Nơi đó chắc hẳn có quan viên lui tới, nếu nhận ra ta, truyền đi thanh danh sẽ không tốt."

"Ủy khuất ngươi rồi." Tiêu Mộ Tuyết ôn nhu nói.

"Xấu cũng tốt, có thể tránh oanh oanh yến yến dây dưa."

Tiêu Mộ Tuyết chỉ nguyện tiếp xúc với Cố Vân Cảnh, nghĩ đến những nàng phấn son kia lại do dự, cau mày:

"Ta không muốn họ dây dưa, ta cũng muốn xấu."

"Vậy lại không tốt." Cố Vân Cảnh lắc đầu, "Vạn Xuân Lâu coi như có phẩm vị, nếu hai người chúng ta đều quái dị, khẳng định người không thích. Không được lòng ai, không hỏi được nhiều."

Tiêu Mộ Tuyết thở dài: "Chỉ có thể như vậy."

Một lát sau, Cố Vân Cảnh lấy bộ dáng khác gặp người. Nàng tùy ý mặc tố y, mắt lé miệng méo, thỉnh thoảng hướng Tiêu Mộ Tuyết chớp mắt. Công chúa điện hạ nhất thời bị chọc cười.

"Phò mã diễn xuất thật bài bản."

Cố Vân Cảnh quyệt miệng, mồm miệng không rõ nói:

"Cái... Vị này... Công tử, cười thật đẹp a...."

Hai đứa lại đùa giỡn một lát mới ngồi kiệu đi Vạn Xuân Lâu. Túy ngọa mỹ nhân hoài, mãn lâu chiêu hồng tụ, Vạn Xuân Lâu lúc này cực kỳ náo nhiệt, nam nữ vui sướng không ngừng bên tai. Cỗ kiệu dừng lại, hai người đi ra. Thanh âm ca múa thái bình, Tiêu Mộ Tuyết nghe đã thấy không thoải mái – nàng nhìn chằm chằm bảng hiệu Vạn Xuân Lâu, chần chờ thật lâu. Đang lúc do dự có nên vào không, Cố Vân Cảnh thấy thế, kéo góc áo nàng, ra hiệu nàng tiến vào.

Trước đó, Tiêu Mộ Tuyết đã chuẩn bị để các cô nương quấy rầy, trên đường đi nàng cắn răng, mất rất nhiều thời gian mới tự thuyết phục được mà, ngoài nàng dự định- thậm chí còn khủng khiếp hơn, tình huống không còn khống chế được nữa.

Công chúa điện hạ vừa mới xuất hiện, tất cả mọi người đều bị nàng thu hút, nam nữ già trẻ nhìn nàng chằm chằm với ánh mắt bao hàm vô hạn chấn kinh và tán thưởng. Lần đầu tiên họ được nhìn thấy người kinh diễm như thế! Trái lại, người đi theo nàng thật quá khó coi! Họ ghét bỏ lại đố kỵ nhìn xem Cố Vân Cảnh. Ghét là bởi vì dung mạo người này thực sự không cách nào khen tặng nổi; đố kỵ là bởi vì Cố Vân Cảnh có thể đứng tại bên cạnh Tiêu Mộ Tuyết. Nhiều người muốn đá Cố Vân Cảnh ra, khát vọng làm bạn với tuyệt sắc thiếu niên bạch y... Nhưng đối với Tiêu Mộ Tuyết, những ánh mắt này tựa như gai nhọn làm nàng đau, làm nàng không thoải mái.

"Ôi, công tử thật quá đẹp, thiên thượng nhân gian gần như không tồn tại!" Người phụ trách Vạn Xuân Lâu - Liễu Tình tươi cười nghênh đón, " công tử, mời."

Tiêu Mộ Tuyết mặt không vui nói: "Không cần, tự ta sẽ đi."

Liễu Tình thấy công tử không vui, thầm nghĩ có phải người ta không hài lòng tư sắc của mình hay không?

"Công tử, nơi này chúng ta cung cấp rất nhiều cô nương tài nghệ song toàn; ôn nhu, kiều nhân, nóng bỏng... tất cả đều có." Liễu Tình nhiệt tình bổ sung.

Tiêu Mộ Tuyết không chút nào hứng thú, mặt nàng lạnh băng, không cho bất kì ai tiếp xúc, lạnh lùng nói:

"Không cần giới thiệu, ta chỉ đến uống rượu mà thôi."

Thời nào cũng vậy, chỉ cần có dung mạo là luôn được thiên vị. Thanh niên lạnh lùng như thế cũng không khiến Liễu Tình chùn bước, trái lại còn nhiệt tình hơn.

"Thì ra công tử đến uống rượu tâm sự, chúng ta cũng có rất nhiều nghệ cơ tương bồi. Đến đến, các cô nương đến bồi tuyệt sắc công tử uống rượu a."

Các cô nương tiếp khách ở đây đều không phải bình thường, người người đều tài hoa và tướng mạo nhất lưu, dạng nam nhân nào mà chưa từng thấy qua? Vậy mà công tử bạch y hôm nay mới khiến họ biết được cái gì gọi là phong hoa tuyệt đại! Họ nghe xong Liễu Tình nói, tranh nhau chen lấn đến Tiêu Mộ Tuyết vây nàng như nêm cối.

Tiêu Mộ Tuyết thì bị chú ý, Cố Vân Cảnh thì bị lạnh nhạt - đám đông một mực gạt gạt, đẩy nàng ra xa mấy trượng - Cố Vân Cảnh cười khổ trong lòng.

Tiêu Mộ Tuyết: "Đừng dựa vào ta gần như vậy! Nếu không, đừng trách bản công... Bản công tử vô lễ." Nàng trái chú ý phải nhìn xem, không phát hiện Cố Vân Cảnh đâu, thình lình hỏi, "Người bên cạnh ta bị các ngươi chen đến nơi nào?"

Chúng cô nương lúc này mới nhìn dáo dác, rốt cục tại tìm được Cố Vân Cảnh bị ghẻ lạnh đứng ở trong góc.

"Công tử, người ở chỗ này." Một đầu bài hoa đán dẫn Cố Vân Cảnh tới trước mặt Tiêu Mộ Tuyết, thận trọng nói.

Công tử bạch y rất nhẹ nhàng kéo người xấu xí ngồi xuống ở bên cạnh. Các cô nương thấy vậy xấu hổ, tâm tình vi diệu, không thốt nên lời. Họ thực sự khó hiểu: gã tố y xấu xí như thế, vì sao lại được lòng công tử? So sánh một hồi lại khiến các nàng tướng mạo không kém xúc động tủi thân...

Tiêu Mộ Tuyết uống một chén rượu, nhớ lời Cố Vân Cảnh căn dặn, nàng tùy tiện chiêu một vị cô nương tớ:

"Ngươi đi theo ta uống rượu."

Cô nương này không phải là đầu bài, dung mạo cũng không tính nhất đẳng tuyệt sắc, lại bị Tiêu Mộ Tuyết chọn thì có cảm giác thụ sủng nhược kinh. Đã công tử chọn được người, các nàng còn lại chỉ than thở vài tiếng rồi tấp nập rời đi, hầu những khách đi.

Cuối cùng được thanh tĩnh, Tiêu Mộ Tuyết nói:

"Vạn Xuân Lâu quy mô thật không nhỏ, phục vụ cũng rất chu đáo. Đây là lần đầu tiên ta tới, thật sự bội phục ông chủ, có thể quản lý chu toàn đến như vậy. Ta thật tò mò ông chủ Vạn Xuân Lâu là ai, không biết có thể may mắn được giới thiệu, cho thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ta không?"

Nàng kia: "Công tử thật sự làm khó ta. Giới thiệu e là không được."

"Vì sao?"

"Vì bà chủ của chúng ta rất ít lộ diện, một tháng chỉ xuất hiện một lần, thường là cuối tháng tới. Chỉ có Tình tỷ tỷ quản lý ở đây thôi. Nên hiện tại công tử không gặp được bà chủ đâu."

"À, thì ra là thế." Tiêu Mộ Tuyết trầm giọng nói, "Không sao, vậy nàng thoải mái trò chuyện với ta là được rồi."

Nàng kia mừng rỡ vạn phần, không kịp đợi gấp gáp muốn tán gẫu với người đẹp.

"Nơi này làm ăn rất tốt."

Tiêu Mộ Tuyết ngắm nhìn bốn phía, mắt không ngừng chuyển đổi:

"Nơi phong nguyệt trong Đô thành có rất nhiều, dường như lại chỉ có các ngươi nổi danh nhất, là vì sao?"

Tuy nói Vạn Xuân Lâu quy cách cao nhưng nói thật, người tới nơi này đại đa số vẫn là vì tầm hoan tác nhạc. Rất nhiều phú quý công tử sẽ vì chiều mỹ nhân mà vung tiền như rác. Cũng vì có những công tử ca như thế cổ động và tuyên truyền, Vạn Xuân Lâu trước đó chỉ là một nơi nhỏ nhỏ không hút khách, dần dần phát triển thành nơi gió trăng phồn hoa nhất Đô Thành.

"Việc này cần quy công cho bà chủ chúng ta, là người rất có tầm nhìn, xem xét thời thế lâu dài. Vạn Xuân Lâu mở mới không được mấy năm, luận nhân mạch và tài nguyên đều không cách nào so sánh với các nơi khác uy tín và lâu năm hơn. Bà chủ biết đây là thế yếu đã định, không dễ dàng thay đổi." Cô gái hồi đáp.

Nói đến Khúc Phi Khanh, cô gái tràn đầy kính nể, "vì vậy bà chủ chuyển hướng đặt trọng tâm vào chúng ta. Mời thầy dạy đàn tốt nhất dạy cho chúng ta; mời thầy vũ đạo tốt nhất dạy cho chúng ta... Bởi vậy, các cô nương Vạn Xuân Lâu ai ai cũng tài hoa hơn người."

"Ban đầu, Vạn Xuân Lâu là miễn phí. Các cô nương tố chất tốt, lại thêm miễn phí, hấp dẫn rất nhiều người đến. Bà chủ lại nhằm vào sự khác nhau ở mỗi khách hàng mà có phương án phục vụ riêng biệt. Vì có cách làm hài lòng khách hàng như thế cho nên khách hàng ở lại rất nhiều."

Nghe đến đó, Cố Vân Cảnh cùng Tiêu Mộ Tuyết khẽ giật mình. Bà chủ Khúc này thật đúng là khó lường, rất có đầu óc buôn bán. Chưa thấy người mà chỉ nghe kỳ danh, Khúc Phi Khanh tại trong lòng hai người đã để lại ấn tượng khôn khéo và tài giỏi.

"Về sau một truyền mười mười truyền trăm, Vạn Xuân Lâu tiếng lành đồn xa, rất nhiều quan quý mộ danh mà tới, cho nên mới có Vạn Xuân Lâu hiện nay." Cô gái nói.

"Làm ăn đã tốt như vậy, bà chủ hẳn là nên kinh doanh mới phải chứ? Làm sao lại thấy đầu không thấy đuôi; nàng không sợ vì bỏ bê quản lý mà dẫn đến đóng cửa?" Tiêu Mộ Tuyết lại hỏi.

"Công tử quá lo lắng. Bà chủ mặc dù là người gầy dựng Vạn Xuân Lâu nhưng nàng cũng không mấy dụng tâm với nơi này. Sau khi Vạn Xuân Lâu đi vào nề nếp, nàng cũng bỏ mặc, trái lại Tình tỷ tỷ tựa như là đương gia."

Giang sơn khổ sở đánh chiếm được, không lý nào lại không cố gắng quản lý? Chẳng lẽ là bởi vì quá mệt mỏi với sự bôn ba mà không muốn làm? Nghĩ vậy, Tiêu Mộ Tuyết cảm thấy có thể hiểu. Có điều cũng không biết sao, trực giác nói cho nàng rằng cái bà chủ này khá là cổ quái và thần bí.

"Bà chủ bình thường rất bận phải không?"

"Không biết." Cô gái lắc đầu, "Ngoại trừ Tình tỷ tỷ, mấy cô ở đây không ai biết được hành tung của nàng. Tình tỷ tỷ không nói, chúng ta cũng sẽ không hỏi. Nào có đạo lý thủ hạ hỏi hành tung chủ chứ?"

Tiêu Mộ Tuyết giương mắt nhìn Liễu Tình đang chuyện trò vui vẻ với khách, đánh giá một hồi, hỏi:

"Liễu Tình nhất định rất thân với bà chủ?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »