"Hôm qua ở Đại Duyệt Thành, lúc đi ngang qua khu mỹ phẩm, một nữ nhân viên bán hàng nhận ra em, hai đứa có trò chuyện vài câu, chị còn nhớ không?"
"Nhớ chứ, cô ấy rất xinh đẹp, khí chất cũng khá tốt."
"Chính là cô ấy."
"Hả?" Chiêm Hồng cố gắng hồi tưởng một lát, kinh ngạc hỏi: "Không phải em nói cô ấy lấy đại gia sao?"
Phàn Thanh Vũ đáp: "Đúng vậy, là đại gia. Nhưng đại gia đã hiến tặng gia sản rồi, hơn nữa chữa bệnh cũng cần tiền, chưa kể mộ phần của đại gia cũng đâu thể mua loại rẻ tiền được?"
"Thế... thế..." Chiêm Hồng hỏi: "Thế cũng không đến mức thảm hại thế chứ?"
Phàn Thanh Vũ nhắm mắt lại, nói: "Có lẽ cô ấy thấy mệt mỏi rồi, cũng có thể vì tuổi tác đã cao lại thêm danh tiếng lẫy lừng, hoặc là áp lực kinh tế trong nhà quá lớn."
"Ai!" Chiêm Hồng thở dài một tiếng thật nặng nề.
Phàn Thanh Vũ vuốt ve mái tóc mình, nói: "Tâm cao hơn trời, mệnh mỏng hơn giấy, quá nhiều người thua dưới tay số phận, chị còn tư cách gì để không trân trọng? Trong cái chốn danh lợi rực rỡ sắc màu này, có người dốc hết sức lực tìm kiếm tấm vé vào cửa mà u uất chẳng được gì, có người trèo lên tận đỉnh thang lại phát hiện ra mình dựng thang nhầm tường, có người cả đời ngồi trên ngựa gỗ quay vòng, ảo tưởng rằng có một ngày mình sẽ đến được tòa lâu đài đèn đuốc huy hoàng phía xa kia, thực chất chỉ là tự lừa mình dối người. Hiện tại, cánh cửa đã mở ra với em, dù cho thứ em cầm trong tay chỉ là tấm vé tham quan, em vẫn muốn bước vào đó một chuyến."
Ngón tay lướt qua trước ngực, gương mặt Phàn Thanh Vũ lộ vẻ kiên định: "Bút chì mãi mãi không thể vẽ ra được cầu vồng, đã cầm được cây bút màu mà người khác mơ ước bấy lâu, thì phải giẫm lên cây cầu vồng do chính mình vẽ ra để đi đến phía bên kia bầu trời mà nhìn ngắm. Trên cầu vồng có lẽ sẽ cô đơn, nhưng sẽ không mất đi màu sắc. Em không sợ có một ngày phải hối hận, cũng không sợ càng lún càng sâu vào vũng bùn tiền bạc, càng không bao giờ làm vẻ điệu đà mà nói rằng dù cho em đứng giữa sân khấu cũng chưa chắc đã hạnh phúc. Em chỉ nhìn vào hôm nay, chỉ tận hưởng hiện tại, nếu lần này bỏ lỡ, cả đời còn lại của em sẽ chẳng bao giờ có được hạnh phúc nữa."
---❊ ❖ ❊---
Lúc Phàn Thanh Vũ đang xông hơi, Biên Học Đạo cũng đang tắm rửa.
Anh mặc quần đùi, cởi trần trở về phòng ngủ, muốn chợp mắt một lát nhưng thế nào cũng không ngủ được.
Nằm trên giường một lúc, không hiểu sao dục hỏa lại bốc lên ngùn ngụt.
Đây dường như đã trở thành một thói quen sinh lý của Biên Học Đạo, mỗi khi gặp rắc rối khó giải quyết anh sẽ đặc biệt muốn hút thuốc, mà mỗi khi gặp chuyện liên quan đến sinh tử, anh lại đặc biệt thèm khát phụ nữ.
Phụ nữ... Thẩm Phức đang ở Yên Kinh.
Anh xuống giường tìm điện thoại, bấm số của Thẩm Phức.
Chuông đổ ba tiếng, điện thoại thông.
"Alo, xin hỏi là ai đấy ạ?" Một giọng nữ lịch sự hỏi.
Đây không phải giọng Thẩm Phức, nhưng điện thoại của cô lại nằm trong tay người khác, hơn nữa còn bắt máy nhanh như vậy, thì chắc chắn không phải kẻ trộm, mà là người đại diện hoặc trợ lý.
Biên Học Đạo hạ thấp giọng hỏi: "Cô Thẩm có đó không?"
Người phụ nữ không trả lời, ngược lại hỏi: "Xin hỏi ông là ai? Có hẹn trước không?"
Biên Học Đạo nói: "Cô đưa điện thoại cho cô Thẩm đi, cô ấy biết tôi là ai."
Người phụ nữ cứng nhắc nói: "Nếu ông không nói cho tôi biết ông là ai, cũng không nói cho tôi biết ông có hẹn hay không, thì tôi sẽ không thông báo cho cô Thẩm đâu."
Biên Học Đạo hơi mất kiên nhẫn nói: "Không có hẹn, cô không cần biết tôi là ai, cô chỉ cần nói cho tôi biết cô Thẩm có đó không, để cô ấy nghe điện thoại, nghe rõ chưa?"
Sự kiên nhẫn của người phụ nữ dường như cũng cạn kiệt, cô ta nói thẳng: "Những kẻ như ông, không biết lấy được số điện thoại ở đâu, tôi gặp nhiều rồi, nhưng ngang ngược như ông thì đúng là hiếm thấy. Tôi khuyên ông bớt bớt lại đi, có thời gian và sức lực này thì lo mà học hành, làm việc chăm chỉ kiếm tiền, đừng ngày nào cũng nghĩ mấy chuyện viển vông không thực tế, đó là sự vô trách nhiệm lớn nhất đối với cuộc đời của chính mình đấy."
"Tôi..." Biên Học Đạo vừa định nói, đối phương đã dập máy.
Biên Học Đạo cầm điện thoại, mặt dở khóc dở cười.
Đã lâu rồi không bị người ta "giáo huấn" kiểu này, anh nhất thời chưa lấy lại được tinh thần. Qua hơn nửa phút, anh lại gọi vào số của Thẩm Phức lần nữa, kết quả giọng tổng đài vang lên: "Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau."
Mẹ kiếp! Đây là bị cho vào danh sách đen rồi sao?
Nghĩ lại, thật sự rất có khả năng.
Thẩm Phức từng nói với Biên Học Đạo rằng, vì sợ mất điện thoại hay gì đó gây ra rắc rối, cô đã xóa số của Biên Học Đạo trong máy, đổi sang dùng trí nhớ để lưu số anh.
Nghĩa là, dù người đại diện hay trợ lý thay Thẩm Phức nghe điện thoại, thì số của Biên Học Đạo hiện lên đều là số lạ.
Chặn một số lạ không hẹn trước, không chịu nói mình là ai, cố tình hạ thấp giọng nói chuyện, thái độ lại cực kỳ ngang ngược, cần thêm lý do gì nữa không? Rõ ràng là không cần!
Chuyện... chuyện này là thế nào chứ?!
Tuy nhiên nghĩ lại, Thẩm Phức chưa bao giờ là kiểu phụ nữ "gọi là đến", dù là tính cách hay địa vị nghề nghiệp của cô đều không phù hợp.
Uống chút rượu trong bữa tiệc trưa, cơn hỏa này bốc lên rồi thì dập thế nào cũng không tắt, càng đốt càng cháy mạnh.
Người đàn ông đang "chào cờ", nằm dưới sàn làm hơn 50 cái chống đẩy, hiệu quả đâu chưa thấy, chỉ thấy sàn nhà như bị lõm xuống một chút.
Lật người nằm trên sàn, đại não có chút không kiểm soát được: "Dưới lầu có bốn người phụ nữ, ba người già thì loại bỏ rồi, người quản gia kia năm nay 29 tuổi..."
"Chát!" Biên Học Đạo giơ tay tự tát mình một cái: "Hôm nay bị làm sao thế này? Chẳng lẽ trong rượu buổi trưa bị người ta bỏ thêm thứ gì vào rồi?"
Anh đi vào phòng tắm, lại dội thêm một gáo nước lạnh, vẫn mẹ nó không có tác dụng gì.
Quấn khăn tắm đi trở lại phòng ngủ, Biên Học Đạo cầm điện thoại lên, tìm thấy số của Phàn Thanh Vũ.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi hoàn tất "ba lần xông, ba lần ngâm", Phàn Thanh Vũ và Chiêm Hồng nằm trong phòng nghỉ, vừa ăn trái cây vừa nghỉ ngơi.
Vừa mới chìm vào cơn buồn ngủ, chiếc điện thoại đặt trên bàn trà bỗng reo lên.
Chiêm Hồng liếc nhìn, nói: "Chị, điện thoại của chị kìa."
Phàn Thanh Vũ không mấy tình nguyện đứng dậy, đi tới cầm điện thoại lên, vừa nhìn thấy hiển thị cuộc gọi, người cô lập tức tỉnh táo hẳn, vội vàng bắt máy: "Alo."
Trong điện thoại, giọng Biên Học Đạo nghe rất bình tĩnh, anh chỉ nói ba chữ: "Đến nhà tôi."
Phàn Thanh Vũ: "Vâng."
Điện thoại cúp máy.
Chiêm Hồng đang ăn dưa hấu, ngơ ngác nhìn người chị họ.
Một tiếng "Alo", một tiếng "Vâng", đây là đang làm gì thế? Mật mã liên lạc à?
Trong lúc Chiêm Hồng còn đang mù mờ, Phàn Thanh Vũ đã nhanh chóng bắt đầu thu dọn đồ đạc. Chiêm Hồng hỏi: "Chị sao thế? Điện thoại của ai? Xảy ra chuyện gì rồi?"
Phàn Thanh Vũ cầm đồ đạc đi về phía cửa, không ngoảnh đầu lại nói: "Anh ấy tìm em."
---❊ ❖ ❊---
Bảo vệ ở cổng khu biệt thự Vạn Thành Hoa Phủ nhận ra chiếc xe sedan của Phàn Thanh Vũ, thấy xe lái tới liền trực tiếp cho qua.
Nhấn chuông cửa, sau khi quản gia xác nhận danh tính liền mở cửa cho Phàn Thanh Vũ.
Đợi Phàn Thanh Vũ bước vào biệt thự, quản gia chỉ tay lên cầu thang nói: "Ông chủ đang ở trên tầng hai."
Tầng hai?
Căn nhà này do chính Phàn Thanh Vũ thiết kế trang trí, cô có thể nói là nắm rõ như lòng bàn tay – tầng hai chính là phòng ngủ!
Phàn Thanh Vũ lên tầng hai, đang không biết nên gõ cửa phòng nào thì Biên Học Đạo mặc áo choàng tắm từ tầng ba đi xuống.
"Cô đến rồi."
"Vâng."
Không nói thêm gì nữa, Biên Học Đạo quay người đi lên lầu, Phàn Thanh Vũ thấy vậy liền ngoan ngoãn đi theo.
Đi ngang qua phòng thay đồ, Biên Học Đạo quay người hỏi Phàn Thanh Vũ: "Lễ phục mua xong chưa?"
Phàn Thanh Vũ đáp: "Mua xong rồi ạ."
Biên Học Đạo hỏi: "Mang đến chưa?"
Phàn Thanh Vũ gật đầu: "Ở trong xe ạ."
Biên Học Đạo nói: "Lấy lại đây tôi xem."
Vài phút sau, Phàn Thanh Vũ xách lễ phục trở lại tầng ba, Biên Học Đạo đang làm bộ làm tịch ngồi trong phòng sách đọc báo.
Thấy cửa phòng sách đang mở, Phàn Thanh Vũ đứng ở cửa nói: "Quần áo mang đến rồi ạ."
Biên Học Đạo cầm tờ báo nói: "Vào đi, đóng cửa lại."