Một buổi sáng hiếm hoi được ngủ đến khi tự nhiên tỉnh giấc.
Âm thanh từ mặt đất không truyền được lên tầng 48, cả căn phòng tĩnh lặng như chân không. Biên Học Đạo vốn có tính "ưa tĩnh", đây chính là lý do anh thích Kim Hà Thiên Ấp.
Mở mắt ra, nằm trên giường đã có thể nhìn thấy bầu trời ngoài cửa sổ xanh như được gột rửa.
Không khí tốt, ánh nắng tốt, hoa nhài trong phòng cũng nở rất đẹp, hương thơm thoang thoảng lan tỏa khắp gian phòng.
Cái gì cũng tốt, chỉ có một điểm không tốt, Biên Học Đạo sau khi tỉnh dậy phát hiện quần lót hơi ướt.
Hồi tưởng lại giấc mơ đêm qua, rồi dùng tay sờ thử, sự thật rành rành như thép đã mách bảo Biên Học Đạo rằng, anh bị mộng tinh rồi…
Với tình trạng sức khỏe của Biên Học Đạo, đây không phải bệnh tật, mà là tinh mãn tự dật (tinh đầy tự tràn).
Cái cơ thể đang độ sung mãn tuổi 27 này thật là!
Trong khi ở bên ngoài, vô số người đang chuyển tiếp và bình luận bài viết "Bàn về việc làm thế nào để quật ngã Biên Học Đạo một cách chính xác", thì nhân vật chính của bài viết lại đang lãng phí đạn dược trong mơ.
Xuống giường thay quần lót, đi vào phòng vệ sinh, giải quyết nỗi buồn rồi rửa mặt. Lúc đang đứng trước gương đánh răng, anh vừa đánh vừa nghĩ: Người phụ nữ trong giấc mơ đêm qua là ai?
Đáng tiếc, mọi thứ mơ hồ, nghĩ thế nào cũng không rõ ràng.
Chỉ nhớ trong mơ, một người phụ nữ đi bên cạnh anh, cả hai mặc lễ phục, trước tiên là tham dự một buổi tiệc sang trọng, sau đó không hiểu sao bắt đầu bỏ chạy. Họ chạy điên cuồng suốt một đường, từ trong thành phố chạy mãi đến tận bờ biển. Ngoảnh đầu lại nhìn với vẻ kinh hồn bạt vía, người đuổi theo phía sau vẫn bám riết không rời và càng lúc càng gần. Không còn cách nào khác, Biên Học Đạo kéo người phụ nữ cùng nhảy xuống biển. Người phụ nữ dường như không biết bơi, tứ chi ôm chặt lấy Biên Học Đạo, chẳng mấy chốc đã làm anh kiệt sức, hai người cùng chìm xuống đáy biển. Mặc dù không thể thở, Biên Học Đạo vẫn cảm nhận được tư thế người phụ nữ ôm lấy mình thật quyến rũ…
Tiếp đó, khung cảnh thay đổi, không hề có logic gì cả, hai người từ dưới nước xuất hiện trên một chiếc giường lớn màu trắng tuyết, xung quanh giường màn trướng dày đặc, không nhìn thấy tường cũng chẳng thấy người. Không có bất kỳ lời nói nào, trút bỏ quần áo của đối phương, bắt đầu da thịt thân mật. Trong lúc ân ái, Biên Học Đạo mơ hồ nhớ rằng người phụ nữ đó có vóc dáng rất đẹp, đường cong tinh xảo, dường như là Đổng Tuyết, nhưng trong lúc quấn quýt triền miên, đối phương đón nhận như nước, lại giống như Thẩm Phức. Đến thời khắc cuối cùng, Biên Học Đạo dốc toàn lực tấn công, người phụ nữ dưới thân ôm lấy anh, nói một câu bên tai khiến anh như bị sét đánh…
Sau đó, anh ngửi thấy một mùi hương hoa nhài nhàn nhạt.
Động tác đánh răng ngày càng chậm, Biên Học Đạo ngậm bọt kem đánh răng trong miệng, tay cầm bàn chải, cố gắng hồi tưởng lại câu nói bên tai lúc kết thúc giấc mơ.
"Đã nói cái gì nhỉ?"
"Cô ấy nói gì mà làm mình giật mình tỉnh giấc ngay lập tức?"
"Là Đan Nhiêu? Là Thượng Tú? Hay là…"
Ngẩn người một lúc lâu, Biên Học Đạo súc miệng, thầm nghĩ mình bị làm sao thế này, lại đi chấp nhặt với một giấc mơ?
Trong bếp, anh cho táo, cà rốt và dâu tây đã rửa sạch cắt miếng vào máy ép trái cây, tiếng máy "ù ù" vang lên.
Ép xong, bưng một ly nước ép đầy ắp đi đến bên cửa sổ ban công, vừa uống vừa nhìn dòng Tùng Giang uốn lượn chảy xa xa dưới chân, trong lòng nghĩ: Cũng là sông, nhưng vì thành phố khác nhau nên danh tiếng của Tùng Giang kém xa sông Hoàng Phố.
Sông Hoàng Phố, sông Seine, sông Thames, sông Danube, sông Rhine, sông Mississippi…
Ừm?
Thượng Tú chắc vẫn chưa làm hộ chiếu nhỉ!
Xoay người đi vào phòng khách, Biên Học Đạo tìm điện thoại, ngồi trên ghế sofa nhắn tin cho Từ Thượng Tú: Thượng Tú, em đã làm hộ chiếu chưa?
Hai phút sau, Từ Thượng Tú trả lời: Chưa, sao thế ạ?
Biên Học Đạo: Anh bảo Lưu Nghị Tùng và Khúc Uyển liên lạc với em, sắp tới đi làm ngay đi.
Từ Thượng Tú: Vội làm hộ chiếu làm gì ạ?
Biên Học Đạo: Đưa em ra nước ngoài.
Từ Thượng Tú: Đi đâu ạ?
Biên Học Đạo: Tạm thời chưa quyết.
Từ Thượng Tú: Nghỉ hè em phải về nhà.
Biên Học Đạo: Nghỉ hè của em thuộc về anh rồi.
Từ Thượng Tú: …
Biên Học Đạo: Nghỉ đông cũng thuộc về anh.
Biên Học Đạo: Mấy chục năm cuộc đời tương lai của em đều thuộc về anh.
Từ Thượng Tú: Em có thể chạy.
Biên Học Đạo: Vô ích thôi, em không thoát khỏi anh đâu.
---❊ ❖ ❊---
Một tiếng sau.
Ngồi trong văn phòng chủ tịch tầng 15 tòa nhà Hữu Đạo đã đi vào hoạt động, Biên Học Đạo hiếm hoi xem qua tờ báo trong ngày thư ký mang vào. Anh muốn xem sau khi Lư Quảng Hiệu rời đi, chính sách ở tỉnh và thành phố có hướng gió mới nào không.
Kết quả, anh nhìn thấy một bài bình luận rất quen mắt trên trang nhất tờ "Bắc Giang Nhật Báo" — Nhìn nhận Bắc Giang trong thời kỳ mới, không những phải thấy được áp lực suy giảm kinh tế hiện nay khá lớn, mà còn phải thấy được những thay đổi tích cực trong sự ổn định; không những phải thấy được những yếu tố hạn chế khách quan, mà còn phải thấy được khoảng cách và thiếu sót chủ quan; không những phải thấy được những khó khăn và thách thức đang đối mặt, mà càng phải thấy được cơ hội và tiềm năng phát triển. Trong thời kỳ hiện nay và sắp tới, cơ hội lớn nhất mà tỉnh ta đối mặt là sự chồng chéo của các chính sách. Trung ương đổi mới tư duy và phương thức điều tiết vĩ mô, thúc đẩy toàn diện sâu rộng cải cách với cường độ lớn, hiệu ứng của hàng loạt chính sách dần dần lộ rõ và giải phóng, các cơ hội trọng đại có lợi cho việc tiếp tục đổi mới phát triển cũng không ngừng gia tăng…
Cái giọng điệu này…
Biên Học Đạo cười nhạt, cầm tờ báo khác lên, nhìn thấy tiêu đề một bài báo khiến anh ngồi thẳng người dậy.
— Ngày 25 tháng 6 năm 2008, "Hội nghị thường niên Mua bán và Sáp nhập Trung Quốc năm 2008" do Hiệp hội M&A thuộc Liên đoàn Công thương toàn quốc, trụ sở Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc tại Thượng Hải, và Văn phòng Dịch vụ Tài chính Chính quyền nhân dân thành phố Thượng Hải đồng tổ chức đã diễn ra tại khách sạn Shangri-La, Phố Đông, Thượng Hải. Chủ đề của hội nghị là: Cơ hội hội nhập ngành trong bối cảnh biến động tài chính toàn cầu.
— Tại hội nghị, Chúc Thực Thuần, Chủ tịch đầu tư Khải Hoàn Thiên Tế, người từng gây chấn động vào năm 2007 nhờ thương vụ mua lại sân bay quốc tế Parchim của Đức, với tư cách là một trong mười đại diện nhân vật M&A tiêu biểu của Trung Quốc năm 2007, đã trở thành tâm điểm chú ý của đông đảo truyền thông. Trong cuộc phỏng vấn, lần đầu tiên xuất hiện công khai, Chúc Thực Thuần giới thiệu: Khải Hoàn Thiên Tế sẽ lần lượt đầu tư một trăm triệu Euro, phát triển 6 hecta đất trong khu vực sân bay, bao gồm xây dựng nhà xưởng, kho bãi, khu ngoại quan, khách sạn và các dự án du lịch. Trong vài năm tới, sân bay Parchim sẽ trở thành một "thành phố sân bay" kết hợp hữu cơ các mô hình vận tải hàng không-đường bộ, hàng không-đường biển, hàng không-đường sắt. Một khi "Thành phố sân bay Parchim" được xây dựng xong, nó không những sẽ trở thành "bến đỗ an toàn" của thương nhân Trung Quốc tại châu Âu, mà thậm chí sẽ trở thành một thành phố trong lòng thành phố của người Trung Quốc tại châu Âu.
Thành phố trong lòng thành phố!
Tất cả những người nhìn thấy bài báo đều cảm nhận được sự hào sảng trong câu nói này. Những người không biết Chúc Thực Thuần là ai thì cho rằng người này đang "chém gió", còn số ít những người biết rõ lai lịch của Chúc Thực Thuần thì ngoài sự chấn động còn vô cùng kinh ngạc. Họ bàng hoàng vì cháu đích tôn đời thứ ba của nhà họ Chúc lại phá vỡ truyền thống "đại ẩn" của hai đời trước mà công khai lộ diện.
Đặt tờ báo xuống, Biên Học Đạo trầm tư hồi lâu.
Về "Hội nghị M&A" lần này, Biên Học Đạo có biết, Chúc Thực Thuần đã gọi điện hỏi xem anh có thể đại diện cho Đầu tư Khải Hoàn Thiên Tế tham dự hay không. Biên Học Đạo cảm thấy mình vừa quyên góp ba trăm triệu, thanh thế quá lớn, muốn hạ nhiệt nên đã không đi.
Vốn dĩ anh tưởng Chúc Thực Thuần sẽ phái một cấp phó đi, không ngờ Chúc Thực Thuần lại đích thân đi, thậm chí còn nhận trả lời phỏng vấn của truyền thông và cho đăng báo.
Điều này không phù hợp với quy tắc "gia tộc ẩn hình" của nhà họ Chúc!
Ngón tay vô thức vẽ vòng tròn trên bàn làm việc, Biên Học Đạo mơ hồ cảm thấy nhà họ Chúc chắc chắn đã xảy ra biến cố mà anh không biết, mới khiến Chúc Thực Thuần từ bỏ việc ẩn mình để bước ra sân khấu.
Đây là thay đổi tốt? Hay là thay đổi xấu?
---❊ ❖ ❊---
Cùng thời điểm, Yên Kinh.
Phàn Thanh Vũ mặc sơ mi trắng quần jean bước ra khỏi bệnh viện, không biểu cảm bước đến bãi đỗ xe, ngồi vào trong xe, ném túi xách lên ghế phụ, rồi đờ đẫn nhìn vô lăng suốt 10 phút.
Tâm trí rối bời!!!
Trong túi xách của Phàn Thanh Vũ có một tờ phiếu xét nghiệm.
Cô mang thai rồi.
Bác sĩ nói đã được sáu tuần.
Kể từ khi chia tay bạn trai cũ đầu năm 2007, hơn một năm nay Phàn Thanh Vũ chỉ thân mật với một mình Biên Học Đạo, hơn nữa nhìn theo tháng tuổi của thai nhi thì cũng khớp.
Đứa trẻ là của Biên Học Đạo…
Sau khi nhận thức được điểm này, Phàn Thanh Vũ không hề vui mừng, ngược lại còn muốn khóc mà không ra nước mắt.
Hai lần, chỉ có hai lần thôi, vậy mà lại dính.
Dính rồi thì sao?
Anh ấy là Biên Học Đạo, người đàn ông độc thân kim cương số một Trung Quốc. Anh ấy không phải là thiếu gia nhà giàu bình thường, anh ấy là một người khởi nghiệp giàu có đầy quyền lực và chủ kiến. Dù dùng cách mềm hay cứng, dù xét về tình hay lý, cũng không tới lượt Phàn Thanh Vũ cô mang con để bước lên vị trí chính thất.
Nghĩ sâu thêm một tầng nữa, đứa trẻ này có thể sẽ mang đến cho cô rắc rối lớn.
Phải làm sao đây?
---❊ ❖ ❊---
(Tài khoản Sina Weibo của tôi là "Tục Nhân Canh Bất Nhượng", các bạn đọc chơi Weibo có thể kết bạn với tôi.)