Thành phố Thiên Hà.
Trên đường đi mua vé tàu về nhà, Từ Thượng Tú mua hai túi kẹo bông gòn. Mỗi khi có tâm sự, cô đều muốn ăn loại kẹo này.
Về đến nhà, nằm trên giường đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng cô vẫn cầm điện thoại lên, gửi cho Biên Học Đạo một tin nhắn: Ngày mai em đi Tùng Giang.
Tại tầng 17 tòa nhà Mỹ Lâm, sau khi Biên Học Đạo đưa ra điều kiện, căn phòng rộng lớn im phăng phắc.
"Sư phụ" Tần Thủ đã dập tắt lửa, đôi mắt rũ xuống, không biết đang suy tính điều gì, dường như lại chuẩn bị bắt đầu thông linh.
Hai người phụ nữ khoác áo lông chồn xuất hiện tại hiện trường, nhìn cây gậy trong tay Biên Học Đạo, vẻ mặt đầy khó tin. Dường như họ không thể ngờ rằng lại có người dám dùng vũ lực trước mặt vị "sư phụ" thần thông quảng đại này.
Người khó xử nhất chính là Tưởng Dũng và An Xuân Sinh.
Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến hai người họ.
Cho dù từng đến đây vài lần, gọi vài tiếng sư phụ, nhờ sư phụ giúp "thông khí vận", theo sư phụ tu luyện tâm linh vài lần, tiện thể ngủ với vài cô nhân viên văn phòng ngây thơ dễ nhìn, nhưng cũng chẳng đến mức phải lội vào vũng nước đục sâu như thế này!
Trước đó họ từng nghe về những chiến tích của Biên Học Đạo, lúc nghe người khác kể chỉ coi như chuyện phiếm giải trí, cuối cùng còn không quên bình phẩm một câu "Tuổi trẻ khí thịnh, đợi vài năm nữa vấp ngã, chịu thiệt rồi sẽ biết điều thôi".
Bây giờ, khi chứng kiến Biên Học Đạo diễn một màn "tuổi trẻ khí thịnh" ngay trước mắt, hai người mới thực sự cảm nhận được thế nào là "sóng sau dồn sóng trước, người mới thay người cũ".
Sự im lặng nghẹt thở.
Đột nhiên, điện thoại của Biên Học Đạo vang lên.
Thấy Biên Học Đạo lấy điện thoại ra, mấy người đều thở phào một hơi, bầu không khí căng thẳng vừa rồi thực sự quá khó chịu.
"Đại sư huynh" nghiêng đầu liếc nhìn Biên Học Đạo đang đọc tin nhắn, phát hiện anh ta thế mà lại cười...
Tiếp đó, Vu Kim cũng nhận ra Biên Học Đạo đang cười khi nhìn vào điện thoại. Không cười thành tiếng, nhưng đúng là đang cười.
An béo cũng phát hiện ra Biên Học Đạo đang cười, hắn liếc nhìn Tưởng Dũng, thầm nghĩ: Đúng là cái loại tính khí thất thường, bảo sao khó đối phó đến thế.
Cười một lúc rồi cất điện thoại, Biên Học Đạo nhìn Tần Thủ nói: "Điều kiện tôi đã đưa ra rồi, ai trong số các người cảm thấy không hợp lý thì có thể đề xuất bất cứ lúc nào. Tôi cho các người lựa chọn thứ hai: cùng độ cao tòa nhà, cùng thể tích tuyết, các người đứng dưới đó để tôi ném một cái, coi như chúng ta huề nhau."
Nói xong, anh nhìn sang người phụ nữ trẻ tên Hân Hân: "Cô nương, cô còn quen biết nhân vật lớn nào, dù là người ngủ với cô hay ngủ với mẹ cô, cứ gọi điện tới đây. Không gọi nữa thì tôi coi như các người đồng ý phương án thứ nhất của tôi. Kỳ Lân phải được đưa đến câu lạc bộ của tôi trong vòng ba ngày, xe thì giới hạn trong nửa tháng."
Chứng kiến người phụ nữ trẻ bị nói đến mức mặt đỏ bừng rồi lại trắng bệch, Biên Học Đạo chép miệng vài tiếng: "Vốn dĩ tôi là người rất dễ nói chuyện, cô cứ thích mở chế độ mỉa mai, xin lỗi nhé, tôi vả mặt cô rồi."
Biên Học Đạo dẫn người rời đi.
Đại sư huynh im lặng một lát, hỏi người phụ nữ trung niên đi cùng Hân Hân: "Lúc xuống dưới, các người đã nói gì với cậu ta?"
Người phụ nữ trung niên liếc Hân Hân một cái, đáp: "Chẳng nói gì cả, chỉ hỏi thăm tình hình thôi."
Tần Thủ lên tiếng: "Cái gọi là chế độ mỉa mai mà cậu ta nói là sao?"
Người phụ nữ trung niên lại nhìn Hân Hân: "Hân Hân chỉ thấy cậu ta đi lại nhảy nhót mà cứ làm bộ như người bị hại, nên thấy chướng mắt thôi."
Tần Thủ ngước mắt nhìn Hân Hân: "Thế còn chuyện xăng 98 thì sao?"
Hân Hân vẫn giữ vẻ mặt hậm hực: "Nó lái cái con Land Rover rách mà cứ tưởng là xe sang xịn lắm..."
Tần Thủ quay sang nhìn Tưởng Dũng: "Trong đám anh em ở Tùng Giang này, ai có thể đè bẹp được người này?"
Tưởng Dũng đáp: "Anh không ở Tùng Giang thường xuyên nên không biết, Biên Học Đạo này hiện là người có phong độ lấn lướt nhất Tùng Giang, người đè được cậu ta, không dễ tìm đâu."
Tần Thủ hỏi: "Nhà làm quan hay kinh doanh?"
An Xuân Sinh nói: "Cha mẹ cậu ta đều không có thế lực gì, người này hai mươi tuổi tay trắng khởi nghiệp, giờ đã là một bá chủ ở Tùng Giang rồi."
"Bá chủ Tùng Giang?" Tần Thủ nheo mắt: "Khởi nghiệp nhanh thế, làm nghề phi pháp à?"
Tưởng Dũng giải thích: "Bá chủ thì chưa hẳn, người này hành sự quả thực không khoan nhượng, nhưng về cơ bản là nước sông không phạm nước giếng. Vừa rồi tôi và lão An không lên tiếng, chủ yếu là vì tên họ Biên này quá thâm sâu khó lường."
Đại sư huynh hỏi giọng mỉa mai: "Thâm sâu khó lường thế nào? Một thằng nhóc hơn hai mươi tuổi thì sâu được đến đâu?"
An Xuân Sinh nói: "Ở Tùng Giang mà nói, cậu ta tuyệt đối là kẻ giàu có quyền thế, trong tay có đất đai, có thực nghiệp, có quan hệ. Cách đây không lâu vừa mua lại một tòa lâu đài rượu trị giá mấy tỷ tệ ở Pháp."
Vừa nhắc đến tiền, mắt Tần Thủ sáng lên: "Bao nhiêu tiền? Mấy tỷ?"
Tưởng Dũng nói: "Ừ, ít nhất cũng trị giá mấy tỷ."
Hân Hân bĩu môi: "Nó chém gió với các anh đấy à? Mấy tỷ? Nhà nó mở xưởng in tiền chắc?"
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng trong lòng, Tưởng Dũng vẫn không nhắc đến nhà họ Chúc, hắn hạ giọng nói: "Nước ở đây rất sâu, các người đừng nghĩ tôi và lão An cố tình không giúp. Chỉ là một chiếc xe thôi, không đến mức phải sống chết với nhau."
Đại sư huynh nói: "Vậy chiếc xe này..."
Hân Hân lập tức trừng mắt: "Các anh nhìn tôi làm gì?"
Tần Thủ tự tin phất tay: "Chưa cần vội, ngày mai tôi gặp phu nhân của Tỉnh trưởng Hứa rồi tính sau."
Tỉnh trưởng Hứa trong miệng Tần Thủ, thực ra là Phó tỉnh trưởng Hứa.
Tưởng Dũng nghe xong liền hiểu ngay.
An Xuân Sinh vừa rồi cố tình chỉ ra Biên Học Đạo gia sản phong phú, chính là muốn mượn dao giết người. Sư phụ Tần quả nhiên đã động lòng, thế mà lại muốn dùng đến quân bài Phó tỉnh trưởng Hứa.
Thế nhưng, Phó tỉnh trưởng Hứa có đè nổi Biên Học Đạo, người đang là tâm phúc trước mắt của Lư Quảng Hiệu hay không?
Cuồng phong khởi từ đầu ngọn cỏ xanh!
Tưởng Dũng đã cảm nhận được một cuộc long tranh hổ đấu sắp diễn ra.
Tất nhiên, mọi thứ đều phụ thuộc vào việc vị sư phụ Tần này có bao nhiêu ảnh hưởng đối với phu nhân của Phó tỉnh trưởng Hứa.
---❊ ❖ ❊---
Vừa ra khỏi tòa nhà Mỹ Lâm, Biên Học Đạo đã bị Vu Kim kéo lại, đòi tìm chỗ để anh "trấn kinh" một chút.
Nghĩ đến việc ngày mai Từ Thượng Tú sẽ đến Tùng Giang, tâm trạng Biên Học Đạo tốt hơn nhiều. Anh bảo Vu Kim đi tìm chỗ trước, hẹn cả Lý Dụ và Trần Kiến, còn mình thì về nhà thay quần áo rồi sẽ đến sau.
Tìm Đường Căn Thủy và Dương Ân Kiều dặn dò vài câu, Biên Học Đạo hỏi Đường Căn Thủy lấy chìa khóa chiếc Audi A6 của công ty.
Đường Căn Thủy nghe vậy, vẫy tay gọi Lý Binh đang đứng gần đó lại, bảo cậu ta từ nay về sau không được rời Biên Học Đạo nửa bước.
Lần này Biên Học Đạo gặp chuyện, tài xế kiêm vệ sĩ Lý Binh rất tự trách, bởi nếu sáng nay là cậu lái xe thì có lẽ đã không đi lộ trình này, Biên Học Đạo cũng sẽ không ngồi ở ghế lái, tất nhiên sẽ không bị thương.
Điều khiến cậu khó chịu hơn là, một vệ sĩ kiêm tài xế thân cận nếu cứ bị ông chủ gạt ra ngoài, thì chỉ có thể giải thích một vấn đề: cậu không nhận được sự công nhận và tin tưởng của ông chủ.
Trên đường lái xe về nhà, Lý Binh hiếm hoi chủ động lên tiếng: "Trưởng phòng Đường đã nói với tôi rồi, nếu tôi còn rời vị trí một lần nữa thì sẽ đuổi việc tôi. Thực ra không cần ông ấy đuổi, chính tôi cũng sẽ chủ động xin nghỉ."
Ngồi ở ghế sau, nghĩ đến đám người nửa điên nửa dại của Tần Thủ, Biên Học Đạo nói: "Từ mai, mỗi sáng cậu lái xe đến nhà đón tôi."
---❊ ❖ ❊---
(Cầu vé tháng bảo đảm.)