Ăn cơm xong, ngồi ở khu nghỉ ngơi một lát, ngoại trừ hai người có việc cần nói chuyện riêng với lão Dư, những người còn lại lần lượt đứng dậy cáo từ.
Thấy Biên Học Đạo định đi, Hồ Khê cũng đứng lên theo. Lão Dư tiễn hai người ra tận cửa, nói: "Tiểu Biên sau này nhớ qua lại nhiều hơn, Huy thương, Tấn thương, Chiết thương... đám người chúng ta tuy không có thành tựu gì lớn lao, nhưng tụ lại với nhau ít nhiều cũng có thể nương tựa giúp đỡ lẫn nhau."
Biên Học Đạo hơi cúi người nói: "Nhất định, nhất định, lão Dư cứ dừng bước."
Hồ Khê cứ lẳng lặng theo sát Biên Học Đạo, mãi cho đến tận bãi đỗ xe vẫn chưa chịu rời đi.
Biên Học Đạo liếc nhìn xe cộ trong bãi, hỏi Hồ Khê: "Xe cô đâu?"
Hồ Khê đáp: "Tôi bắt taxi đến."
Biên Học Đạo hỏi: "Vậy cô về bằng cách nào?"
Hồ Khê nói: "Anh đưa tôi về."
---❊ ❖ ❊---
Lão Dư quay lại phòng khách, ông lão mũi to và gã An béo đang chờ sẵn.
Ông lão mũi to hỏi lão Dư: "Tự mình tiễn ra tận cửa sao? Ông đánh giá cao thằng nhóc Biên Học Đạo đó quá rồi đấy?"
An béo cũng phụ họa: "Nhìn cái kiểu nó liếc mắt đưa tình với con yêu tinh họ Hồ kia thì cũng chẳng phải loại sáng suốt gì đâu."
Lão Dư xua tay: "Người có thể dính dáng đến nhà họ Chúc, đạo hạnh không phải thứ chúng ta có thể nhìn thấu trong một sớm một chiều. Hồ Khê lại càng là hạng đàn bà thành tinh, cô ta không dùng nhan sắc để hầu hạ, mà lại dùng cách đâm chết tay súng để kéo gần khoảng cách, điều này chứng tỏ Biên Học Đạo không phải là kẻ dễ dàng bị sắc đẹp khuất phục."
Ông lão mũi to không nói thêm gì nữa, An béo định nói lại thôi, cầm chén trà lên nhấp một ngụm.
Lão Dư tựa vào ghế mây, hỏi hai người: "Có chuyện gì muốn nói với tôi?"
Ông lão mũi to nhìn sang An béo, An béo đặt chén trà xuống, nói: "Liêu Trì mềm không được mà cứng cũng chẳng xong, nói thế nào cũng nhất quyết không bán nhà máy."
"Liêu Trì?" Lão Dư hỏi: "Liêu Trì làm dầu đậu nành phi biến đổi gen ở phía Bắc đó sao?"
An béo gật đầu: "Đúng vậy."
Lão Dư hỏi: "Ông muốn làm ngành lương dầu?"
An béo nói: "Không phải tôi, là Wilmar International muốn thu mua nhà máy của lão ta, tìm tôi nhờ hỏi giúp."
Lão Dư hỏi: "Nói chuyện này với tôi làm gì?"
An béo đáp: "Năm ngoái Liêu Trì có huy động một khoản vốn từ con rể ông, tôi nghĩ xem có thể..."
Lão Dư nói: "Lão An này, việc này tôi không muốn nhúng tay vào, khuyên ông cũng đừng nên dính vào. Gã họ Liêu đó tôi có nghe danh, tính tình cứng rắn vô cùng. Bây giờ người còn cắn răng làm thực nghiệp chẳng còn mấy ai, dù không giúp được gì thì cũng không thể dậu đổ bìm leo."
Trên mặt An béo lộ vẻ gượng gạo: "Ông nói gì vậy? Gia sản của Liêu Trì hai năm nay đều đổ bể cả rồi, cứ cố đấm ăn xôi thì nhà máy ngược lại chẳng còn giá trị gì nữa."
Lão Dư nhắm mắt tựa vào lưng ghế: "Để xem đã, để xem đã."
Sau khi ông lão mũi to và An béo rời đi, lão Dư từ từ mở mắt, cầm điện thoại lên bấm một dãy số: "Alo, là tôi đây. Wilmar International muốn thu mua nhà máy của Liêu Trì, cậu đã nghe tin chưa? Cậu làm cổ đông kiểu gì thế... An Xuân Sinh muốn làm kẻ môi giới, chuyện này không đến lượt lão ta đâu. Cậu cứ tiếp xúc với Wilmar International xem rốt cuộc bọn họ đang tính toán cái gì."
---❊ ❖ ❊---
Trong xe, Hồ Khê và Biên Học Đạo cũng đang bàn về An Xuân Sinh.
"Gã An béo đó, sau này anh phải cẩn thận một chút." Hồ Khê nhìn Biên Học Đạo đang lái xe nói.
"Cẩn thận cái gì?" Biên Học Đạo hỏi.
Hồ Khê nói: "Vợ gã An béo họ Mông, là người nhà họ Mông ở Xuân Sơn."
Biên Học Đạo tấp xe vào lề, đạp phanh, hỏi Hồ Khê: "Thật sao?"
Hồ Khê đáp: "Chính xác trăm phần trăm."
Biên Học Đạo hỏi: "Vợ lão ta tên gì?"
Hồ Khê nói: "Mông Trúc Kiều."
Biên Học Đạo vốn đã cảnh giác cao độ sau vụ Hướng Bân cách đây không lâu. So với Hướng Bân, đòn giáng của anh lên nhà họ Mông còn nặng nề hơn nhiều. Hướng Bân nhẫn nhịn mấy năm mới bộc phát cơn giận, còn nhà họ Mông với tư cách là "con rết trăm chân" thì sao?
Biên Học Đạo trầm ngâm một lát, khởi động lại xe, sau khi lên đường mới hỏi Hồ Khê: "Trước đây cô từng tham gia những bữa tiệc như thế này chưa?"
Hồ Khê đáp: "Tất nhiên là từng, đám người đó đều từng lấy đất từ tay tôi cả."
Biên Học Đạo hỏi: "Trước đây cũng là mấy người này sao?"
Hồ Khê nói: "Không phải, hôm nay đẳng cấp cao hơn, toàn nhân vật trọng yếu đến dự nên họ không gọi tôi."
Biên Học Đạo nói: "Tôi cũng được tính là nhân vật trọng yếu sao?"
Hồ Khê cười: "Tổng tài sản thì chưa chắc, nhưng tiềm năng thương mại và chính trị của anh thì ai cũng thấy rõ."
Biên Học Đạo đổi chủ đề hỏi: "An béo phất lên bằng cách nào?"
Hồ Khê vén lọn tóc bên tai nói: "Anh hỏi đúng người rồi đấy, ở Tùng Giang này không có mấy người biết rõ chuyện đó hơn tôi đâu, nhưng mà..."
Biên Học Đạo hỏi: "Nhưng mà sao?"
Hồ Khê nói: "Tôi không muốn nói trong xe, anh tìm chỗ nào đó đi, ngồi xuống rồi nói."
Biên Học Đạo hỏi: "Cô muốn đi đâu?"
Hồ Khê đáp: "Chỗ quán KTV lần trước đi."
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng VIP quán KTV.
Sau khi đồ ăn thức uống đã bày biện đầy đủ, Hồ Khê cởi áo khoác, cầm hai chai bia đưa cho Biên Học Đạo một chai, nói: "Mỗi người một chai, nếu anh uống nhanh hơn tôi, tôi sẽ biết gì nói nấy, không giấu giếm điều gì."
Chai thứ nhất, Biên Học Đạo không dùng hết sức, kết quả uống xong chậm hơn Hồ Khê chừng 4, 5 giây.
Hồ Khê thấy vậy liền nói: "Trả lời tôi một câu hỏi, hoặc hát cho tôi nghe một bài."
Biên Học Đạo nói: "Hôm nay không muốn hát, trả lời câu hỏi vậy."
Hồ Khê hỏi: "Anh có quen Chúc Hải Sơn không?"
Biên Học Đạo không chớp mắt đáp: "Không quen."
Hồ Khê nhìn chằm chằm vào mặt Biên Học Đạo hai giây, nói: "Coi như anh qua cửa, chai thứ hai."
Chai thứ hai, Biên Học Đạo uống nhanh, Hồ Khê còn nhanh hơn.
Chai thứ nhất Biên Học Đạo còn giữ sức, Hồ Khê rõ ràng cũng vậy.
Nhìn Hồ Khê giơ chai bia lên vẻ đắc ý, Biên Học Đạo cười khổ nói: "Hình như tôi trúng kế của cô rồi."
Hồ Khê đặt chai bia xuống bàn trà, nói: "Cược thua phải chịu."
Biên Học Đạo nói: "Tôi hát vậy."
Hồ Khê nói: "Hát thì được, nhưng tôi chỉ định hát bài gì thì anh phải hát bài đó."
Biên Học Đạo nói: "Trước đó đâu có nói thế?"
Hồ Khê nhướng mày nói: "Kẻ thua cuộc không có quyền thương lượng."
Biên Học Đạo cầm micro nói: "Được, cô chọn đi."
Hồ Khê đi tới máy chọn bài, bấm vài cái rồi quay lại ngồi xuống, màn hình lớn hiện tên bài hát – "Người đàn bà ngốc xinh đẹp".
Bài hát này làm khó Biên Học Đạo vô cùng.
Từ tiết tấu cho đến ca từ, sự tra tấn toàn diện khiến Biên Học Đạo hát mà chỉ muốn giở trò lưu manh, còn Hồ Khê thì nghe một cách đầy khoái chí.
Hát xong một bài, Biên Học Đạo đã đổ mồ hôi hột.
Chai thứ ba, anh dốc toàn lực uống một hơi cạn sạch, phát hiện Hồ Khê mới chỉ uống một ngụm, rõ ràng là đang trêu đùa mình.
Thấy ánh mắt không mấy thiện cảm của Biên Học Đạo, Hồ Khê cười tinh quái: "Anh hỏi đi."
Biên Học Đạo nói: "An Xuân Sinh phất lên bằng cách nào?"
Hồ Khê lắc lắc chai bia nói: "An Xuân Sinh thời trẻ từng đi lính, sau khi xuất ngũ làm cảnh sát vài năm. Chiến hữu của lão là cận vệ thân tín của một lãnh đạo bộ ngành nào đó. Trong một cơ hội ngẫu nhiên, An Xuân Sinh thông qua chiến hữu mà có được bức tranh chữ do vị lãnh đạo kia đề tặng. Sau khi quay về, An Xuân Sinh cầm bức tranh chữ đi khoe khắp nơi, rêu rao rằng mình có quan hệ ở trên đó. Lúc bấy giờ, không ít lãnh đạo trong thành phố tin sái cổ, cho rằng lão là một nhân tài."
Thấy Biên Học Đạo nghe rất chăm chú, Hồ Khê tiếp tục: "Nhờ vào ảnh hưởng của bức tranh chữ, An Xuân Sinh vốn giỏi giao thiệp bắt đầu làm quen với các quan chức cấp cao. Nhiều quan chức muốn lão trở thành trợ thủ trong việc chạy chọt ngân sách, nhờ đó lão xây dựng được mạng lưới quan hệ tốt và lên như diều gặp gió."
Biên Học Đạo hỏi: "An Xuân Sinh có thực sự kéo được dự án lớn nào không?"
Hồ Khê nói: "Mấy cái nhỏ lẻ thì có, cái lớn thì chắc chắn là không. Nhưng điều đó đã không còn quan trọng nữa, lão ta dám vung tiền, đường đi nước bước đã sớm trải sẵn rồi."
Biên Học Đạo hỏi: "Công việc chính hiện tại của gã họ An là gì?"
Hồ Khê nói: "Khai thác mỏ."
Biên Học Đạo còn muốn hỏi thêm, Hồ Khê liền nói: "Lại định giở trò à! Tôi đã tặng kèm thêm hai câu hỏi rồi đấy, anh còn hỏi nữa là phải uống rượu đấy."
Chai thứ tư, hai người bất phân thắng bại.
Đấu thêm một chai nữa.
Biên Học Đạo thắng.
Anh hỏi Hồ Khê: "Đám người ăn cơm hôm nay, bọn họ có sở thích gì?"
Hồ Khê nói: "Câu hỏi này của anh quá rộng, một chai không xong đâu, ít nhất phải là ba ván hai thắng mới trả lời cho anh."
Biên Học Đạo cảnh giác nói: "Uống kiểu này, cô muốn làm gì?"
Hồ Khê nhìn Biên Học Đạo với ánh mắt đưa tình nói: "Sao? Sợ tôi ăn thịt anh à?"
Biên Học Đạo nhấn mạnh: "Một chai một câu hỏi."
Hồ Khê nói: "Thua anh rồi, nhưng chuyện này thật sự không thể nói chi tiết. Chỉ riêng cái bàn vừa rồi thôi, có kẻ thích hút xì gà, có kẻ thích hút ma túy; có kẻ thích đánh golf, có kẻ thích đánh bóng bàn; có kẻ thích uống rượu bát lớn ăn thịt miếng to chơi trò nói thật hay mạo hiểm, có kẻ thích hái âm bổ dương; có kẻ thích chơi MSN, có kẻ thích chơi SM..."
Khi nói đến chơi SM, Hồ Khê cố tình ưỡn ngực về phía Biên Học Đạo.
Biên Học Đạo nói: "Còn lão Dư kia..."
Hồ Khê nói: "Anh có ấn tượng gì với lão ta?"
Biên Học Đạo nói: "Nhìn thì kín kẽ không một kẽ hở, nhưng không giống người lương thiện."
Hồ Khê cười, cười đến rung cả người, cố nhịn cười nói: "Lương thiện? Người lương thiện sao ngồi được vào vị trí đó. Nhưng anh nói câu này với tôi, tôi rất vui, cuối cùng anh cũng coi tôi là bạn rồi."
Nói đến đây, Hồ Khê lại lấy thêm hai chai bia, muốn thi tửu với Biên Học Đạo, kết quả là Hồ Khê lại thua.
Đặt chai bia xuống, không đợi Biên Học Đạo mở miệng, Hồ Khê nói: "Tôi hát, tôi hát."
Vừa nói, cô tự mình đi tới máy chọn bài, chọn bài "Ngày âm u" của Mạc Văn Úy.
"Tình yêu rốt cuộc là thuốc phiện tinh thần, hay là trò tiêu khiển nhàm chán cuối thế kỷ..."
"Có lẽ giống như ai đó đã nói là tham lam vô độ, đáng đời ứng với lời ai đó nói là không biết giữ mình, tóm lại mấy năm đó cảm tính đã thắng lý tính..."
Hát được một nửa Hồ Khê dừng lại, dùng tay lau khóe mắt rồi hát tiếp.
"Tình cảm chẳng phải là tình nguyện sao,
Tốt nhất là yêu hận huề nhau không ai nợ ai,
Nói toạc ra, tình cảm là một người dứt ra thì một người đi nhặt,
Đàn ông chẳng cần phải biện bạch trăm bề,
Đàn bà thực sự không cần phải tỏ ra đáng thương,
Tóm lại mấy năm đó, hai người các bạn không có duyên..."
Những chai bia trên bàn đều đã cạn, Biên Học Đạo lại thua một lần nữa, anh tựa vào ghế sofa, gầm lên bài "Hoa quá thơm" mà Hồ Khê đã chọn cho mình.
Nghe nhạc, Hồ Khê phả hơi rượu vào vai Biên Học Đạo nói: "Anh cần tôi."
Biên Học Đạo cầm micro hỏi: "Cần cô làm gì?"
Hồ Khê nói: "Anh cần có người làm vài việc không tốt nhưng cần thiết, tôi có thể giúp anh làm, giống như việc đâm chết Hướng Bân vậy."
Biên Học Đạo nhìn vào mắt Hồ Khê hỏi: "Cô muốn có được gì từ tôi?"
Hồ Khê không nói gì, cơ thể trượt xuống dưới.
Nhìn Hồ Khê lạnh lùng kiêu ngạo đang quỳ dưới đất nỗ lực phục vụ mình, cảm giác chinh phục và thành tựu của Biên Học Đạo dâng trào mạnh mẽ, nhưng anh lại không muốn để Hồ Khê nghĩ rằng mình đã bị cô ta khuất phục, bèn cầm micro tiếp tục hát: "Biển xanh xanh, ngày mai vẫn là một đấng nam nhi, giang hồ một câu nói, tình ái để sang bên, hoa quá thơm, phong lưu dưới hoa, hoa tàn hoa vô thường, không mang một vết thương, đi thật thênh thang..."
---❊ ❖ ❊---
…………"Chương này gặp phải bất khả kháng, vì quy định của trang web về số lượng từ xóa sửa không được ít hơn số lượng từ gốc, không còn gì để thêm, ở đây xin chuyển kinh truyền pháp, ai nghe được sẽ có phúc báo."…………
(Nếu đời vị lai, có thiện nam tử, thiện nữ nhân nào, nghe danh hiệu của Bồ Tát này (Địa Tạng Bồ Tát), hoặc khen ngợi, hoặc chiêm lễ, hoặc gọi tên, hoặc cúng dường, cho đến vẽ hình, khắc tượng, đúc sơn hình tượng, người này sẽ được sinh lại cõi trời Đao Lợi trăm lần, vĩnh viễn không đọa vào đường ác.)