Biên Học Đạo hiểu rất rõ trong lòng, nếu bỏ lỡ cơ hội lần này, cậu chỉ có thể dùng những biện pháp thông thường với hệ số nguy hiểm cao hơn nhiều để đối phó với Đào Khánh. Biên Học Đạo không thích những kế hoạch dễ mang lại phiền phức cho bản thân.
Dưới ánh mắt ngẩn ngơ của Vương Văn Khải, Biên Học Đạo lấy ra tờ giấy đã từng cho Vương Đức Lượng xem.
Vương Văn Khải đọc đi đọc lại dòng chữ trên giấy ba lần, không hỏi bất cứ điều gì, chỉ bảo với Biên Học Đạo: "Điện thoại của tôi không ghi âm được, tôi phải đổi máy khác."
Biên Học Đạo dứt khoát gật đầu: "Không thành vấn đề."
Nói xong, cậu lấy 5000 tệ từ trong túi xách đưa cho Vương Văn Khải: "Anh cầm lấy mua trước đi, chọn loại điện thoại có thời gian ghi âm cuộc gọi lâu nhất trên thị trường. Các chức năng khác không cần quan tâm, nhưng tính năng ghi âm nhất định phải mạnh."
"Nếu không đủ thì anh bù thêm, vài hôm nữa tôi đưa cho. Ngoài ra, tôi nghe lão Ôn nói trình độ của anh hiện tại rất khá, nếu anh muốn vào studio thì tôi sẽ hỏi giúp cho."
Từ Đại học Công nghiệp Tùng Giang trở về nhà, Biên Học Đạo vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì Trần Kiến gọi điện tới.
Hầu hết sinh viên, bao gồm cả Biên Học Đạo, đều nghĩ vụ việc Diệp Thành bị đánh sẽ chẳng đi đến đâu, thế nhưng cảnh sát sau đó đã dùng hành động để chứng minh họ mới là chuyên gia trong lĩnh vực chiến tranh tâm lý.
Trần Kiến kể với Biên Học Đạo qua điện thoại rằng nhân viên điều tra đã đến ký túc xá, hỏi về quá trình xảy ra vụ va chạm trên sân băng năm 2001, đặc biệt là hỏi về các mối quan hệ xã hội và biểu hiện thường ngày của Vu Kim.
Nghe đến đây, phản ứng đầu tiên của Biên Học Đạo là Vu Kim gặp nguy rồi.
Kết quả là Trần Kiến nói tiếp: "May mà dạo trước không biết Vu Kim lên cơn gì mà cứ ở lì trong ký túc xá suốt một tuần liền. Hỏi nó vài lần, nó bảo cãi nhau với Chu Linh, kết quả lại thành ra trong cái rủi có cái may."
Biên Học Đạo hỏi: "Nói rõ hơn xem."
Trần Kiến đáp: "Cái tuần ở ký túc xá đó, tối nào Vu Kim cũng sang phòng bên cạnh đánh mạt chược. Đêm Diệp Thành bị đánh, Vu Kim thua hơn 600 tệ ở phòng bên. Cảnh sát điều tra hành tung đêm đó của nó, hơn chục người có thể làm chứng nó ở trong ký túc xá, không hề có mặt tại hiện trường vụ ẩu đả."
Trần Kiến không giấu nổi cảm thán: "Giờ nhìn lại thì nhà họ Diệp Thành quả thực có thế lực. Chuyện trên sân băng hồi đó, may mà lúc ấy giải quyết bằng chầu nhậu, chứ nếu thực sự động thủ thì chắc giờ phòng mình đã có đứa bị đuổi học rồi. Quyền lực thật mẹ nó đúng là thứ tốt!"
Cuối cuộc gọi, Trần Kiến nói ra mục đích chính: "Lão Biên à, gần đây ký túc xá lắm chuyện quá, hết Khổng Duy Trạch rồi đến Vu Kim, khoa và thầy hướng dẫn đang có chút ý kiến về phòng mình. Cậu tốt nhất nên về ký túc xá ở đi, chúng ta không đáng để bị phê bình vì tội không về ký túc xá lúc này đâu."
Biên Học Đạo biết chắc thầy hướng dẫn đã gây áp lực không nhỏ cho Trần Kiến, nếu không anh ta đã chẳng nói những lời này với mình. Xét cả tình lẫn lý, Biên Học Đạo không thể làm khó Trần Kiến vì chuyện này, cậu đáp rất nhanh: "Được, tối nay tôi dọn về ở luôn. Dạo này cũng đang nhớ mọi người đây!"
Đây thực sự không phải lời khách sáo, từ sau khi Đơn Nhiêu đi, Biên Học Đạo không thích ở nhà một mình nữa.
Thêm vào đó, Euro sắp bắt đầu, xem bóng đá đông người mới có không khí, cậu đã sớm có ý định dọn về ký túc xá ở một thời gian.
Để thuận lợi vượt qua sóng gió, Vu Kim cũng dọn về ký túc xá. Phòng 909 hiếm hoi mới tụ họp đông đủ, dù cho đủ người thì cũng chỉ có bảy đứa.
Khuôn viên Đại học Đông Sâm lại một lần nữa bước vào "thời gian bóng đá".
Mặc dù sức ảnh hưởng của Euro yếu hơn World Cup một chút, nhưng những người thực sự hiểu bóng đá đều biết Euro xem sướng hơn nhiều.
Thứ nhất, Euro không cần ưu tiên suất tham dự cho các đội bóng thuộc mọi châu lục như World Cup, gần như không có đội bóng "lót đường", độ khốc liệt và tính giải trí cao hơn hẳn.
Thứ hai, bóng đá châu Âu không có đội yếu, thực lực các đội ngang ngửa nhau, kết quả trận đấu khó đoán. Hầu như kỳ Euro nào cũng xuất hiện một "ngựa ô" gây chấn động, tạo nên những bất ngờ vô hạn. Ví dụ như Biên Học Đạo biết, đội tuyển Hy Lạp tại Euro năm nay chính là một hiện tượng "ngựa ô" kinh điển.
Thứ ba, vì đắc tội với ai cũng là phiền phức lớn, nên nhìn chung, nạn thổi còi thiên vị tại Euro ít hơn World Cup.
Do chênh lệch múi giờ, các trận đấu trực tiếp hầu hết diễn ra vào nửa đêm về sáng. Từ ngày 8 tháng 6, không ít sinh viên Đại học Đông Sâm bắt đầu tìm thuê phòng ngắn hạn gần trường có tivi, hoặc đặt chỗ ở quán bar, đặt chỗ tại quán ăn "Tị Phong Đường" mở cửa 24/24, thậm chí chuẩn bị đến các nhà tắm công cộng có trung tâm giải trí để ngâm mình vài đêm.
Trên diễn đàn "Tam Mộc Viên", trang đầu của mục "Đại thoại Tam Mộc" gần như đều liên quan đến Euro.
Có người hỏi quán bar nào không khí tốt, có người hỏi xem bóng ở đâu rẻ, có người đăng tin tìm nữ sinh xinh đẹp xem bóng cùng, có người thuê nhà bên ngoài rồi cho thuê lại ngắn hạn dịp Euro để kiếm chút đỉnh.
Các bài đăng rủ nhau đặt chỗ tại quán bar và quán ăn chiếm đa số, người khởi xướng để lại số điện thoại hoặc tài khoản QQ, thông thường chỉ cần nửa ngày là đủ người.
Động thái của sinh viên quá rầm rộ khiến nhà trường không thể ngồi yên.
Quán ăn thì còn đỡ, chứ ai cũng biết quán bar là nơi "rồng rắn lẫn lộn", đủ hạng người. Hơn nữa, đến quán bar chắc chắn phải uống chút rượu, mà đã uống rượu cộng thêm sự phấn khích khi xem bóng, nếu đám sinh viên này xảy ra xung đột với người khác thì làm sao?
Việc sinh viên không về ký túc xá khi đang trong thời gian học tập là trách nhiệm quản lý của nhà trường. Nếu lại xảy ra chuyện đánh nhau gây thương tích, tàn tật hay thậm chí tử vong, cứ nghĩ đến vụ việc của Diệp Thành vừa rồi là đủ thấy những ngày tháng tới không thể sống nổi!
Không được, không thể cứ để mặc sinh viên ngang nhiên cấu kết với nhau không về ký túc xá như thế này.
Ngày 10 tháng 6, nhà trường thông qua các kênh không chính thức tung ra một tin tức: từ ngày 12 tháng 6, nhà trường sẽ tập trung xử lý việc không về ký túc xá, hễ phát hiện sẽ bị ghi lỗi kỷ luật. Đồng thời, trong thời gian diễn ra Euro, nhà trường sẽ cấp điện xuyên đêm để đảm bảo mọi người được xem trọn vẹn một mùa Euro.
Đây là chiến thuật "củ cà rốt và cây gậy" điển hình.
Vấn đề là, cây gậy có thể rất to, rất chắc, có thể là gỗ đặc, cũng có thể là ống thép, hoặc là chùy gai bằng thép vonfram gì đó. Còn củ cà rốt thì sao?
Về củ cà rốt, trong lòng mọi người đều hơi nghi ngờ.
Sau đó, vài người trên "Tam Mộc Viên" bảo rằng, trường lớn thế này lẽ nào lại nói không giữ lời? Thế là ai nấy đều tin.
Thực ra, bản thân sinh viên vẫn thiên về tin tưởng nhà trường hơn. Ký túc xá có tivi, nếu nhà trường chịu mở lòng cấp điện xuyên đêm, xem bóng tại phòng vừa đỡ vất vả, vừa tiết kiệm tiền, xem xong là lăn ra ngủ được ngay.
Hơn nữa, xem bóng ở trường, mỗi khi vào một quả đẹp, cả tòa nhà lại vang dội tiếng reo hò, không khí chẳng kém gì quán bar. Còn chuyện ăn uống, mua về là xong.
Trừ một số cá nhân là "fan phong trào" muốn nhân cơ hội rủ bạn gái ra ngoài làm chuyện bậy bạ, đa số sinh viên đều muốn xem bóng tại ký túc xá.
Thế là, ngay khi tin tức vừa phát đi, những sinh viên đã đặt chỗ lũ lượt hủy đơn. Có người mất tiền cọc, có người làm hỏng mối quan hệ với chủ quán, có người lặng lẽ cất những chiếc "áo mưa" vừa lén lút mua về vào đáy vali.
Trước thềm Euro, toàn bộ khuôn viên trường yên tĩnh lạ thường, dường như tất cả mọi người đều đang dồn sức để dành cho lúc xem bóng.
Lý Dụ gần đây là người "thần tiên" nhất phòng 909.
Từ khi phát hiện Lý Huân thích xem phim truyền hình của Trương Vệ Kiện, cậu ta thuê trọn bộ "Tiểu Bảo và Khang Hy", "Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không", "Thiếu niên anh hùng Phương Thế Ngọc". Hai người chiếm lấy nhà của Biên Học Đạo, xem từ sáng đến tối.
Mỗi lần Biên Học Đạo về, nhìn thấy hai người ngồi trên sofa, chẳng buồn ngó ngàng đến mình, cứ cùng nhau ngây ngốc cười theo Trương Vệ Kiện đang đọc thoại trên tivi, Biên Học Đạo cảm thấy hai đứa này hết thuốc chữa rồi.
Mở cửa vào nhà, chào hỏi Lý Dụ và Lý Huân trên sofa, đặt trái cây mua trên đường về lên bàn trà, coi như không nghe thấy lời mời "ngồi xuống xem cùng đi" đầy thiếu chân thành của Lý Dụ, Biên Học Đạo lấy chai nước khoáng trong tủ lạnh rồi đi thẳng vào phòng sách.
Mở máy tính, ngồi trên ghế nhấp vài ngụm nước, cậu bắt đầu đăng ký email Yahoo.
Ôn Tòng Khiêm từng hack vào email của Đào Khánh. Từ dữ liệu Ôn Tòng Khiêm sao lưu lại, Biên Học Đạo dễ dàng tìm thấy địa chỉ email Từ Thượng Tú đang dùng.
Nhấp vào soạn thư.
Nhập tiêu đề thư: Xem đi.
Người nhận: Nhập email của Từ Thượng Tú.
Nội dung: Biên Học Đạo dán những bức ảnh "nóng" nhất của Đào Khánh vào.
Mọi thứ đã sẵn sàng, con trỏ chuột dừng lại ở nút Gửi trong vài giây.
Biên Học Đạo đã biết từ Vương Đức Lượng rằng Đào Khánh đã chia tay Từ Thượng Tú, và có vẻ đã chia tay được một thời gian. Thế nhưng Biên Học Đạo nghĩ, để tránh việc Từ Thượng Tú lương thiện sau này nhìn thấy Đào Khánh thảm hại quá mà mềm lòng quay lại, cậu phải bôi đen Đào Khánh triệt để trong lòng cô ấy.
Biên Học Đạo hiểu Từ Thượng Tú, những bức ảnh này đủ để Đào Khánh không bao giờ ngóc đầu lên nổi trong lòng cô.
Trầm ngâm một lát, cậu dứt khoát nhấn gửi.
Tắt máy tính, bước ra khỏi phòng sách, tivi vang lên tiếng Vi Tiểu Bảo: "Gió... mát có tín, trăng... thu vô biên, nỗi nhớ nàng của ta tựa như sống qua ngày dài như năm, tuy ta không phải ngọc thụ lâm phong, tiêu sái phong trần, nhưng ta có tấm lòng rộng mở và cánh tay vạm vỡ!"
Hai người trên sofa lại cười rộ lên, Biên Học Đạo vội vàng chuồn thẳng.
Trong khuôn viên Đại học Đông Sâm có vài siêu thị, có cái nằm trên mặt đất, có cái nằm dưới tầng hầm, hàng hóa khá đầy đủ nhưng thái độ phục vụ thì chẳng ra làm sao.
Các siêu thị tư nhân bên ngoài trường để chiếm lấy miếng bánh béo bở là Đại học Đông Sâm, mỗi khi khai trương đều phát tờ rơi khắp trường, để lại số điện thoại giao hàng. Đồng thời, hầu như siêu thị nào cũng thuê vài nam sinh nghèo của Đại học Đông Sâm làm nhân viên giao hàng, mỗi lần giao đều có hoa hồng.
Các dì quản lý ký túc xá đối với đám sinh viên xách giỏ nhựa đi giao hàng này, chỉ cần kiểm tra một lần là xong, sau đó sẽ không làm khó nữa, vì chẳng ai muốn tự mình cắt đứt đường kiếm tiền của những đứa trẻ nghèo này.
Từ ngày 9 tháng 6, mỗi ngày Biên Học Đạo đều gọi một siêu thị bên ngoài giao 10 chai bia đến ký túc xá. Bia mua về đều được cậu xếp nguyên vẹn dưới gầm giường.
Cũng từ ngày 9 tháng 6, Biên Học Đạo bảo Lý Dụ gắn thẻ "tinh hoa" cho tất cả các bài thảo luận về Euro trên "Tam Mộc Viên", cài đặt chế độ bài hot.
Bản thân Biên Học Đạo dùng nhiều tài khoản phụ để tạo bài đăng mới trên "Tam Mộc Viên", chủ đề thảo luận không ngoại lệ đều là trận "Đại chiến Anh - Pháp" lúc 2 giờ sáng ngày 14 tháng 6.
Từ so sánh ngôi sao các tuyến, tổng giá trị đội hình, đến chiến thuật và lịch sử đối đầu, mấy bài đăng của Biên Học Đạo đều được Lý Dụ ghim lên đầu trang. Một làn sóng thảo luận về "Đại chiến Anh - Pháp" từ "Tam Mộc Viên" đã thổi bùng khắp khuôn viên trường.
Sáng ngày 11 tháng 6, Biên Học Đạo đang nằm dưỡng thần trên giường, chợt nhớ ra nhà còn bốn thùng pháo hoa.
Thứ này không ăn không uống được, để đó thì chật chỗ, lại sợ nước sợ lửa sợ nổ. Nghĩ đến ngày đó đang đến gần, một ý tưởng nảy ra trong đầu cậu.
Đã làm thì làm cho lớn, lớn đến mức vạn người chú ý, dù sao làm thế nào cũng có người chịu trách nhiệm thay.
Dạo gần đây Lý Dụ chiếm nhà của Biên Học Đạo, Vu Kim thì chiếm xe của Lý Dụ.
Biên Học Đạo gọi điện cho Vu Kim, bảo cậu ta tranh thủ thời gian chở bốn thùng pháo hoa ở nhà mình lên xe, tối đợi điện thoại của cậu rồi mang pháo hoa đến dưới chân tòa ký túc xá.
Biên Học Đạo còn dặn Vu Kim chuẩn bị một sợi dây thừng dài 30 mét và hai chiếc ga trải giường lớn.
Vu Kim đã quen với phong cách "trên trời dưới đất" của Biên Học Đạo, biết chắc cậu lại có ý tưởng kỳ quặc nào đó, chẳng buồn hỏi han mà phối hợp ngay, chỉ chờ để xem kịch hay.
Sáng ngày 11 tháng 6, Biên Học Đạo đi một chuyến đến siêu thị điện thoại, mua một chiếc điện thoại được giới thiệu là có thể ghi âm cuộc gọi trong 20 phút.
Trưa về trường đúng lúc giờ ăn, trong trường đông người phức tạp, Biên Học Đạo gọi điện cho Vương Đức Lượng, hẹn gặp ở quán ăn "Lão Tam" bên ngoài trường.
Biên Học Đạo chọn một cái bàn ở góc, gọi món rồi chờ Vương Đức Lượng. Sau khi Vương Đức Lượng đến, Biên Học Đạo đưa điện thoại cho anh ta: "Cái này giới thiệu là ghi âm được 20 phút, anh về nghiên cứu thử, đến lúc đó anh cũng ghi âm, tạo thành bảo hiểm kép với Vương Văn Khải."
Nhận được điện thoại mới, bất kể có phải do mình chọn hay không, tâm trạng vẫn luôn rất vui. Vương Đức Lượng lập tức nhận lời ngay, hai người vừa ăn vừa bàn bạc một số chi tiết.