Nhìn thấy Biên Học Đạo sánh vai cùng Chúc Thực Thuần bước vào cửa, Chúc Đức Trinh đã đưa ra một quyết định.
Biên Học Đạo ngoài đời cao lớn, vạm vỡ, nam tính và tự tin hơn nhiều so với trong ảnh. Toàn thân anh bao phủ bởi một khí chất khó lòng diễn tả, khí thế tỏa ra tự nhiên lấn át hẳn Chúc Thực Thuần đang đi bên cạnh, chỉ nhìn thôi đã thấy là người phi phàm.
Xuất thân từ hào môn, tốt nghiệp đại học danh giá, từng làm việc tại những ngân hàng đầu tư và công ty tư vấn hàng đầu thế giới, Chúc Đức Trinh sở hữu khả năng quan sát, phán đoán và quyết đoán mà đại đa số phụ nữ không có. Vì thế, chỉ một cái nhìn, cô đã khẳng định Biên Học Đạo trước mắt xứng đáng để mình "đánh cược" một phen.
Thế là cô lặng lẽ lấy chiếc nhẫn trong túi ra đeo vào tay. Ngay cả Mạnh Nhân Vân ngồi bên cạnh cũng không chú ý tới việc trên tay cô bỗng dưng xuất hiện thêm một chiếc nhẫn.
Chiếc nhẫn kim cương xanh 5,5 carat đính trên vành bạch kim vô cùng bắt mắt. Khi bắt tay, Biên Học Đạo nhìn thấy chiếc nhẫn, Chúc Thực Thuần và Mạnh Nhân Vân cũng nhìn thấy, biểu cảm trên mặt hai người họ còn kinh ngạc hơn Biên Học Đạo gấp mấy lần.
Thấy vẻ khác lạ trên mặt Mạnh Nhân Vân đối diện, Biên Học Đạo mỉm cười hỏi: "Sao vậy? Tôi thất lễ rồi sao?"
Mạnh Nhân Vân với chỉ số IQ và EQ cao ngất ngưỡng lập tức hiểu ra lý do Chúc Đức Trinh cố tình đeo nhẫn vào ngón áp út bàn tay trái – biểu tượng của người đã kết hôn: Để giữ lại cơ hội.
Nếu là người khác, họ sẽ hiểu lầm rằng Chúc Đức Trinh đang dùng chiếc nhẫn để "cảnh cáo" Biên Học Đạo, cắt đứt mọi khả năng giữa hai người.
Nhưng trong mắt Mạnh Nhân Vân thì hoàn toàn ngược lại, chính chiếc nhẫn này mới là thứ tạo ra khả năng giữa Chúc Đức Trinh và Biên Học Đạo.
Tại sao lại nói vậy?
Bởi vì vết xe đổ của Mạnh Tịnh Cẩn.
Xét về xuất thân, nhan sắc, học thức, năng lực, vóc dáng, tính cách cho đến độ quyết liệt khi "cọc đi tìm trâu", Mạnh Tịnh Cẩn có thể bỏ xa 95% phụ nữ khác. Thế nhưng một người ưu tú như vậy lại bị Biên Học Đạo trực tiếp "khước từ ngoài cửa", từ đầu đến cuối không cho cô lấy một chút cơ hội nào.
Không chỉ Mạnh Tịnh Cẩn, còn có công chúa Selena người châu Âu kia nữa. Người ta lặn lội đường xa đến Trung Quốc tham dự buổi tiệc rượu do Biên Học Đạo tổ chức, mục đích là gì còn phải nói sao?
Kết quả thì sao?
Hoàn toàn không có hồi kết!
Vết xe đổ của Mạnh Tịnh Cẩn và công chúa Selena cho thấy, dù phụ nữ có ưu tú, cao quý đến đâu, chỉ cần ôm mục đích "kết hôn" để tiếp cận Biên Học Đạo, thì kết cục duy nhất chỉ là thất bại thảm hại.
Mạnh Tịnh Cẩn từng nói riêng với Mạnh Nhân Vân, nguyên nhân thất bại chủ yếu là do ngay từ đầu đã phô bày mục đích theo đuổi Biên Học Đạo, tất nhiên trong đó còn có yếu tố Chúc Thực Thuần làm cầu nối "liên hôn", nên Biên Học Đạo mới giữ khoảng cách với cô.
Sau đó Chúc Thực Thuần và Mạnh Nhân Vân cũng từng thảo luận, cả hai đều cảm thấy nếu ngay từ đầu không bộc lộ mục đích mà từ từ mưu tính, thì một Mạnh Tịnh Cẩn thông minh, xinh đẹp, dáng chuẩn, biết nũng nịu chưa chắc đã không có cơ hội.
Giờ xem ra, Chúc Đức Trinh đã rút kinh nghiệm từ thất bại của Mạnh Tịnh Cẩn.
Chỉ là so với Mạnh Tịnh Cẩn, Chúc Đức Trinh còn một bất lợi lớn hơn, đó là cô mang họ Chúc.
Với bài học của Mạnh Tịnh Cẩn ở phía trước, Biên Học Đạo không thể không giữ khoảng cách với phụ nữ nhà họ Chúc, đặc biệt là những cô gái chưa chồng có khả năng cao gánh vác sứ mệnh liên hôn.
Bây giờ...
Nhìn chiếc nhẫn trên tay Chúc Đức Trinh, Mạnh Nhân Vân thầm cảm thán trong lòng: Cô ấy thật sự rất thông minh, tử địa hậu sinh!
Không có chiếc nhẫn này, Chúc Đức Trinh và Biên Học Đạo không có lấy một phần trăm cơ hội.
Có chiếc nhẫn này, Biên Học Đạo sẽ phân biệt Chúc Đức Trinh với những phụ nữ chưa chồng khác trong nhà họ Chúc, có thể công việc là công việc, có thể liên lạc bình thường.
Mà đây chính là cơ hội!
Chỉ cần liên lạc bình thường là có khả năng trở thành bạn bè. Chỉ cần trở thành bạn bè là có cơ hội cùng ăn uống. Chỉ cần cùng ăn uống là có cơ hội "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén".
Chúc Thực Thuần không dưới một lần nói với Mạnh Nhân Vân rằng, Biên Học Đạo đã ăn vài miếng "cỏ gần hang", hồng nhan tri kỷ không ít, nhưng bên cạnh chẳng có lấy một người ấm giường, cuộc sống cứ như một vị tăng lữ cấm dục vậy. Tuy nhiên, điều này cũng vừa hay giải thích tại sao nữ thiết kế họ Phàn ở Yến Kinh có thể bước vào nhà Biên Học Đạo, sau khi bước ra liền một bước hóa phượng hoàng.
Vì thế...
Mạnh Nhân Vân hiểu rất rõ, Biên Học Đạo từ chối Mạnh Tịnh Cẩn không phải vì anh không gần nữ sắc, mà vì trong lòng anh đã có người để cưới làm vợ nên mới không đụng vào Mạnh Tịnh Cẩn. Nếu Mạnh Tịnh Cẩn không xuất thân hiển hách như vậy mà chỉ là một cô gái bình thường, biết đâu cũng có thể trở thành hồng nhan tri kỷ, hoặc là kiểu người như nữ thiết kế họ Phàn kia.
Hiện tại, Chúc Đức Trinh dùng một chiếc nhẫn phá vỡ bức tường vô hình mà Mạnh Tịnh Cẩn không thể vượt qua. Với nhan sắc, mị lực và thủ đoạn của Chúc Đức Trinh, chỉ cần để cô trở thành bạn bè với Biên Học Đạo, thì "kẻ đói khát" như Biên Học Đạo mười phần có chín là sẽ sập bẫy.
Mà chỉ cần hai người đã lên giường, Biên Học Đạo sẽ biết phụ nữ nhà họ Chúc không phải là người muốn ngủ là ngủ được.
Nghĩ thì nghĩ vậy...
Đối mặt với câu hỏi của Biên Học Đạo, Mạnh Nhân Vân không thể phá đám Chúc Đức Trinh nên cười nói: "Phát hiện ra anh đẹp trai hơn lần gặp trước, có chút bất ngờ nhỏ."
Sau màn chào hỏi, sáu người ngồi xuống.
Trong lúc chờ trà mới, Mạnh Nhân Vân nhìn quần áo trên người Biên Học Đạo hỏi: "Hôm nay Thục Đô giảm nhiệt, anh mặc bộ này tới có lạnh không?"
Biên Học Đạo đáp: "Lúc ngồi trong xe thì không thấy gì, xuống xe một cái là bị gió thổi thấu xương ngay."
Giáo sư Xa Minh Lễ của Học viện Quản lý Cán bộ Hàng không Dân dụng đang ngồi bên tay trái Biên Học Đạo cười tiếp lời: "Biên tổng là người phương Bắc, đúng là có khả năng không thích nghi được với thời tiết kiểu này ở Thục Đô."
Biên Học Đạo gật đầu nói: "Giống như cư dân mạng vẫn thường nói, phương Bắc lạnh khô là sát thương vật lý; phương Nam lạnh ẩm là sát thương phép thuật. Người phương Bắc phòng thủ vật lý cao, chống sát thương vật lý không thành vấn đề nhưng không chống nổi sát thương phép thuật; người phương Nam phòng thủ phép thuật cao, chống sát thương phép thuật không thành vấn đề nhưng không chống nổi sát thương vật lý."
Một câu đùa đơn giản khiến bầu không khí lập tức cởi mở hơn, trà cũng được mang tới.
Trò chuyện vài câu, bắt đầu đi vào vấn đề chính.
Lúc này Biên Học Đạo mới biết, Chúc Thực Thuần tìm anh đến là muốn hợp tác, đưa Thiên Hành Thông Hàng phát triển lớn mạnh, xây dựng 100 sân bay hàng không chung Thiên Hành trên toàn quốc.
Nghe Chúc Thực Thuần nói xong, Biên Học Đạo nhìn chiếc ấm trà Tử Sa chạm trổ tinh xảo trên bàn trà nói: "Theo tôi được biết, chính sách về mảng này vẫn chưa mở, tiền đổ vào không biết phải chôn vốn bao nhiêu năm."
Chúc Thực Thuần nói: "Về mặt chính sách đúng là cần một thời gian, nhưng anh nên hiểu, việc nhà nước mở cửa các lĩnh vực này sớm muộn gì cũng xảy ra. Chúng ta làm bây giờ coi như đi trước người khác một bước, nếu đợi đến khi chính sách thực thi mới làm thì chắc chắn sẽ vì cạnh tranh mà tăng thêm chi phí."
Suy nghĩ một lát, Biên Học Đạo lại hỏi: "Xây 100 sân bay hàng không chung không phải khoản đầu tư nhỏ, dựa vào đâu để thu hồi vốn? Dựa vào đâu để sinh lời?"
Chúc Thực Thuần cầm tách trà lên nói: "Trước tiên thành lập công ty đào tạo hàng không, huấn luyện phi công và nhân viên kỹ thuật. Sau đó thành lập công ty dịch vụ sân bay, nhận ký gửi máy bay tư nhân, thu phí dịch vụ sân bay. Cũng có thể thành lập công ty kinh doanh, thực hiện việc mua bán máy bay."
Biên Học Đạo nghe xong liền nói: "Như vậy không đủ đâu nhỉ? Những thứ anh nói tôi cảm thấy thu hồi vốn còn khó chứ đừng nói đến chuyện kiếm tiền."
Chúc Thực Thuần đặt tách trà xuống nói: "Có thể khoanh đất!"