Thời gian tuy khó nhọc, nhưng vẫn cứ chầm chậm trôi qua. Trời dần về trưa, nhiệt độ cũng nhanh chóng tăng cao. Thành phố H vốn nằm ở vùng duyên hải phía Nam, dù đã là tháng Chín nhưng thời tiết vẫn rất nóng bức. Mới chưa đầy 11 giờ mà nhiệt độ đã xấp xỉ 27, 28 độ C, đám người Trương Dương đã bị huấn luyện đến mức rã rời.
Từng chứng kiến quân huấn của vô số trường đại học, nhưng Trương Dương chưa bao giờ nghe nói ngày đầu tiên đã phải đứng nghiêm và hít đất. Hít đất thì không nói làm gì, đằng này lại không tính theo số lượng mà tính theo thời gian, một phát là nửa tiếng đồng hồ, ai mà chịu cho thấu.
"Mau làm đi, nhìn lại cái dáng vẻ của các cậu xem, ra đường kéo đại một cô gái nào cũng hơn các cậu. Con gái người ta còn làm được hai mươi phút, các cậu ngay cả ba mươi phút cũng không xong à? Ai thấy mình không phải là đàn ông thì cứ việc đứng dậy, sang đứng cùng đám con gái kia đi, tôi không ý kiến, cũng chẳng trừ điểm các cậu." Triệu Phi chắp tay sau lưng, lớn tiếng quát tháo trong hàng ngũ.
Trương Dương và đám bạn chỉ biết khóc không ra nước mắt. Lớp họ không có nhiều nữ, tổng cộng sáu mươi tám người mà chỉ có hai mươi hai nữ, còn lại toàn là nam. Triệu Phi tuy có chút vô nhân đạo nhưng cũng chưa đến mức quá đáng, con gái làm hai mươi phút là được nghỉ ngơi bên cạnh, còn đám nam sinh phải hít đất ba mươi phút.
Về cái đề nghị của Triệu Phi, tuy nữ sinh lớp Trương Dương không nhiều nhưng chất lượng lại khá tốt. Đặc biệt là Lý Khả Tình, Trương Dương biết rõ sau khi kết thúc quân huấn, bảng xếp hạng hoa khôi trường mới được công bố, thì Lý Khả Tình và cô bạn cùng phòng Lý Vũ Huyên đều là những mỹ nhân nằm trong danh sách đó. Những cô gái khác tuy không lọt top nhưng cũng chẳng kém cạnh là bao.
Có nhiều mỹ nhân nhìn chằm chằm như vậy, thằng đàn ông nào dám đường đường chính chính đứng dậy bảo với Triệu Phi rằng: "Tôi không phải đàn ông, tôi yêu cầu được đối xử như phụ nữ"? Vì thể diện của đàn ông, dù sao cũng không thể làm thế được.
Cuối cùng cũng lết được qua ba mươi phút, tất cả mọi người nằm bẹp xuống đất không buồn đứng dậy. "Ừm, thể hiện không tệ, nghỉ ngơi hai mươi phút." Triệu Phi hài lòng gật đầu, nhìn đồng hồ rồi lớn tiếng thông báo.
"Ura!" Câu nói của Triệu Phi lập tức khiến cả lớp reo hò, Trương Dương cũng suýt nữa nhảy cẫng lên vì phấn khích. Mẹ kiếp, tuy chưa đầy hai tiếng đồng hồ, nhưng hai tiếng này đối với Trương Dương còn dài hơn cả hai ngày. Tất cả mọi người chạy thẳng đến dưới bóng cây ven sân tập rồi ngồi bệt xuống.
"Phải rồi... tôi nghe nói lớp các cậu xếp cuối hàng là do có một sinh viên tên Trương Dương đến trễ nhất à? Ừm? Ai là Trương Dương?" Triệu Phi đột ngột lên tiếng hỏi.
Trong lòng Trương Dương dấy lên một dự cảm chẳng lành, cậu lập tức quyết định sống chết không thừa nhận, có đánh chết cũng không nhận mình là Trương Dương. "Nó kìa!" Trương Dương còn chưa kịp phản ứng, hơn bốn mươi ngón tay của đám nam sinh trong lớp đã đồng loạt chỉ về phía cậu.
"Chết tiệt thật!" Trương Dương suýt nữa ngất xỉu, đám súc sinh này, không chơi kiểu đó được!
Thấy giả ngu không thành, Trương Dương đành giở trò vô lại, nằm ườn ra đất không chịu dậy. Triệu Phi tủm tỉm cười đi tới, ngồi xổm trước mặt Trương Dương nói: "Ừm, đi học ngày đầu đã trễ, chủ nhiệm lớp các cậu tuy không nói gì, nhưng giờ cậu là lính của tôi. Đứng dậy, tự mình đứng nghiêm thêm hai mươi phút nữa đi."
Lời của giáo quan khiến đám nam sinh bên cạnh suýt nữa bật cười thành tiếng, cả đám cười cợt không chút tâm tư.
"Báo cáo!" Trương Dương rã rời lên tiếng.
"Đứng lên! Nếu không đừng trách tôi cho cậu không đạt điểm quân huấn." Triệu Phi cười tủm tỉm nói.
Trương Dương đành bất lực đứng dậy, đứng nghiêm ngay ngắn.
"Báo cáo!" Trương Dương lại lờ đờ hô lên.
"Nói!" Triệu Phi vẫn cười.
"Giáo quan, tôi yêu cầu được đối xử theo Công ước Geneva." Trương Dương giơ tay phải lên, nhìn Triệu Phi đầy tội nghiệp.
"Rầm" một tiếng, Triệu Phi loạng choạng suýt chút nữa cắm mặt xuống đất.
"Haha..." Đúng lúc bên cạnh cũng có một lớp đang nghỉ, giáo quan lớp đó bị câu nói của Trương Dương chọc cười, liền đứng dậy đi về phía lớp họ. Đám bạn học cùng lớp Trương Dương cũng "phì" một tiếng bật cười.
"Tôi nói này ông Triệu, cậu tân sinh viên này có tương lai đấy. Haha... lần đầu tiên tôi thấy có người dám trêu chọc ông đấy, nghe thấy chưa, đừng có ác quá, người ta yêu cầu đối xử theo Công ước Geneva kìa, haha..." Vị giáo quan kia cười lớn, vỗ mạnh vào vai Triệu Phi.
"Cút ngay! Ông có muốn bị huấn luyện lại không, cẩn thận tôi về gọi tiểu đội các ông ra thao luyện bây giờ." Triệu Phi bực bội lườm vị giáo quan kia một cái.
"Haha... được được được, tôi không nói, tôi không nói nữa." Vị giáo quan kia cố nhịn cười, nhanh chóng lùi lại vài bước.
"Được lắm nhóc, cũng khá đấy, còn biết cả Công ước Geneva." Triệu Phi vừa đi vòng quanh Trương Dương vừa đánh giá lên xuống rồi nói, "...Vậy tôi cho cậu hưởng đãi ngộ theo Công ước Geneva, muốn nghỉ ngơi chứ gì?"
Trương Dương gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, nói nhảm, ai mà chẳng muốn nghỉ ngơi chứ? Các lớp xung quanh đều đang nghỉ, giờ Trương Dương chẳng khác nào con khỉ bị đem ra làm trò cho người ta vây xem.
"Được, muốn nghỉ cũng không phải không được. Thế này đi, biết đánh nhau không? Cậu đánh với tôi một trận, tôi không yêu cầu cậu thắng, chỉ cần trong vòng ba phút cậu không bị tôi đánh trúng thì tôi coi như cậu thắng, rồi cậu có thể nghỉ ngơi, chịu không?" Triệu Phi tủm tỉm nói.
Trương Dương lắc đầu nguầy nguậy, đùa gì thế này? Từ nhỏ đến lớn, tuy Trương Dương gây họa không ít, đánh nhau cũng chẳng ít, nhưng đánh với quân nhân thì đúng là chuyện nực cười. Cứ tưởng đây là phim ảnh chắc?
"Báo cáo!" Trương Dương vẫn nhớ quy tắc trước khi nói phải báo cáo.
"Ừm tốt, còn biết hô báo cáo, nói đi." Triệu Phi gật đầu cười.
"Giáo quan, như vậy không công bằng. Ông làm thế chẳng khác nào lấy sở trường của mình công kích sở đoản của người khác. Ông là quân nhân, nhìn dáng vẻ này chắc chắn là quân nhân chuyên nghiệp, đoán chừng không phải loại quân nhân bình thường, có khi là đặc nhiệm gì đó. Ông bắt một sinh viên năm nhất như tôi đấu với ông, chẳng phải là ức hiếp người khác sao?" Trương Dương đáp nhanh như chớp. Mấy vị giáo quan đang đứng xem xung quanh đều bật cười, được, nhóc này không ngốc.
"Vậy cậu nói xem phải làm sao?" Triệu Phi cũng cười hỏi.
"Theo lý thuyết của giáo quan, tôi có thể đề nghị so tài với ông về kiến thức máy tính? Hoặc là phần mềm máy tính? Lập trình chẳng hạn?" Trương Dương quyết định giở quẻ, đấu khẩu với giáo quan dù sao cũng đỡ hơn là đứng nghiêm. Nhất là khi đang đứng trước mặt cả trăm người thế này.
"Ồ? Nói vậy là cậu rất tự tin vào kỹ năng máy tính của mình à?" Triệu Phi cười hỏi.
Vẻ điềm nhiên của Triệu Phi khiến Trương Dương thấy "đau trứng", lẽ nào vị giáo quan biến thái này cũng am hiểu cả máy tính? Nhưng Trương Dương cũng chẳng còn chiêu nào khác, chỉ đành gật đầu lia lịa.
Sắc mặt đang tủm tỉm của Triệu Phi bỗng chốc thay đổi, gầm lên một tiếng: "Cậu cũng không ngốc, không đấu võ với tôi mà đòi đấu máy tính? Vậy cậu thấy tôi ngu à?" Giọng nói đột ngột tăng âm lượng của Triệu Phi khiến Trương Dương sợ đến mức rùng mình một cái.
"Không không không, giáo quan anh minh thần võ, thiên thu vạn đại, đương nhiên không ngu." Trương Dương vội vàng cười nói.
"Cút ngay, tôi không phải Đông Phương Bất Bại, máy tính tôi không so với cậu, ở đây cũng chẳng có dụng cụ." Triệu Phi liếc nhìn Trương Dương rồi nói nhanh.