Sau khi mọi người giải tán rời đi, Triệu Phi mới quay lại, kê ghế ngồi đối diện Trương Dương cách chưa đầy một mét. Triệu Phi nhìn Trương Dương nói: "Ừm, thằng nhóc khá lắm, cậu được đấy. Cậu bị phạt thêm nửa tiếng, làm tôi cũng phải ở lại cùng cậu nửa tiếng."
"Báo cáo!" Trương Dương hô lên một cách vô lực.
"Làm gì?" Dù sao bây giờ cũng là thời gian phạt thêm, yêu cầu của Triệu Phi không còn quá khắt khe nữa, hắn hỏi một cách tùy ý.
"Nếu giáo quan cũng không muốn mệt, hay là ngài miễn cho em vụ phạt đứng này đi?" Trương Dương nhanh nhảu nói.
"Ồ? Tôi miễn cho cậu, cậu nỡ đi sao? Lời này là chính miệng cậu nói, đâu phải tôi ép cậu. Hơn nữa, thằng nhóc, số cậu cũng tốt đấy, tôi khuyên cậu cứ đứng đó đi, nhìn kìa." Triệu Phi cười tủm tỉm nói, nửa câu sau hắn hạ thấp giọng xuống, chỉ có hai người bọn họ nghe thấy.
Trương Dương nhìn theo hướng Triệu Phi hất cằm, bóng dáng quen thuộc của Lý Khả Tình xuất hiện trong tầm mắt. Nhìn vẻ mặt đầy lo lắng của cô, sự mệt mỏi trên người Trương Dương tan biến sạch sành sanh, trong lòng cảm thấy mềm mại như được đổ đầy nước. Dù Trương Dương biết Lý Khả Tình không rời đi chỉ vì lo lắng cậu không chịu nổi, nhưng cậu vẫn thấy vui mừng. Yêu cô hai kiếp người, Trương Dương quá hiểu Lý Khả Tình, tâm địa cô quá lương thiện.
Cắn môi, Lý Khả Tình đi tới phía này, có chút thấp thỏm nói với Triệu Phi: "Giáo quan."
"Làm gì? Sao em vẫn chưa đi ăn cơm?" Triệu Phi quay đầu nhìn Lý Khả Tình, lên tiếng hỏi.
"Giáo quan, thời tiết nóng thế này, bạn ấy đứng cả buổi sáng rồi, đừng để lát nữa ngất xỉu. Có thể đừng bắt bạn ấy đứng nữa không, hay là đợi đến giờ nghỉ buổi chiều rồi bù lại?" Lý Khả Tình lí nhí nói.
Triệu Phi nhìn Trương Dương với vẻ nửa cười nửa không, rồi mới nói: "Không sao, thể chất thằng nhóc này tốt lắm, phạt đứng là chính nó tự nói, tôi đâu có bắt nó."
Trương Dương vội vàng mở lời: "Khả Tình, em về đi, giữa trưa nóng thế này, hơn nữa em đói rồi đúng không? Căng tin Đại học S đáng sợ lắm, lát nữa em đi muộn là không còn cơm đâu."
Dù sao cũng đã được nghỉ, Triệu Phi cũng nới lỏng tay, Trương Dương nói năng tùy ý hắn cũng không quản. Lý Khả Tình nhìn Trương Dương đầy lo lắng rồi mới nhỏ giọng nói: "Giáo quan, hay là cho bạn ấy uống chút nước?"
Triệu Phi có chút bất lực, đối mặt với một cô gái dịu dàng nhút nhát như Lý Khả Tình, Triệu Phi cũng không đành lòng quát mắng hay dọa dẫm cô. Nhìn Lý Khả Tình, Triệu Phi đành bất lực xua tay: "Được rồi."
Lý Khả Tình lập tức vui mừng gật đầu: "Trương Dương anh đợi nhé, em đi đằng kia mua nước cho anh." Nói xong, cô chạy thẳng ra ngoài sân tập.
Đợi Lý Khả Tình đi xa, Triệu Phi mới ngồi thẳng người, bộ dạng bất cần đời nói: "Nhớ lấy, cậu nợ tôi một ân tình, phải mời tôi ăn cơm. Với lại, cô bé kia được đấy, sau này đừng phụ lòng người ta."
"Hì hì, không thành vấn đề, giáo quan, em chắc chắn sẽ mời ngài ăn cơm, ăn bữa lớn." Trương Dương cười đắc ý nói. Lúc này Trương Dương cảm thấy Triệu Phi cũng không phải hạng biến thái, lại rất dễ nói chuyện. Điều Trương Dương không biết là, lý do Triệu Phi thấy cậu thuận mắt chính là vì cậu quá giống hắn thời trẻ.
"Giáo quan, trong đơn vị của các ngài, chắc ngài cũng không phải tay vừa đâu nhỉ?" Thấy Triệu Phi không quản mình nói chuyện nữa, Trương Dương liền cười hì hì hỏi. Với những người như Triệu Phi, chỉ cần hợp ý thì mọi chuyện đều dễ bàn.
"Đừng có bắt quàng làm họ nhé, đừng tưởng thân thiết mà tôi tha cho cậu. Trong vòng một tháng, khối lượng huấn luyện của cậu phải nhiều hơn người khác một phần mười, tự mình ghi nhớ lấy. Người ta làm mười cái hít đất, cậu tự giác làm cho tôi mười một cái." Triệu Phi liếc nhìn Trương Dương, nói giọng nhàn nhạt.
"Không vấn đề, không vấn đề." Trương Dương gật đầu lia lịa, "Giáo quan ngài vẫn chưa trả lời câu hỏi của em."
"Trả lời cái gì? Hì hì, thằng nhóc, khá lắm, cậu là người đầu tiên dám trêu chọc Triệu đầu đấy." Đúng lúc này, một giáo quan khác đi tới từ phía sau Trương Dương, trên tay còn cầm một hộp cơm. Những giáo quan này khi đến đều có xe ăn đi kèm, họ tự giải quyết việc ăn uống chứ không ăn ở căng tin trường, đây đã thành một truyền thống. Tuy nhiên, Trương Dương lại thấy những quân nhân thế này rất đáng yêu, họ có nguyên tắc của riêng mình.
Vừa đưa hộp cơm trong tay cho Triệu Phi, vị giáo quan kia vừa cười tủm tỉm nói với Trương Dương. "Này hai vị giáo quan, các ngài có thể đừng ăn cơm ngay trước mặt em không?" Bị Triệu Phi hành hạ suốt cả buổi sáng, Trương Dương sớm đã đói đến mức bụng dán vào lưng. Hai giáo quan cứ thế thản nhiên ăn cơm trước mặt cậu, mùi thơm của thức ăn làm bụng dạ Trương Dương càng thêm cồn cào.
"Liên quan gì đến tôi, ngoan ngoãn đứng đó cho tôi. Cô bé kia đến rồi, uống nước xong thì cấm nói chuyện, lát nữa đến 12 giờ 30 thì tự cút đi." Triệu Phi đảo mắt, mở hộp cơm ra phớt lờ sự phản đối của Trương Dương, vừa ăn vừa nói. Nhìn miếng thịt kho tàu trong hộp cơm, Trương Dương không nhịn được nuốt nước bọt, đói quá đi mất...
"Trương Dương, uống nước đi." Lý Khả Tình chạy tới, đưa chai nước khoáng cho Trương Dương. Nhìn vầng trán trắng ngần và những giọt mồ hôi li ti trên cổ cô, thứ tình cảm giấu kín suốt bảy năm trong lòng Trương Dương bỗng chốc trào dâng. Cố nén để không làm ra hành động gì mất mặt, Trương Dương nhận lấy chai nước, giọng khàn khàn nói: "Cảm ơn."
"Ha ha, thằng nhóc, bạn gái cậu à? Đối xử với cậu tốt thật đấy." Vị giáo quan bên cạnh vừa ăn vừa cười nói. Dù gọi là giáo quan nhưng thực ra tuổi tác họ không lớn, Triệu Phi lớn hơn chút, chắc tầm hai mươi bảy, hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, những người khác nhiều nhất cũng chỉ hai mươi ba, hai mươi bốn.
Trương Dương nhớ lại tuần quân sự hồi cấp ba, những giáo quan đó chỉ là tiểu sĩ quan. Nhưng đám giáo quan trước mắt này dường như đều là sĩ quan, ngoài vị đại tá dẫn đội và Triệu Phi ra, những người khác đều là úy quan.
"Khô... không phải." Gương mặt vốn đã hồng hào vì nóng của Lý Khả Tình lập tức đỏ bừng, nghe thấy lời vị giáo quan kia, cô vội vàng ấp úng giải thích.
"Giáo quan, chúng em là bạn học, đều là sinh viên mới, ký túc xá của bạn ấy ở đối diện ký túc xá của em, bạn bè bình thường thôi." Trương Dương vội vàng giải thích. Với những cô gái nhút nhát như Khả Tình, không thể để cô bị dọa sợ, nếu không thì muốn kéo gần quan hệ sẽ rất khó.
"Ký túc xá hai đứa đối diện nhau à?" Triệu Phi tò mò ngẩng đầu hỏi một câu.
"Vâng, vì khóa này tuyển sinh nhiều quá, vượt chỉ tiêu nên ký túc xá không đủ, mấy đứa bọn em đều được phân vào ký túc xá của nghiên cứu sinh." Trương Dương nói đến đây có chút đắc ý.
"Chà, số thằng nhóc cậu tốt đấy." Triệu Phi xúc vài miếng cơm, cười nói.
"Này thằng nhóc, tôi thấy cậu khá đấy. Lúc nãy nghe cậu đòi thi đấu với Triệu đầu, xem ra kỹ thuật máy tính của cậu lợi hại lắm nhỉ? Thế nào? Có hứng thú đi lính không? Nếu có, để trung đội trưởng giúp cậu viết thư giới thiệu, cậu thi thẳng vào trường quân đội luôn đi, đến lúc đó lại được phân về chỗ bọn tôi." Vị giáo quan bên cạnh cười hỏi.
"Thôi bỏ đi, em không muốn bị Triệu đầu hành hạ lần nữa đâu, lần này là em nhớ đời cả đời rồi." Trương Dương lắc đầu lia lịa.
"Ha ha..." Vị giáo quan kia lập tức cười đắc ý. Triệu Phi thì ngẩng đầu lườm Trương Dương một cái: "Bắt đầu từ giờ, cấm nói chuyện, còn mười phút nữa, đứng xong thì tự cút đi." Nói xong, hắn cầm hộp cơm đã ăn hết, xách ghế cùng vị giáo quan kia rời đi.