Trở về phòng mình, Trương Dương nhanh chóng rửa mặt chải đầu, sau đó mặc quần áo rồi xuống lầu. Tuy đang là kỳ nghỉ Quốc khánh nhưng nhà ăn của trường vẫn mở cửa. Mua xong bánh bao và sữa đậu nành, Trương Dương mới đi về phía ký túc xá. Vừa đi, cậu vừa bắt đầu suy nghĩ về chuyện kiếm tiền. Vốn dĩ cậu định kiếm một món hời từ Bách Ảnh An Toàn, nhưng số tiền ngày hôm qua đã bị cậu quyên góp cho Quỹ Chữ thập đỏ thành phố H rồi, số tiền đó đương nhiên không còn nữa.
Mặc dù Bách Ảnh An Toàn đã phải "đổ máu" một trận lớn, nhưng Trương Dương chẳng nhận được một xu nào, thật là uất ức. Đến khi sắp về tới tòa ký túc xá, Trương Dương vẫn chưa nghĩ ra cách nào khả thi. "Chán thật, người ta trọng sinh trở về là nhanh chóng trở thành người giàu nhất thế giới, sao mình trọng sinh trở lại, những chuyện mình nhớ được lại chẳng liên quan gì đến việc kiếm tiền thế này?" Trương Dương có chút cạn lời.
Kiếp trước khi còn ở đại học, cậu chỉ biết chơi game, tán gái hoặc đi học. Những sự kiện trọng đại dường như cậu chẳng biết gì, thứ duy nhất biết là cuộc khủng hoảng tài chính quốc tế năm 2008. Vấn đề là thứ đó có liên quan gì tới cậu đâu? Hiện tại cậu muốn tiền không có tiền, muốn gì không có nấy, khủng hoảng tài chính thì liên quan quái gì đến cậu.
Còn về chuyện xổ số hay đại loại thế, Trương Dương chưa bao giờ chơi, thậm chí tin tức cũng chẳng thèm xem. Tuy hình như cậu biết có người từng trúng giải mấy trăm triệu, nhưng ngay cả thời gian trúng thưởng còn không biết, huống chi là dãy số trúng giải.
Thời gian còn lại, cậu đều theo Thanatos học kỹ thuật máy tính. Ngoài sở hữu kỹ thuật này ra, dường như chẳng còn gì mà cậu có thể tận dụng được.
"Đau cả trứng." Trương Dương vừa lắc đầu vừa bước ra khỏi thang máy. Đi đến cửa phòng ký túc xá của Lý Khả Tình, Trương Dương gõ cửa, bên trong nhanh chóng truyền ra giọng nói của Lý Khả Tình: "Tới đây."
Mở cửa phòng, Lý Khả Tình rõ ràng đã vệ sinh cá nhân xong xuôi. Nhìn bữa sáng trong tay Trương Dương, Lý Khả Tình khẽ nói cảm ơn. "Sau này không được nói cảm ơn nữa, hai chúng ta cứ khách sáo qua lại thì có ý nghĩa gì, ngày nào cậu chẳng mang cơm về cho tôi, ăn nhanh đi, ăn xong tôi đưa cậu đi làm." Trương Dương cười nói.
"Ừ." Lý Khả Tình gật đầu, sau đó nhận lấy bữa sáng từ tay Trương Dương.
Hai người ăn sáng xong trong ký túc xá rồi cùng đi ra ngoài. Sau khi đưa Lý Khả Tình lên xe buýt, Trương Dương không đi theo nữa, hôm nay cậu còn một việc, liên quan đến người có nickname "Dép Lào" ngày hôm qua.
ID Dép Lào này Trương Dương vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Quen thuộc là vì chủ nhân của nó từng là bạn thân của Trương Dương, xa lạ là vì chủ nhân của nó đã vĩnh viễn rời xa thế giới này không lâu sau khi trở thành bạn thân của cậu.
Sáu năm là đủ để nhấn chìm rất nhiều hồi ức vào sâu trong trí nhớ. Nếu không phải tối qua tình cờ thấy bài đăng của Dép Lào, có lẽ Trương Dương đã chẳng bao giờ nhớ đến anh ta nữa. Dép Lào tên là Ngô Ba, hiện đang là sinh viên năm tư. Kiếp trước ký túc xá của họ không xa ký túc xá của Trương Dương, sau khi quen biết, hai người nhanh chóng trở thành bạn thân.
Ngô Ba cũng là người bạn duy nhất của Trương Dương sớm rời bỏ nhân thế. Kiếp trước Trương Dương rất đau lòng, sau đó không muốn nhớ lại anh nữa, mỗi lần nhớ tới, Trương Dương đều vô cùng khó chịu. Ngô Ba chết vì tự sát, vấn đề là nguyên nhân tự sát của anh chỉ là một sự hiểu lầm, một sự hiểu lầm đẹp đẽ khiến anh trở thành nam sinh đáng tiếc nhất của Đại học S.
Khóa sinh viên năm tư này có một giảng viên thực tập vừa tốt nghiệp thạc sĩ tại Đại học S. Chuyện tình thầy trò không phải là điều gì mới mẻ, nhưng rất dễ gây ra điều tiếng. Trong trí nhớ, Ngô Ba đã đến tìm cô gái này tỏ tình vào đúng dịp Quốc khánh, nhưng bị cô từ chối. Sau đó, Ngô Ba không nghe cô nói hết câu đã lao ra khỏi văn phòng của cô.
Sau đó, Ngô Ba đi tới ngoài cổng trường, vì nhất thời chán nản tuyệt vọng, anh đã lao mình vào chiếc xe hơi đang lao tới. Có người nói Ngô Ba rất ngốc, cũng có người nói anh rất si tình, kiếp trước Trương Dương không biết nên đánh giá anh thế nào. Sau này, trong đám tang của Ngô Ba, qua lời kể đẫm nước mắt của cô gái kia, Trương Dương và mọi người mới biết, lúc đó tuy cô gái từ chối Ngô Ba nhưng không phải vì không yêu anh, mà chỉ vì nếu hai người cứ như vậy ở bên nhau thì sẽ không tốt cho tương lai của cả hai.
Mà Ngô Ba đã là sinh viên năm tư, sắp tốt nghiệp rồi. Sau khi tốt nghiệp, hai người có thể ở bên nhau, người khác cũng không có quyền dị nghị gì nữa. Đáng tiếc, Ngô Ba lúc đó vì quá chán nản nên đã không nghe hết nửa câu sau mà lao ra khỏi văn phòng của cô gái. (Than ôi, chuyện này cũng có thể coi là một sự kiện có thật mà "Thạch" từng trải qua, chỉ vì một sự hiểu lầm có thể nói là không đáng hiểu lầm như thế mà một người đã mất đi mạng sống.)
Dù Ngô Ba có ngốc hay thế nào đi chăng nữa, đã trọng sinh một lần, Trương Dương không thể trơ mắt nhìn anh chết ngay trước mặt mình. Nếu thực sự là như vậy, Trương Dương không biết liệu mình có thể tha thứ cho bản thân hay không.
Mặc dù là Quốc khánh, nhưng nhà của cô gái kia không ở thành phố H, hơn nữa cô chỉ là giảng viên thực tập của trường, Quốc khánh cần cô trực ban, cho nên ban ngày cô sẽ ở văn phòng tòa nhà hành chính để dọn dẹp vệ sinh gì đó, và Ngô Ba chính là đến vào lúc này.
Thời điểm Ngô Ba gặp chuyện là mười giờ bốn mươi sáu phút sáng. Sau khi đưa Lý Khả Tình lên xe buýt, Trương Dương lấy điện thoại ra xem, mới chưa đầy tám giờ.
Sợ mình nhớ nhầm thời gian, Trương Dương không quay về. Tòa nhà hành chính cách cổng trường không xa lắm, ở giữa là một khoảng không gian xanh rộng lớn. Trương Dương dứt khoát ngồi trên con đường bắt buộc phải đi qua từ tòa nhà hành chính ra cổng trường. Tuy nói Ngô Ba gặp chuyện lúc mười giờ hơn, nhưng ai biết được anh rời khỏi tòa nhà hành chính lúc nào.
Nếu nhỡ bỏ lỡ thì Trương Dương e rằng sẽ hối hận cả đời. Ngồi trên bậc thềm, Trương Dương chán nản chờ đợi, mắt không ngừng nhìn về phía tòa nhà hành chính. Khó khăn lắm mới trôi qua hơn một tiếng đồng hồ, thời gian trên điện thoại đã qua chín giờ, tâm trạng Trương Dương cũng bắt đầu căng thẳng.
Khi một lần nữa lấy điện thoại ra xem giờ, điện thoại Trương Dương đột nhiên đổ chuông. Nhìn số điện thoại gọi đến, là của Ngụy Vũ Quang, Trương Dương có chút kỳ lạ, chủ nhiệm lớp giờ này tìm cậu làm gì? Do dự một lát, dù sao Ngô Ba vẫn chưa xuất hiện, Trương Dương liền nghe máy.
"Alo, là Trương Dương phải không? Đúng rồi, bộ phận tài chính nhà trường bảo tôi thông báo với em, đợi sau khi khai giảng, em hãy đến bộ phận tài chính để lấy biên lai nhé." Sau khi nghe máy, giọng của Ngụy Vũ Quang truyền tới.
"Biên lai? Biên lai gì ạ?" Trương Dương có chút khó hiểu, học phí nhà trường cậu đã đóng xong từ lúc khai giảng, biên lai cũng đang nằm trong tay mình, còn có biên lai gì nữa?
"Chẳng phải em đã nộp năm vạn tệ đó rồi sao? Người của bộ phận tài chính chưa đi làm, tuy tiền đã nhận rồi nhưng biên lai phải đợi sau khi khai giảng mới đưa cho em được. Vừa nãy người của bộ phận tài chính đã gọi điện cho tôi rồi, em yên tâm nhé." Ngụy Vũ Quang cười nói.
Trương Dương sững sờ, đã nộp tiền? Đùa à, đùa cái gì vậy, mình nộp tiền từ bao giờ, buổi sáng cậu còn đang phiền lòng vì năm vạn tệ này, sao giờ lại nộp tiền rồi?
"Em đâu có nộp tiền ạ. Thầy Ngụy, có phải thầy nhầm rồi không?" Sau khi sững người, Trương Dương nhanh chóng hỏi lại.