"Trương Dương... dạo này cậu cẩn thận chút, tớ nghe mấy anh em bảo thằng Phan Văn Long kia thấy cậu không vừa mắt, nó nói muốn tìm cách chỉnh cậu một trận đấy." Vương Mãnh thì thầm với Trương Dương.
Trong lòng Trương Dương khẽ động. Lúc mới nhập học, lý do Trương Dương muốn đổi ký túc xá, thứ nhất là vì môi trường ở khu ký túc xá nghiên cứu sinh tốt hơn, tiện cho cậu nghiên cứu tài liệu hacker; thứ hai là Trương Dương không muốn quay lại cái phòng ký túc xá được phân ban đầu nữa.
Không phải ký túc xá đại học nào cũng có thể chung sống hòa thuận, gọi nhau là anh em. Ít nhất thì cái phòng mà kiếp trước Trương Dương được phân vào không phải như vậy. Trong phòng có hai đứa đi theo phe Phan Văn Long, còn hai đứa khác thì kiểu mọt sách, chẳng bao giờ nói chuyện. Số còn lại thì chỉ có một người thân thiết với Trương Dương, chính là Vương Mãnh. Cái kiểu ký túc xá như thế, Trương Dương quay về đó làm cái quái gì?
"Cảm ơn nhé, người anh em." Trương Dương gật đầu với Vương Mãnh, nói khẽ.
"Không có gì, tớ cũng chướng mắt nó, cứ tưởng có tí tiền bẩn là ra vẻ ghê gớm lắm. Nhưng Trương Dương này, cậu vẫn nên cẩn thận thì hơn. Tớ nghe nói nhà nó hình như mở một công ty an ninh mạng, sống bằng nghề công nghệ cao này, nghe bảo nó quen biết không ít người trong ngành. Nếu có thể... cậu đừng đắc tội với chúng nó thì hơn, dù sao sau khi tốt nghiệp, chúng ta cũng phải lăn lộn trong cái nghề này." Vương Mãnh ngập ngừng một lát, không nhịn được lại dặn dò thêm một câu.
Đừng nhìn cái tên Vương Mãnh nghe có vẻ thô kệch, thực ra tâm tư người này rất tinh tế. Một sinh viên năm nhất mà đã cân nhắc đến chuyện sau khi tốt nghiệp đại học, kiểu người như vậy không nhiều.
Trương Dương khẽ gật đầu, nhỏ giọng nói: "Chỉ cần nó không gây sự với tớ thì tớ cũng chẳng buồn quan tâm đến nó. Còn nữa, nếu nó dám đánh chủ ý lên người Lý Khả Tình, tớ cũng sẽ không khách sáo đâu."
"Hê hê, cái thằng này, tớ biết ngay hai người không đơn thuần như vậy mà. Nói xem, tiến triển đến bước nào rồi?" Vương Mãnh lập tức khoác vai Trương Dương, thì thầm hỏi.
Vừa tán gẫu với Vương Mãnh, mọi người nhanh chóng đi đến phòng máy. Ngụy Vũ Quang rõ ràng đã chào hỏi anh khóa trên quản lý phòng máy từ trước. Trương Dương đi tụt lại phía sau, trời mới biết ông anh này còn nhớ mình không, nhỡ đâu còn nhớ, mình biết giải thích thế nào về việc ngày đầu nhập học đã chạy đến phòng máy đây?
Sau khi mang bao giày vào, Trương Dương vốn định lẻn vào trong, nhưng chưa kịp nhấc chân thì phía trước đột nhiên vang lên giọng nói: "Trương Dương, tôi nghe nói kỹ năng máy tính của cậu không tệ, có thật không thế?"
Mẹ kiếp! Trương Dương suýt chút nữa ngã chúi xuống đất. Bố mày cả đời không thèm nói chuyện với mày, sao tự dưng mày lại nhảy ra câu này? Người gọi Trương Dương không phải ai khác, chính là Phan Văn Long.
Phan Văn Long vừa mở miệng, ngoài những người đã vào phòng máy, những người khác đều nghiêng người nhìn về phía Trương Dương, bao gồm cả anh khóa trên quản lý phòng máy là Trương Đào cũng không ngoại lệ.
Đằng nào cũng bị nhìn thấy rồi, Trương Dương chẳng buồn giấu giếm nữa. Cậu liếc nhìn Phan Văn Long, gắt gỏng nói: "Kỹ thuật máy tính của tôi tốt hay không thì liên quan gì đến cậu?"
"Sao cậu lại nói chuyện kiểu đó? Tôi chỉ là thấy nếu kỹ thuật của cậu tốt thì muốn học hỏi chút thôi mà." Phan Văn Long không biết đang tính toán gì, khuôn mặt tươi cười tiếp tục nói.
"Không hứng thú." Trương Dương liếc nhìn Trương Đào ở phía đó, vứt lại một câu rồi đi thẳng vào phòng máy. Biểu cảm trên mặt Trương Đào khiến Trương Dương thấy hơi chột dạ, rõ ràng Trương Đào vẫn có ấn tượng với cậu, vẻ mặt rất kỳ quặc, nhưng cũng không nói gì thêm.
Đợi tất cả sinh viên đã vào hết phòng máy, Trương Đào đột nhiên tặc lưỡi, có chút kỳ lạ nói với Ngụy Vũ Quang bên cạnh: "Thầy Ngụy, đó là sinh viên lớp thầy à?" Nói xong, cậu ta hất cằm về phía Trương Dương.
"Đứa nào?" Ngụy Vũ Quang ngẩn ra, không biết Trương Đào đang nói ai.
"Cái đứa tên Trương Dương ấy."
"À, sinh viên mới năm nay. Thằng nhóc này dẻo miệng lắm, cậu không biết đâu, trong thời gian quân sự nó còn dám cá cược với huấn luyện viên, cuối cùng thua cuộc nên bị huấn luyện viên chỉnh cho một tháng." Nhắc đến Trương Dương, biểu cảm trên mặt Ngụy Vũ Quang vừa bực vừa buồn cười.
"Nó chính là cái đứa mà trên diễn đàn bàn tán à? Vừa nãy không nhìn kỹ nên không nhận ra, nhưng thằng nhóc này có gan đấy, dám chơi với huấn luyện viên kiểu đó, nó là đứa đầu tiên, chưa kể đối phương còn là một trung tá." Trương Đào tò mò nói.
"Ha ha, cũng đúng. Chỉ không biết học hành thế nào thôi, nếu học mà cũng lanh lợi như cái miệng của nó thì tôi thắp hương cảm tạ trời đất rồi." Ngụy Vũ Quang cười nói.
Nhìn Trương Đào và Ngụy Vũ Quang chỉ trỏ về phía mình, Trương Dương thấy hơi bực bội. "Không phiền nếu tôi ngồi đây chứ?" Giọng Phan Văn Long lại vang lên bên tai.
Trương Dương cạn lời nhìn qua. Trương Dương đương nhiên ngồi cạnh Lý Khả Tình, lần này Vương Đan Tuyết và mấy đứa khác không chen vào, còn Phan Văn Long thì trơ trẽn ngồi vào cái máy tính bên cạnh Lý Khả Tình.
Lý Khả Tình không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi mở máy tính trước mặt lên. Khuôn mặt Phan Văn Long lập tức nở hoa.
Tiết này Ngụy Vũ Quang vốn không định giảng bài, cứ để mọi người vào phòng máy làm quen với máy tính rồi chơi bời. Cấu hình phòng máy ở đại học S rất ổn, Trương Dương mở máy lên nhất thời không biết làm gì, đành đăng nhập QQ trước. Sau khi lên mạng, Trương Dương mới nhớ ra một chuyện, nhanh chóng nói với Lý Khả Tình bên cạnh: "Khả Tình, số QQ của cậu là bao nhiêu?"
Lý Khả Tình nhỏ giọng đọc một dãy số, Trương Dương lập tức thêm bạn.
"Mọi người đều có QQ cả chứ? Tôi vừa lập một cái nhóm, mọi người thêm vào nhé, làm nhóm lớp chúng ta. Bạn nào chưa có QQ thì nhờ người bên cạnh đăng ký giúp, vào nhóm xong thì đổi tên nhóm thành tên thật của mình." Lưu Bách Cường ngồi phía trước Trương Dương đứng dậy nói lớn.
Trương Dương cũng không có ý kiến gì, theo số nhóm Lưu Bách Cường đọc mà thêm vào, sau đó đổi tên nhóm thành tên mình. Vừa đổi xong chưa được bao lâu, Trương Dương đã nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn, mở ra xem thì cậu buồn cười, cậu đã được Lưu Bách Cường bổ nhiệm làm quản trị viên.
Trong chốc lát, số người trong nhóm đã khá đông. Thấy Trương Dương trở thành quản trị viên, một đám người trong nhóm lập tức gõ phím lia lịa: "Trương Dương lên chức rồi kìa, có định mời đi ăn không đấy."
Trương Dương chưa kịp gõ chữ thì Lý Khả Tình bên cạnh đột nhiên nói nhỏ: "Trương Dương, phần mềm diệt virus trên máy tớ báo là tìm thấy virus, nhưng hình như không diệt được."
Virus? Trương Dương ngẩn ra, không kịp trả lời trong nhóm, nhanh chóng quay đầu nói: "Để tớ xem."
Cùng lúc đó, bên cạnh cũng vang lên một giọng nói: "Khả Tình, để tớ xem cho, phần mềm diệt virus và tường lửa cài trong phòng máy đại học S đều là sản phẩm của công ty bố tớ đấy."
"Xem cái con khỉ, Khả Tình là cái tên để cậu gọi à?" Trương Dương không nhịn được văng tục. Phan Văn Long này đúng là trơ trẽn hết chỗ nói, người ta đã tỏ rõ thái độ không muốn quan tâm đến nó mà nó cứ phải bám lấy.
"Cậu nói năng kiểu gì đấy?" Phan Văn Long trừng mắt, định hét lớn, nhưng liếc thấy Lý Khả Tình bên cạnh nên lại nhịn xuống.
"Cậu quản tôi nói năng thế nào à? Cô ấy thân với cậu lắm sao mà cậu gọi thẳng là Khả Tình?" Trương Dương đã bực từ nãy, mẹ kiếp, nếu không phải tại nó thì Trương Dương làm sao bị Trương Đào nhận ra chứ? Mặc dù hiện tại Trương Đào chưa có phản ứng gì, nhưng ai biết được chuyện này cuối cùng sẽ dẫn đến hậu quả gì? Trương Dương của kiếp này không còn là tên nhóc ngây thơ ngày xưa nữa, danh tính trên mạng tốt nhất là càng ẩn giấu càng tốt.