Vì chỉ muốn kiểm chứng suy đoán của bản thân, Sầm Liêm không gọi thêm người khác, chỉ gọi hai phụ cảnh quen thuộc tới giúp đỡ sau khi đến phân cục Đài Sơn.
Thời gian anh ở phân cục Đài Sơn không lâu, nhưng người quen biết anh lại rất nhiều. Nghe tin anh cần giúp đỡ, ai nấy đều đến nhanh như chớp.
Trong đó, một phụ cảnh họ Tào sau khi cùng anh đi vào khu chung cư liền tò mò hỏi: "Sầm đại, đây hình như là đường đến tủ nhận hàng, anh có bưu kiện cần lấy à?"
"Không phải bưu kiện của tôi," Sầm Liêm nhếch mép, "Qua đó xem rồi biết."
Tào Mậu Hưng nghe Sầm Liêm nói vậy, trong lòng lập tức nhận ra có lẽ chiếc tủ nhận hàng kia có vấn đề. Nghĩ đến danh tiếng lẫy lừng của Sầm Liêm, tim anh ta đập thịch một cái.
Chẳng lẽ là vụ án mạng gì đó sao!
Một phụ cảnh khác trẻ tuổi hơn là Lưu Hạo Văn đã bắt đầu phấn khích. Vốn dĩ cậu ta sắp tan làm, nhưng thấy Sầm Liêm gọi người giúp nên lập tức đi theo. Làm phụ cảnh mấy năm nay cậu ta chưa từng tiếp xúc với vụ án lớn nào. Dù đến phân cục làm phụ cảnh chỉ là để giết thời gian vì gia đình có điều kiện, nhưng cậu ta vẫn muốn mở mang tầm mắt.
Sầm Liêm không rảnh để tâm đến suy nghĩ của hai vị phụ cảnh này, vì sau khi đến gần tủ nhận hàng, anh nhìn thấy trong một ngăn tủ ở góc khuất có những bong bóng chữ chen chúc nhau chui ra từ khe hở, cố tình thu hút sự chú ý của anh.
Những lỗ thông khí nhỏ hẹp của tủ nhận hàng cũng được coi là không gian, nên phù hợp với điều kiện xuất hiện của hồ sơ tội phạm.
Theo kinh nghiệm của Sầm Liêm, thông thường chỉ khi có hơn một nửa thân người hoặc phần đầu tồn tại thì mới kích hoạt được bong bóng chữ của hồ sơ tội phạm.
Cân nhắc việc thi thể của Dương Hiểu Xuyên đã được tìm thấy chín phần, cái ngăn tủ nhỏ hẹp đang tỏa ra bong bóng chữ trước mắt rõ ràng chính là nơi cất giấu phần đầu thi thể của nạn nhân.
Mọi thứ đều hợp tình hợp lý, ngoại trừ khung cảnh trước mắt thật sự quá mức địa ngục, còn đối với Sầm Liêm thì tất cả đều rất bình thường.
Thế là anh bình tĩnh đeo găng tay mang theo bên người, lấy mẫu máu từ khe hở của tủ nhận hàng.
"Liên hệ với nhân viên vận hành tủ nhận hàng đi," Sầm Liêm bỏ mẫu máu đã đông cứng hoàn toàn vào túi vật chứng, quay đầu nhìn Tào Mậu Hưng, "Gọi thêm người từ phân cục đến bảo vệ hiện trường."
Nói xong, anh tháo găng tay ra để gọi điện cho Vưu Khang.
---❊ ❖ ❊---
Nửa tiếng sau, Vưu Khang với vẻ mặt đầy hoang mang đến hiện trường, thứ anh nhìn thấy là phần đầu đã được lấy ra hoàn chỉnh và đang nằm trong tay Lâm Tương Ỷ để giám định.
"Đang trên đường tan làm mà còn bị cậu bắt đi làm không công, tôi thật nợ cậu," Lâm Tương Ỷ thở dài, "Da mặt nạn nhân sau khi bị phân xác đã bị luộc qua nước sôi, da mặt hoàn toàn bị hủy hoại nhưng đường nét vẫn có thể nhìn ra. Phía bên phải mặt gần xương hàm của anh ta có một vết sẹo sâu ít nhất hai centimet, đã ăn sâu vào cơ bắp. Đặc điểm khuôn mặt khá rõ ràng, tôi có thể phác họa lại đường nét khuôn mặt của anh ta, tối nay tôi sẽ về tăng ca làm nốt."
Kể từ sau lần tiếp xúc với giáo sư Viên ở Đại học Lĩnh Tây, Lâm Tương Ỷ vẫn duy trì mối liên lạc nhất định. Đôi khi cô còn tìm những vụ án chưa phá được trước đây ra để luyện tập. Dù trình độ không tăng quá nhanh, nhưng với loại đầu lâu còn lưu giữ phần lớn cơ bắp, xương cốt tương đối hoàn chỉnh và có đặc điểm khuôn mặt rõ ràng thế này, cô vẫn có chút nắm chắc.
Sầm Liêm tất nhiên hy vọng sớm làm rõ danh tính của Dương Hiểu Xuyên, nên đã khách sáo tiễn Lâm Tương Ỷ đi bằng lời hứa về một ly trà sữa và một ly cà phê.
Ngược lại, Vưu Khang đến tận lúc này mới hiểu rõ ngọn ngành sự việc.
Anh nhìn Sầm Liêm đang chuẩn bị tan làm, cảm thán một câu: "Giá như vụ án nào cũng có thể phá nhanh như vậy thì tốt biết mấy."
"Chỉ là may mắn thôi," Sầm Liêm khiêm tốn, "Chị Lâm đã nắm chắc rồi thì ngày mai có thể đưa ra bản phác họa sơ bộ. Đặc điểm khuôn mặt nạn nhân khá rõ, chắc sẽ sớm xác định được danh tính thôi."
Vưu Khang gật đầu, thấy Sầm Liêm định đi lại gọi anh lại: "Chiếc xe đó cần thêm thời gian để truy vết, biển số là đồ giả."
Quả nhiên chiếc xe đó không dễ tìm như vậy, Sầm Liêm thở dài trong lòng, nói: "Ngày mai tôi sẽ đi kiểm tra lại camera giám sát."
Biển số xe hay không cũng không quan trọng, dù sao anh cũng đâu dựa vào biển số để truy vết.