Ngày thứ hai của hội nghị giao lưu chủ yếu là các buổi diễn thuyết về những ngành học tiên phong và công nghệ mới. Giáo sư Ngụy lần này mang đến một loại công cụ hỗ trợ phát hiện dấu vết, có liên quan đến mô hình dữ liệu lớn AI đang khá hot gần đây. Sầm Liêm không hiểu nhiều về lĩnh vực máy tính, ngược lại Khúc Tử Hàm lại nghe đến mức phấn khích.
"Chỉ hận không thể lập tức học lên tiến sĩ," cô hào hứng nói sau khi rời khỏi buổi diễn thuyết, "Nhưng nghĩ kỹ lại thì phá án vẫn thú vị hơn."
"Nếu thầy Ngụy nghe được lời này của cậu, chắc lại mắng chúng ta mất," Sầm Liêm vẫn còn thấy sợ, "Đúng rồi, mọi người đã xem mấy vụ án gửi trong nhóm hôm qua chưa?"
"Tôi đoán là cậu đang muốn nói đến vụ mới nhất đó," Võ Khâu Sơn chỉ thẳng vào tâm tư của Sầm Liêm, "Vụ streamer mất tích ấy."
Những vụ án khác đều không nằm trong điều kiện kỹ thuật hiện tại để phá giải, ngoại trừ cái cách "ngốc nghếch" mà Sầm Liêm chưa từng dùng đến là kiểm tra thông tin hộ tịch của toàn bộ người dân cả nước, tạm thời không có cách nào tốt hơn để phá án.
Lần này lựa chọn những vụ án này là muốn mượn công nghệ dữ liệu lớn và AI mới xuất hiện để xem liệu vụ án có khả năng nào mới hay không. Vì vậy, sau khi xem qua, Sầm Liêm nhận ra chỉ có vụ cuối cùng mang chút màu sắc huyền bí này mới là thứ để họ thảo luận.
"Có chắc vụ này thuộc thẩm quyền của chúng ta không?" Đường Hoa rụt rè hỏi, "Ý tôi là, thuộc quyền quản lý của cảnh sát người sống ấy."
"Chúng ta là những người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, cậu tỉnh táo lại đi," Vương Viễn Đằng vừa giáo huấn Đường Hoa xong, liền nói tiếp, "Nhưng nếu có thể tìm được một đạo sĩ đáng tin cậy, tôi cũng không có ý kiến gì."
Mặc dù mọi người đều tin chắc rằng trên thế giới này không có ma, nhưng khi đối mặt với loại vụ án có khung cảnh chẳng khác nào phim kinh dị, trong lòng khó tránh khỏi chút sợ hãi.
Tuy nhiên, sợ thì sợ, vụ án này thực sự đã khơi dậy sự hứng thú của họ.
"Vụ này đến giờ vẫn chưa có chút tiến triển nào. Địa điểm mất tích là thành phố Vĩnh Xương phía tây tỉnh Điền. Cảnh sát địa phương đã tìm kiếm xung quanh vị trí livestream bị gián đoạn, cuối cùng phát hiện dấu chân của nam streamer tên Điền Xuân Hải này biến mất trong một khu rừng thấp," Võ Khâu Sơn đọc thuộc lòng tình hình cơ bản của vụ án, "Theo quan sát và phán đoán của cảnh sát địa phương, tạm thời không thể xác định Điền Xuân Hải này là tự bỏ trốn hay thực sự mất tích. Nơi hắn xuất hiện cuối cùng không có dấu chân của người thứ hai, cũng không tìm thấy bất kỳ dấu vết đánh nhau hay dấu hiệu nào khác."
"Nghe thì đúng là giống bỏ trốn, nhưng nếu người vẫn còn ở trong nước, lâu như vậy rồi không thể nào không để lại chút dấu vết nào," Khúc Tử Hàm đã muốn đụng vào máy tính, "Với phạm vi áp dụng của chế độ thực danh hiện nay, muốn hoàn toàn không để lộ chút dấu vết nào đối với kẻ có năng lực phản trinh sát yếu như hắn là quá khó."
Sau khi thảo luận một hồi, kết luận mà mọi người đưa ra là khả năng lớn nhất khiến người này "bốc hơi" khỏi nhân gian là bị lừa sang các khu vực lừa đảo bên kia biên giới.
Dù nói vậy cũng hợp tình hợp lý, nhưng Sầm Liêm cứ cảm thấy đây chưa chắc đã là sự thật.
"Theo tôi, vẫn phải đến tận nơi xem sao," Viên Thần Hi nghe họ nói một hồi lâu, cuối cùng không nhịn được nữa, "Chúng ta ở đây suy đoán dựa trên những thứ trong hồ sơ vụ án, e là sẽ chẳng có kết quả gì."
Chỉ là khi nhắc đến việc đi hiện trường, mọi người đều im lặng.
Loại hoạt động này, liệu có thể kéo họ đến hiện trường vụ án được không?
"Những lúc thế này, nên gọi người rồi," Vương Viễn Đằng cười khà khà, hai tay đặt lên vai Sầm Liêm và Võ Khâu Sơn, "Thầy của hai người đang ở đây mà, với địa vị giang hồ của thầy ấy, sẽ không ai có ý kiến gì đâu."
Sầm Liêm bỗng có cảm giác kỳ lạ rằng mình vừa bám được một "đại gia" nào đó.
Võ Khâu Sơn ở bên cạnh thì không có suy nghĩ này, ngược lại đang cân nhắc việc vì phá án mà đi tìm thầy Ngụy liệu có vẻ hơi hâm hay không.
"Bình thường người ta đều nhờ vả người khác làm việc, các cậu đây lại đi nhờ người tìm vụ án để phá, đúng là hiếm thấy," Lâm Tương Kỳ ở bên cạnh đưa ra đánh giá cực kỳ chuẩn xác, "Cũng coi như là một làn gió trong lành."
"Chúng ta mà đi, người chắc là chết rồi," Tề Diên lặng lẽ tiến lại gần Sầm Liêm, "Đội trưởng, cân nhắc kỹ nhé."
Tề Diên dùng một câu khiến cả đội hỗ trợ im bặt.
"Anh Tề, anh không nói thì thôi, đã nói là phải chốt hạ," Đường Hoa giơ ngón cái tán thưởng anh.
Tuy nhiên, vì đã nảy sinh sự tò mò với vụ án, sau bữa tối, Sầm Liêm và Võ Khâu Sơn vẫn đánh bạo đi tìm Ngụy Hà Thanh.
Nghiên cứu sinh tiến sĩ của giáo sư Ngụy ra mở cửa cho họ.
Sầm Liêm và Võ Khâu Sơn nhìn nhau một lúc, cuối cùng vẫn là Sầm Liêm mở lời trình bày ý định của họ.
Ngụy Hà Thanh nghe xong liền bật cười.
"Những năm qua, số người tìm tôi nhờ vả nhiều không đếm xuể, hai cậu là những người đầu tiên tìm tôi xin vụ án để phá đấy."
Có thể thấy, tâm trạng của giáo sư Ngụy đang vô cùng vui vẻ.
"Thầy ơi, chúng em cũng chẳng còn việc gì khác có thể nhờ vả thầy," Sầm Liêm ngượng ngùng nói lời thật lòng.
Ngụy Hà Thanh xua tay với họ, "Chuyện này không tính là nhờ vả. Mọi người đều trong hệ thống công an, các cậu muốn giúp phá án là chuyện tốt, làm gì có lý do nào để không đồng ý. Sau hội nghị giao lưu lần này cũng chẳng còn gì đáng tham gia, tôi sẽ đi nói với bên tỉnh Điền một tiếng."
Sau khi hai người rời đi, Ngụy Hà Thanh thở dài đầy cảm thán.
"Thầy ơi, sao thầy lại thở dài?" Nghiên cứu sinh tiến sĩ Nhiễm Sơn Xuyên đi theo giúp việc tò mò hỏi.
Ngụy Hà Thanh mỉm cười, "Không ngờ hai nhóc này tốt nghiệp lâu như vậy rồi, vẫn còn có thể đơn thuần nghĩ đến việc phá án."
Nói xong, ông lắc đầu, cầm điện thoại lên đi gọi.
Sầm Liêm không biết rằng ân sư của mình hiện tại đang đánh giá họ là sự đơn thuần gần giống với "sự ngây thơ trong sáng". Bởi vì sau khi cùng Võ Khâu Sơn rời khỏi phòng giáo sư, cả hai đều nghĩ đến một chuyện.
"Trước khi xuất phát đã giao hẹn là đi nghỉ dưỡng mà," Sầm Liêm tìm một chỗ tùy ý ngồi xuống trong vườn khách sạn, "Tại sao chúng ta lại phải đi tìm vụ án để làm chứ."
"Vì đầu óc chúng ta có vấn đề," Võ Khâu Sơn khẳng định chắc nịch, "Hơn nữa cậu là loại có vấn đề bình thường."
Hai kẻ có vấn đề về đầu óc ngồi trong vườn thở dài thườn thượt.
"Lời dặn dò của Cục trưởng Ngô trước khi xuất phát không phải là nói suông," Sầm Liêm ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, nhận ra chẳng thể nhìn thấy mấy ngôi sao, "Quả nhiên là mình đã không nghe lời."
Sầm Liêm, kẻ không nghe lời dặn dò, vừa về đến phòng đã thành thật khai báo với những người còn lại.
"Thật ra tôi đã bắt đầu điều tra tên Điền Xuân Hải này rồi," giọng của Khúc Tử Hàm đầy tự tin, "Tôi nắm chắc là các cậu chắc chắn sẽ không nhịn được."
Sầm Liêm lặng thinh, anh cảm thấy bản thân dường như đã bị nhìn thấu ở một mức độ nào đó, không chỉ bởi một hai người đâu.
Tuy nhiên, chuyện muốn phá những vụ án kỳ quái đối với những cảnh sát hình sự trẻ tuổi chưa bị xã hội mài mòn góc cạnh như họ là điều hết sức bình thường. Ai mà chẳng có cái tuổi nhiệt huyết chưa nguội lạnh, thế là Sầm Liêm nhanh chóng thuyết phục bản thân rằng đây là đang học tập tinh thần của các bậc tiền bối, rồi in hồ sơ vụ án ra.
"Đã chưa có manh mối gì, vậy chi bằng chúng ta cùng động não một chút?"