Đêm khuya khoắt, hai người tránh né các chốt tuần tra và hệ thống giám sát, cẩn trọng tiến gần đến khu vực bãi đỗ xe.
Khu chung cư này không xây dựng bãi đỗ xe ngầm, xe cộ thường được đỗ tại các vị trí đã quy hoạch trên mặt đất.
"Giờ này trên lầu chưa chắc đã không có kẻ canh chừng," Vũ Khâu Sơn vẫn cảm thấy không an toàn, "Dễ bị lộ lắm."
"Chúng ta chỉ quan sát từ xa thôi." Sầm Liêm cầm ống nhòm, đứng ở vị trí khá xa đã trông thấy chiếc xe mà anh vẫn luôn cảm thấy có điểm bất thường.
Vũ Khâu Sơn nhận lấy ống nhòm, định bụng quan sát từ xa xem biển số xe này rốt cuộc có gì không ổn.
"Màu sắc này..." Vũ Khâu Sơn có chút do dự.
"Có phải anh thấy màu biển số rất kỳ lạ không?" Sầm Liêm ngồi xổm trong góc, "Nhưng chắc không phải do cố tình làm vậy để chống theo dõi đâu, trông như thể biển số bị vấy bẩn vô ý thì đúng hơn."
Vũ Khâu Sơn là chuyên gia giám định dấu vết, độ nhạy cảm với màu sắc của anh còn cao hơn Sầm Liêm.
"Không phải bị vấy bẩn, mà là biển số đã bị thứ gì đó ăn mòn trong thời gian dài." Anh ghi nhớ kỹ màu sắc trên biển số, "Chất lượng hình ảnh của hệ thống giám sát thông thường khó mà nhìn ra sự chênh lệch màu sắc nhỏ nhặt thế này."
"Tôi nhìn qua camera chỉ thấy bản năng là lạ, chứ không phân biệt được sự chênh lệch màu sắc," Sầm Liêm nói thật, "Ý anh là chiếc xe này thường xuyên ở trong một môi trường đặc biệt nào đó nên mới dẫn đến việc biển số bị biến màu?"
Vũ Khâu Sơn gật đầu, "Chúng ta về trước đã, biết đâu dựa vào sự thay đổi màu sắc của biển số lại phát hiện ra điều gì đó."
Dù anh rất muốn tiến lại gần chiếc xe để quan sát chi tiết, tốt nhất là trích xuất được một ít chất bám trên bề mặt biển số, nhưng trong khu chung cư đâu đâu cũng có người canh chừng, điều kiện môi trường không cho phép.
Hai người lặng lẽ xuống lầu rồi lặng lẽ trở về nhà trọ. Sầm Liêm không biết Vũ Khâu Sơn rốt cuộc đã nghĩ đến điều gì, chỉ thấy anh vừa về đến nơi đã bắt đầu lấy máy tính xách tay mang theo bên người ra tra cứu dữ liệu.
"Có thể làm biến đổi màu sắc biển số thì chắc là thường xuyên tiếp xúc với một loại hóa chất nào đó," Vũ Khâu Sơn vừa tra vừa nói, "Trước đây hình như tôi từng thấy tài liệu tương tự, nhưng chắc chắn là chưa bấm vào xem kỹ."
Sầm Liêm nghe ra ẩn ý của anh, nếu anh xem kỹ nội dung bài viết thì chắc chắn đã nhớ rõ đó là chất gì.
"Tra ra rồi, chắc là cồn!" Vũ Khâu Sơn tìm kiếm qua loa một chút đã nhớ lại nội dung mình từng thấy, "Tất nhiên không chỉ là cồn, một số loại axit mạnh hoặc kiềm mạnh cũng dẫn đến kết quả này, nhưng trong điều kiện bình thường rất khó tiếp xúc. Vết tích trên xe này chủ yếu phân bố ở nửa dưới biển số, nhìn kỹ thì lớp sơn ở phần đáy cũng bị tróc một chút, chắc là do xe vô tình bị bắn phải khi đi ngang qua một khu vực nào đó."
"Tôi hình như cũng nghe ai đó nói qua rồi," Sầm Liêm mơ hồ nhớ lại việc cồn có thể làm tróc sơn biển số, "Nếu chiếc xe này cứ chạy trong thành phố thì không thể như vậy được, khả năng lớn nhất là nó thường xuyên ra vào một khu nhà xưởng quản lý không nghiêm ngặt, nơi có thể tồn tại tình trạng rò rỉ cồn công nghiệp."
"Xem thử những chiếc xe khác của băng nhóm này có gặp vấn đề tương tự không." Vũ Khâu Sơn nhắc nhở Sầm Liêm.
Sầm Liêm hít sâu một hơi, "Chiếc xe chịu ảnh hưởng nặng nhất chắc chắn là chiếc thường xuyên ra vào nơi đó nhất. Phòng thí nghiệm tổng hợp ma túy nằm ở khu dân cư, vậy nơi này khả năng cao nhất chính là kho hàng."
Không ngờ chỉ vì cảm thấy màu sơn trên biển số có chút cổ quái mà lại tìm ra manh mối mới.
"Tôi bảo Khúc Tử Hàm gửi dữ liệu giám sát qua ngay," Sầm Liêm không muốn lãng phí thời gian, "Hy vọng ngày mai khi mặt trời mọc, tôi đã tìm ra vị trí của cái kho này rồi."
---❊ ❖ ❊---
Sầm Liêm quả nhiên đúng như lời mình nói, tìm thấy chiếc xe đó trước khi mặt trời mọc.
Nhưng không phải là ngày hôm sau, vì hôm sau trời mưa, chẳng có lấy một tia nắng.
Anh vốn muốn tìm ra vị trí này trong đêm, nhưng bị Khúc Tử Hàm tàn nhẫn từ chối.
"Sếp, đêm nay tôi không thể nào lọc hết những chiếc xe có vấn đề mà anh đã theo dõi đâu, nhưng có thể để chị Lâm giải phẫu cái xác chết đột tử của tôi vào ngày mai đấy." Khúc Tử Hàm sau hai tiếng đồng hồ làm việc vào lúc hai giờ sáng cuối cùng cũng phát điên.
"Tính mạng quan trọng hơn," Sầm Liêm cũng cảm thấy mình hơi làm khó người khác, "Cô cứ tìm những chiếc có biển số bị biến màu rõ rệt là được."
Thế là vào chín giờ sáng hôm sau, khi Sầm Liêm và Vũ Khâu Sơn đội mưa quay lại văn phòng, Khúc Tử Hàm vừa đổ cà phê vào miệng nhai khô vừa đưa một chiếc USB cho Sầm Liêm, "Dậy từ năm giờ sáng làm tiếp đấy, vẫn ổn, tạm thời chưa trở thành di sản của tôi."
Sầm Liêm bỗng cảm thấy mình giống như tên tư bản vô lương tâm, nhân viên đã làm 996 rồi mà vẫn chưa thỏa mãn, còn vung roi thúc ép trâu ngựa tăng ca.
Khúc Tử Hàm nhai cà phê rồi gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
"Ba ngày nay nó ngủ chưa đầy mười tiếng," Lâm Tương Kỳ đi ngang qua khi Sầm Liêm đang đọc dữ liệu trong USB, "Tôi tính rồi, cậu cũng chẳng khá khẩm hơn đâu."
Cảm nhận được ánh mắt "quan tâm" từ phía pháp y, Sầm Liêm lập tức lên tiếng, "Hôm qua chúng tôi ngủ ở nhà trọ tám tiếng rồi."
Lâm Tương Kỳ lúc này mới hài lòng rời đi.
"Sự quan tâm của pháp y đúng là đáng sợ," Đường Hoa ôm ngực, "Thật không dám đột tử, chết trước mặt chị Lâm có khi bị chị ấy cầm dao rạch toang cả lồng ngực ra mất."
Thính giác của Lâm Tương Kỳ rất tốt, nghe thấy câu này liền dừng bước quay đầu lại.
"Yên tâm, các cậu mà chết thì chẳng cần giải phẫu đâu, cứ báo cáo là đột tử do tim là xong ngay."
Đường Hoa nhìn nụ cười của Lâm Tương Kỳ, im bặt không nói thêm lời nào.
Sầm Liêm nhìn dữ liệu vừa đọc ra, biết được vì sao tối qua Khúc Tử Hàm lại nói không thể lọc hết.
Trong hệ thống giám sát xuất hiện hơn hai trăm chiếc xe có khả năng liên quan đến tập đoàn tội phạm, trong đó rất nhiều xe cần phải tìm kiếm trong lượng lớn dữ liệu giám sát ở những góc độ có thể nhìn rõ biển số, chỉ riêng việc này đã tốn không ít thời gian.
"Cậu đang xem cái gì vậy?" Đường Hoa thấy Sầm Liêm mở ảnh chụp từ camera giám sát, tò mò hỏi.
Vũ Khâu Sơn lôi cậu ta ra khỏi máy tính của Sầm Liêm, giải thích phát hiện tối qua bằng cách đơn giản nhất.
"Cách này hay đấy," Vương Viễn Đằng nghe xong vô thức nhìn về phía Tề Diên, phát hiện cậu ta đã bắt đầu tra cứu vị trí các nhà máy cồn công nghiệp quanh thành phố Hải Lan, "Nếu đây đúng là kho hàng, cơ hội để chúng ta tóm gọn cả ổ càng lớn hơn."
Sầm Liêm vừa mở ảnh đối chiếu vừa hỏi Vương Viễn Đằng, "Mấy giờ họp?"
"Mười giờ, còn chưa đầy một tiếng nữa. Cậu gửi ảnh cho tiểu Trình và mấy người kia xem đi, hiệu suất sẽ cao hơn." Vương Viễn Đằng nhìn thời gian, "Cậu còn phải chuẩn bị bài phát biểu nữa, không kịp đâu."
Sầm Liêm đành đóng gói ảnh gửi cho Viên Thần Hi.
"Tìm tất cả những ảnh giám sát có phần dưới biển số bị tróc sơn," Sầm Liêm dặn dò không yên tâm, "Chỗ nào tróc sơn đặc biệt rõ rệt nhớ đánh dấu riêng ra."
Mấy cảnh sát phụ trợ đến đây được hai ngày cuối cùng cũng có việc để làm, đều khẳng định sẽ dán mắt vào màn hình không để xảy ra sai sót.
"Thấy chưa, làm lãnh đạo là phải biết phân chia công việc hợp lý," Vương Viễn Đằng vỗ vai Sầm Liêm, "Công việc sàng lọc kiểu này không cần cậu đích thân làm đâu."
Sầm Liêm thở dài, thực ra đạo lý anh đều hiểu, nhưng khi thực sự cấp bách, anh vẫn giữ thói quen ôm đồm mọi việc.
Cái tật này vẫn phải sửa.