Sau khi chính thức bắt tay vào công việc rà soát, Sầm Liêm mới nhận ra suy nghĩ trước đó của mình ngây thơ đến mức nào.
Là một người có chút tiếng tăm trên mạng, Điền Xuân Hải đã làm streamer bán hàng được hai năm rưỡi. Đó mới chỉ là những món đồ anh ta bán trong livestream, nếu cộng thêm các đường link sản phẩm treo trên cửa sổ hàng hóa thì con số đó thực sự khổng lồ.
"Hiện tại, số lượng sản phẩm từng bị phanh phui vấn đề hàng giả hàng nhái là bảy mươi ba loại, trong đó loại bán chạy nhất lên tới vài ngàn đơn, thấp nhất cũng vài trăm đơn. Đây mới chỉ là những món đã bị lộ, trong số các sản phẩm chưa bị phanh phui vẫn còn một phần là hàng "ba không", cũng có khả năng xảy ra vấn đề." Sau khi sắp xếp xong dữ liệu, Khúc Tử Hàm lập tức tối sầm mặt mũi.
Với số lượng đơn hàng hiện tại, muốn rà soát ra được manh mối là việc cực kỳ khó khăn.
"Chúng ta tiến hành sàng lọc vòng một cho tất cả đơn hàng trước đã." Sầm Liêm không hề kiểm tra đơn hàng một cách mù quáng, "Nghệ thuật Nạ hí chủ yếu phổ biến ở vùng Tây Nam, có thể tạm thời loại bỏ đơn hàng ở vùng Tây Bắc, Đông Bắc và khu vực miền Trung. Nếu trong các đơn hàng ở vùng Tây Nam không phát hiện vấn đề, chúng ta mới cân nhắc đến các khu vực khác."
"Đây là một cách, tôi còn có một đề nghị." Vương Viễn Đằng rõ ràng cũng đã suy nghĩ không ít về việc làm thế nào để giảm bớt khối lượng dữ liệu, "Dù hàng hóa Điền Xuân Hải bán có không ít đồ giả đồ nhái, nhưng dựa theo kết quả kiểm nghiệm thì ít nhất chúng cũng không gây chết người ngay lập tức. Vì vậy, những người dùng đặt hàng trong khoảng từ hai đến ba tháng trước khi anh ta chết có thể tạm thời loại bỏ."
Dù theo ghi chép, Điền Xuân Hải này quả thực từng bán vài loại thực phẩm chức năng, nhưng dựa trên kết quả kiểm nghiệm những loại đó, chúng chỉ là thứ không có bao nhiêu dinh dưỡng chứ cũng chẳng gây chết người, không đến mức mua về dùng vài ngày là xảy ra chuyện.
"Làm vậy đúng là có thể thu hẹp phạm vi, nhưng khối lượng dữ liệu vẫn rất lớn." Viên Thần Hy có chút lo lắng, "Dựa vào dấu vết để lại tại hiện trường có thể nhận định hố chôn xác ít nhất là do hai người đào, và khả năng cao là hai nam giới tráng kiện. Vì vậy tôi cho rằng những người mua dưới ba mươi tuổi có thể đưa vào vòng sàng lọc thứ hai, vòng một vẫn ưu tiên những người trung niên và cao tuổi trên năm mươi."
Sầm Liêm chú ý thấy, Vũ Khâu Sơn vẫn im lặng từ lúc họ bắt đầu thảo luận về cách sàng lọc đơn hàng.
"Có vấn đề gì sao?" Anh chủ động hỏi.
"Không có vấn đề gì, chỉ là đang suy nghĩ một chuyện." Vũ Khâu Sơn nhíu mày, "Vết sơn chúng ta tìm thấy trên cây lần đầu tiên đã xác nhận trùng khớp với loại trên mặt nạ. Nhưng phía phòng thí nghiệm nói với tôi rằng, có thể nó không phải để lại từ năm tháng trước hay ba tháng trước, mà ngược lại giống như mới bị quệt lên thân cây trong vòng một tháng trở lại đây. Tôi có chút không thông suốt."
"Báo cáo của phòng thí nghiệm ra rồi sao?" Pháp y Lâm bị thu hút sự chú ý.
"Vẫn chưa, là người làm kiểm nghiệm tình cờ gặp tôi sáng nay rồi nói riêng, báo cáo ít nhất phải đến chiều mới có." Vũ Khâu Sơn lắc đầu, "Vẫn còn một số kiểm tra chưa làm xong, nếu là báo cáo xác thực thì tôi đã nói thẳng ngay lúc nãy rồi."
Sầm Liêm nhớ lại màu sắc của vết sơn họ nhìn thấy lúc đó.
"Nếu quả thực nó được để lại trong vòng một tháng, thì vấn đề của tôi có thể giải thích được rồi." Trong điện thoại của Sầm Liêm vẫn còn lưu giữ bức ảnh chụp lúc đó, "Dù sơn không dễ phai màu, nhưng Vĩnh Xương vốn nóng ẩm mưa nhiều quanh năm, vết sơn này lại là vô tình quệt phải. Theo lý mà nói, nếu là để lại từ năm tháng hay ba tháng trước, thì đến giờ không nên còn rõ ràng và tươi mới như vậy."
Đây là điều khiến anh nghi ngờ nhất sau khi nhìn thấy dấu vết, giờ cuối cùng đã có lời giải thích.
"Không lẽ lại là đến để chôn xác nữa sao..." Đường Hoa do dự hồi lâu, vẫn nói ra câu này.
Sầm Liêm: "..."
Tốt nhất là không phải!