Tôi cũng chẳng dễ chịu gì, không phải vì uy lực đấu khí của Đặc Lâm Tư mạnh đến mức nào, với cấp bậc Tử Tinh đấu khí của ông ta, muốn làm bị thương tôi cũng không phải chuyện dễ. Mà là, tôi vừa cưỡng ép hấp thu năng lượng từ chiêu Đấu Khí Trảm của ông ta vào lòng bàn tay, rồi bất ngờ phóng thích ra khi đối đầu trực diện. Dù thời gian rất ngắn, nhưng năng lượng này vốn không cùng thuộc tính với tôi, việc cưỡng ép nạp vào đã gây ra gánh nặng cực lớn cho kinh mạch của tôi. May mắn là so với chân khí của chính mình, luồng năng lượng này cũng không đáng là bao, tuy khó chịu nhưng cũng không gây ra tổn thương gì quá nghiêm trọng.
Vừa dùng tiên thiên chân khí chữa trị những kinh mạch đang sưng đau, tôi vừa thầm mắng: "Cuốn sách YY kia đúng là hại người mà!" Vừa rồi không biết thế nào, tôi chợt nhớ đến những thứ từng đọc trên Trái Đất, nào là "Di hoa tiếp mộc", nào là "Đấu chuyển tinh di", thế là không kìm được mà thử một phen. Tuy hiệu quả hiện tại xem ra cũng tạm được, nhưng đó là do năng lượng chân khí của tôi vượt xa đấu khí của Đặc Lâm Tư. Nếu đổi lại là một cao thủ có đấu khí mạnh hơn, e rằng tôi khó tránh khỏi bị trọng thương.
Đặc Lâm Tư đứng vững lại, ngăn cản Viện trưởng Tây Tư Tạp Á đang định tiến lên xem xét vết thương của mình, ho nhẹ một tiếng: "Khụ khụ, không ngờ Long tiên sinh lại có thể phản chấn hoàn toàn đấu khí của ta, thật khiến lão già này mở rộng tầm mắt. Thế nhưng, khụ khụ, lão già này vẫn còn một tuyệt kỹ, khó tìm được đối thủ, mong Long tiên sinh nể tình chỉ giáo cho." Sau đòn vừa rồi, ông ta không bị thương quá nặng, thần sắc tuy thảm hại nhưng ý chí chiến đấu trong mắt lại càng thêm mãnh liệt, khí thế càng thêm trầm trọng.
Viện trưởng Tây Tư Tạp Á tuy lo lắng nhưng cũng đành im lặng lùi lại. Khi tu vi đã đạt đến trình độ như họ, việc tìm được một đối thủ cao minh đến nhường này là chuyện "có thể gặp mà không thể cầu", ông đương nhiên hiểu rõ tâm trạng của Đặc Lâm Tư.
Tôi nghiêm nghị gật đầu, lòng càng thêm phấn chấn. Cuộc giao đấu vừa rồi có thể nói là tôi luôn áp chế ông ta, khiến nhiều chiêu thức uy lực lớn của ông ta không thể thi triển, chẳng trách ông ta lại có cảm giác chưa thỏa mãn. Bản thân tôi lại hoàn toàn không cảm thấy áp lực, thật khó tin một trong bốn vị Kiếm Thần lừng danh đại lục mà chỉ có chút thực lực này, trong lòng không khỏi có chút thất vọng. Giờ biết ông ta vẫn còn tuyệt chiêu khác, đương nhiên là vô cùng hào hứng.
Đặc Lâm Tư thần sắc nghiêm trọng, đôi mắt khẽ khép. Trên người ông ta, ánh tím đột ngột bùng phát, trong chớp mắt, xung quanh ông ta khí lạnh tỏa ra dữ dội, sương băng trắng xóa cuồn cuộn dâng lên, bao phủ hoàn toàn phạm vi mười trượng xung quanh. Ngay sau đó, từng mảnh băng tuyết trong suốt xuất hiện giữa không trung, ẩn hiện trong làn sương băng, chúng không rơi xuống mà bay lượn tứ phía, tạo nên một cảnh tượng kỳ vĩ.
Tôi vô cùng kinh ngạc, với linh thức nhạy bén của mình mà vẫn không thể cảm nhận được tình hình bên trong làn sương băng. Chỉ biết rằng, làn sương ấy đã tách biệt hoàn toàn không gian bên trong với bên ngoài, mọi luồng năng lượng đều khó lòng xuyên qua bức tường ngăn cách này.
Kiếm Thánh Duy Ngải Lý kinh thán: "Đây là... Lĩnh vực?!" Trong giọng nói tràn đầy sự kinh hãi và ngưỡng mộ.
"Không sai, đây chính là năng lực mà ta chỉ lĩnh ngộ được khi đột phá lên Kiếm Thánh - Băng Chi Lĩnh Vực!" Đặc Lâm Tư đột ngột mở mắt, nghiêm nghị nói: "Kiếm pháp của Long tiên sinh tinh diệu tuyệt luân, lão già này uổng phí sống trăm năm, lại là kẻ kiến thức nông cạn, đến tận hôm nay mới được diện kiến kiếm pháp chân chính! Có qua có lại mới toại lòng nhau, Đặc Lâm Tư không biết lấy gì báo đáp, chỉ có Băng Chi Lĩnh Vực này coi như chút tâm đắc, xin mời Long tiên sinh thử qua!"
Tôi hiên ngang bước vào trong lĩnh vực của ông ta, thản nhiên nói: "Vậy hãy để tôi lĩnh giáo lĩnh vực kỳ diệu này xem sao!"
Đặc Lâm Tư mỉm cười nhạt, nhẹ nhàng vung một kiếm chém thẳng tới. Lần đầu bước vào lĩnh vực chưa từng thấy qua này, dù bản thân có nghệ cao gan lớn, tôi cũng không thể không cẩn trọng. Vì vậy, tôi thay đổi lối đánh tấn công dồn dập lúc nãy, thay vào đó là cẩn trọng phòng thủ.
Giao thủ vài chiêu, tôi cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Trong lĩnh vực này, dù là cử động tay chân, tôi đều cảm thấy nặng nề hơn lúc nãy rất nhiều. Hàn khí từ thanh Cực Băng Chi Kiếm lúc nãy hoàn toàn không ảnh hưởng đến tôi, nhưng làn sương băng trong lĩnh vực này lại làm giảm tốc độ của tôi đi đáng kể. Ngược lại, Đặc Lâm Tư như cá gặp nước, trong lĩnh vực này, dù là thân pháp hay tốc độ xuất kiếm đều nhanh hơn ba phần. Cán cân thay đổi, trong tình thế sức mạnh ngang nhau, ông ta lại đấu với tôi bất phân thắng bại. Trên người tôi còn xuất hiện vài vết thương nông, đó là do tôi không thích ứng kịp với thân pháp đột ngột thay đổi của ông ta, vì sơ suất mà bị Cực Băng Chi Kiếm để lại.
Tôi chỉ thấy kinh ngạc, còn Đặc Lâm Tư thì đã sớm kinh hãi không thôi. Vừa rồi tuy thất thủ nhưng ông ta chỉ nghĩ là do mình nhất thời sơ suất, nếu không phải vội vàng đối chọi cứng với đối thủ thì cũng không bị thương. Thế nhưng, hiện tại trong Băng Chi Lĩnh Vực mà vẫn chỉ có thể đánh ngang tay, rõ ràng đối thủ vừa rồi vẫn còn giữ lại thực lực.
Băng Chi Lĩnh Vực của ông ta không chỉ ảnh hưởng đến hoạt động của đối thủ, mà quan trọng hơn là khuếch đại đấu khí của bản thân, trong lĩnh vực này, thực lực của ông ta ít nhất có thể tăng thêm một nửa. Đối mặt với tình thế này, ba vị Kiếm Thần còn lại cũng chỉ có thể dựa vào lĩnh vực của riêng mình để triệt tiêu hiệu ứng đó, không ngờ thiếu niên thần bí này lại có thể đánh ngang tay với ông ngay trong lĩnh vực của ông. Chẳng lẽ thực lực của cậu ta còn vượt xa ông đến vậy sao?
Kiếm Thánh Duy Ngải Lý cũng vô cùng kinh hãi. Lĩnh vực ư? Đó là năng lực mà ông hằng mơ ước, là biểu tượng của Kiếm Thần. Chưa từng có ai dám tùy tiện bước vào lĩnh vực của người khác, vì ý nghĩa tồn tại của lĩnh vực chính là "Lĩnh vực của ta, nghe theo ta!". Nhưng giờ đây, lại xuất hiện một người có thể đánh ngang tay với Kiếm Thần ngay trong lĩnh vực của họ, chẳng lẽ thiếu niên thần bí này là người của Thần tộc?
Viện trưởng Tây Tư Tạp Á là người tương đối bình tĩnh nhất. Ông đã sớm biết sự phi phàm của tôi, nên dù lại một lần nữa kinh ngạc trước thực lực của tôi, ông cũng không quá hoảng hốt. Chỉ là, trong lòng ông càng khao khát tôi có thể thực sự trở thành giảng viên của học viện. Có một vị minh sư như tôi chỉ dạy, thực lực kiếm sĩ của học viện, không, là thực lực của nhân tộc, chắc chắn sẽ có sự cải thiện vượt bậc! Nghĩ đến đây, ông thầm đưa ra một quyết định.
Tôi vừa chống đỡ công thế của Đặc Lâm Tư, vừa tỉ mỉ thăm dò sự huyền diệu của lĩnh vực. Đối với lĩnh vực kỳ lạ này, tôi thực sự vô cùng tò mò. Vốn dĩ thân pháp của Đặc Lâm Tư còn kém xa tôi, nhưng trong lĩnh vực này, ông ta có thể thoắt tiến thoắt lùi. Tuy không tạo ra mối đe dọa nào với tôi, nhưng cũng áp chế thân pháp của tôi, khiến tôi ở đâu cũng bị gò bó, tay chân không thoải mái. Tất nhiên, đó là khi tôi chưa dùng hết toàn lực.
Giằng co gần nửa tiếng, cuối cùng tôi cũng hiểu sơ lược về lĩnh vực. Dù không hiểu lĩnh vực này được tạo ra như thế nào, nhưng thực chất nó cũng là một loại kết giới năng lượng. Trong lĩnh vực, dựa vào năng lượng đồng nguyên với chính mình, Đặc Lâm Tư có thể phát huy thực lực mạnh hơn, hơn nữa tốc độ hồi phục đấu khí cũng nhanh hơn nhiều. Tuy nhiên, rõ ràng việc thi triển lĩnh vực tiêu hao tinh lực cực kỳ lớn, nên chỉ trong thời gian ngắn, Đặc Lâm Tư đã mồ hôi nhễ nhại, có dấu hiệu không thể duy trì được nữa.
Muốn phá giải Băng Chi Lĩnh Vực này, cách đơn giản nhất chính là dùng sức mạnh phá giải sự tinh xảo. Nếu tôi không ngại lộ thực lực, chỉ cần thi triển chân khí cấp bạc là đủ để cưỡng ép phá vỡ lĩnh vực. Tuy nhiên, tạm thời tôi chưa muốn lộ quá nhiều thực lực.
Tất nhiên, nếu biến thân thành Thần Long thì mọi chuyện lại càng dễ dàng hơn. Dựa vào đặc tính tự do xuyên qua kết giới của Thần Long, lĩnh vực đối với tôi hoàn toàn vô dụng. Nhưng năng lực biến thân là bí mật lớn nhất của tôi, trừ khi vào thời khắc sinh tử, tuyệt đối sẽ không thi triển, nên cách này cũng không thể.
Vậy thì chỉ còn lại một cách. Băng Chi Lĩnh Vực sẽ khuếch đại mọi loại đấu khí hệ Băng. Chỉ cần tôi có thể chuyển hóa chân khí của mình thành đấu khí hệ Băng, thì lĩnh vực này đối với tôi không những không có hại mà còn có lợi. Tiêu Dao Quyết vốn là tâm pháp Đạo gia, đặc tính lớn nhất chính là "tùy tâm sở dục", có thể mô phỏng đặc tính của các loại chân khí khác nhau. Việc mô phỏng đấu khí hệ Băng đương nhiên là chuyện đơn giản nhất.
Quả nhiên, khi tôi dùng tâm pháp Tiêu Dao Quyết mô phỏng ra đấu khí hệ Băng, cảm giác gò bó tay chân kia lập tức biến mất. Giao thủ vừa rồi, mỗi động tác của tôi đều như đi ngược dòng nước, khó khăn và gượng gạo, giờ đây lại như thuận dòng đẩy thuyền, làm ít mà được nhiều. Sự thay đổi to lớn khiến tôi vô cùng sảng khoái, thầm kêu đã đời.
Đặc Lâm Tư đã sớm không chống đỡ nổi. Dù sao ông ta cũng đã bị thương từ trước, trong thời gian ngắn đương nhiên không ảnh hưởng nhiều, nhưng khi đến việc duy trì lĩnh vực cũng thấy vất vả, thì vết thương bắt đầu ảnh hưởng ngày càng lớn. Nhìn thân pháp vẫn nhanh nhẹn của tôi, nghĩ đến việc trong Băng Chi Lĩnh Vực, sự tiêu hao đấu khí của tôi còn lớn hơn nhiều so với ông, dù tâm tính có kiên định đến đâu, ông cũng không khỏi nảy sinh cảm giác nhụt chí. Khi tôi đột ngột biến hóa ra đấu khí hệ Băng, tốc độ thân pháp tăng vọt, điều này cuối cùng đã trở thành "cọng rơm cuối cùng" đè chết lạc đà.
Lĩnh vực cuối cùng cũng tan rã, người đầy mệt mỏi như ông không thể duy trì sự vận hành của lĩnh vực được nữa. Hơn nữa, hiện tại lĩnh vực cũng đã mất đi tác dụng của nó, khi tôi cũng có thể nhận được sự khuếch đại trong lĩnh vực thì ảnh hưởng của nó đến cục diện trận đấu đã trở nên vô cùng nhỏ bé. Ngay khi lĩnh vực tan rã, ông không còn chống đỡ nổi công thế của tôi, bị tôi gạt thanh trường kiếm trên tay ra, một kiếm vạch ngang trước ngực. Tôi không hề muốn làm ông bị thương nặng thêm, nên nhát kiếm vạch trên người ông đã thu liễm chân khí, chỉ là một nhát kiếm hư chiêu. Có thể diện kiến một lĩnh vực kỳ diệu như vậy, hôm nay tôi đã vô cùng mãn nguyện, hơn nữa đây vốn là cuộc tỉ thí võ nghệ, đương nhiên không cần thiết phải làm ông bị thương.
Đặc Lâm Tư ủ rũ thu kiếm ngồi xuống, buồn bã nói: "Ta thua rồi!"
Tôi thu lại thanh kiếm gỗ, khẽ chắp tay, nghiêm nghị nói: "Từ khi tôi xuất đạo đến nay, đây là lần đầu tiên bị thương. Lĩnh vực của tiền bối thực sự khiến tôi mở rộng tầm mắt, vãn bối xin đa tạ!"
Kiếm Thánh Duy Ngải Lý đã sớm ngẩn người. Cuộc tỉ thí hôm nay thực sự nằm ngoài dự đoán của ông, trước đó ai mà ngờ được, sau khi Kiếm Thần Đặc Lâm Tư thi triển lĩnh vực mà vẫn không địch lại vị giảng viên trẻ tuổi của học viện mình? Tuy nhiên, thông qua cuộc tỉ thí này, ông cũng được diện kiến cảnh giới cao hơn của võ kỹ. Rất nhiều vấn đề bấy lâu nay không sao hiểu thấu bỗng chốc thông suốt, ông cũng không kịp đợi mà ngồi xuống, đắm chìm vào việc lĩnh ngộ và suy ngẫm võ học.