Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 9169 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 172.

❊ ❊ ❊

Cách Ngũ Lý đình mấy trăm thước, dưới một sơn cốc, Hàn Diệp phóng nhanh vội siết dây cương ngừng lại.

"Cát Lợi, ngươi và năm vị tiên sinh tiếp tục đi về phía trước, đi về hướng Đông, một ngày sau quay lại lộ trình. Tử Nguyên, chúng ta bỏ ngựa, vòng qua Hồ sơn về Đồng quan trong đêm."

Hàn Diệp phất tay ra hiệu cho mọi người bỏ ngựa. Ngoài Đế Tử Nguyên, những người khác đều lộ vẻ nghi hoặc, đến cả ánh mắt của mười chuẩn tông sư lạnh lùng cao ngạo cũng lộ ra chút không kiên nhẫn.

"Điện hạ, tại sao vậy? Lúc đến Quy Tây tướng quân từng nói, tháng trước tướng sĩ của Hổ Bôn doanh phát hiện một con đường nhỏ, chúng ta chỉ cần nửa ngày là đến được Đồng quan. Hồ sơn có đường núi dốc, tuyết phủ quanh năm, không mấy an toàn." Cát Lợi lo lắng nói.

"Nếu Liên Lan Thanh là một nhân vật đơn giản, sao có thể trong một năm đã trở thành thống soái ba quân, phân chia một nửa với Tiên Vu Hoán, các ngươi nhìn phía sau." Hàn Diệp lắc đầu, chỉ về phía con đường mà những con ngựa Bắc Tần đã đi qua.

Cỏ trên đất bị ngựa giẫm qua có một loại phấn bạc li ti không hiện rõ dấu vết, nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra được.

"Hắn nhất định đã phái mật thám có sở trường ẩn giấu hành tung đi theo chúng ta, nếu chúng ta dùng những con ngựa này về Đồng quan, ngày sau bọn chúng sẽ nắm rõ tuyến đường hành quân. E là Liên Lan Thanh đã sớm cho truyền tin ta và Tử Nguyên không ở Đồng quan khắp các thành biên cương, chúng ta phải gấp rút trở về càng sớm càng tốt."

"Điện hạ, nô tài đã hiểu."

Cát Lợi biết tình hình trên chiến trường cấp bách, cung kính nhận lệnh, cũng không nhiều lời, dẫn năm chuẩn tông sư đi về hướng Đông.

Hàn Diệp nhảy xuống ngựa, đưa tay về phía Đế Tử Nguyên "Tử Nguyên, xuống ngựa, chúng ta lên núi, vòng qua Hồ sơn về Đồng quan."

"Không cần, huynh về Đồng quan là được, ta về thành Thanh Nam. Ta đã đi mười ngày, quân lương Tấn Nam hẳn đã chuyển tới, ta cần phải đích thân hộ tống số quân lương này qua núi Hổ Tiếu đến Nghiệp thành, nếu không Uyển Thư khó mà thủ được một tháng." Đế Tử Nguyên từ chối, quay đầu ngựa rời đi.

Hàn Diệp vội kéo lấy tay áo của Đế Tử Nguyên "Không được, nơi này vẫn nằm trong phạm vi tuần tra của Bắc Tần, một mình nàng quá nguy hiểm, theo ta về Đồng quan, đi vòng biên cương trở về, tuy chậm vài ngày ......"

"Có gì không được?" Đế Tử Nguyên cắt ngang lời Hàn Diệp, cao giọng nói "Thành Quân Hiến có mấy chục ngàn đại quân đóng giữ, ta còn xông vào được, lẽ nào lại sợ biên cương nơi hai quân giao tranh? Ngược lại là an nguy của Thái tử có can hệ đến ba quân, vẫn là nên nhanh chóng về Đồng quan dưới sự bảo vệ của các cao nhân đi."

"Tử Nguyên." Đế Tử Nguyên hiển nhiên tức giận vì chuyện trong thành Quân Hiến, Hàn Diệp nghe được trong lời nói có ý châm chọc, nhưng khó nói được một lời phản bác.

Xa xa vang lên tiếng vó ngựa, một bóng dáng mặc y phục xanh nhanh chóng đuổi tới.

Cả hai nhìn sang, chính là Trường Thanh nhận lệnh của Đế Tử Nguyên giữ chân Tang Nham, đã thuận lợi thoát thân với sự trợ giúp của cao thủ Quân gia.

"Tiểu thư!" Trường Thanh lại gần hai người họ, đầu tiên quan sát xem Đế Tử Nguyên có bị thương không, khi thấy nàng không hề hấn gì mới chắp tay với Hàn Diệp "Trường Thanh bái kiến Điện hạ."

Hàn Diệp gật đầu, định tiếp tục thuyết phục Đế Tử Nguyên trở về biên cương Đại Tĩnh qua Hồ sơn.

"Hàn Diệp, hiện nay chỉ còn thành Vân Cảnh và thành Quân Hiến trong tay Bắc Tần, huynh ở lại Đồng quan. Sau khi quân lương được chuyển đến các thành, ta sẽ công thành Vân Cảnh, thành Quân Hiến giao cho huynh. Trước khi Đại Tĩnh và Bắc Tần ngừng chiến, chúng ta không cần gặp lại nữa. Trường Thanh, chúng ta đi." Hàn Diệp còn chưa kịp lên tiếng, Đế Tử Nguyên chỉ để lại một câu như vậy, sau đó vung roi thúc ngựa, chạy thẳng về núi Thanh Nam.

Vó ngựa phi nhanh, chẳng hề quay đầu.

Không cần gặp lại sao? Tử Nguyên.

Hàn Diệp không dời mắt cho đến khi bóng người sẫm màu kia hóa thành đốm đen biến mất nơi chân trời, hắn kìm nén nét cô đơn trên mặt, quay người dẫn năm người còn lại đi về nơi sâu trong Hồ sơn.

Thiên hạ và Đế Tử Nguyên, nếu đã lựa chọn, hà cớ gì cứ không nỡ?

Cùng lúc đó, ngoài thành Quân Hiến, Ngũ Lý đình.

Dưới màn tuyết dày đặc, một nữ tử che mặt y phục trắng thuần bước ra khỏi rừng mai, nàng đứng trước thanh kiếm bạc, lặng lẽ nhìn Liên Lan Thanh, nhưng Liên Lan Thanh không hề nhìn nàng.

Vạn vật tĩnh lặng, ngoài những bông tuyết lất phất rơi, mọi khung cảnh dường như đã đóng băng trong đôi mắt của nữ tử tố y.

Giữa đất trời, như chỉ còn lại hai người đối mặt trong thầm lặng.

"Tướng quân!" không khí giữa hai người quá mức ngột ngạt quỷ dị, thủ lĩnh thân binh Liên Vũ của Liên Lan Thanh cách xa hàng chục thước hét lên, định lao tới, nhưng Liên Lan Thanh đã giơ tay ngăn cản.

"Kiêu Kỵ vệ nghe lệnh."

Một tiếng hạ lệnh của Liên Lan Thanh, tất cả thân binh đều nhảy xuống ngựa, quỳ trên đất.

"Những người chứng kiến chuyện xảy ra hôm nay, sau khi ra khỏi rừng này, sẽ không lọt vào tai người khác." Liên Lan Thanh vẫn rũ mắt nhìn đất, chỉ trầm giọng phân phó "Kiêu Kỵ vệ lui về một trăm thước, dù có xảy ra chuyện gì, cũng không được tiến lên trước." hắn nói rồi dùng nội lực ném Mạc Thiên đang nằm trên đất về phía Liên Vũ "Chăm sóc tốt cho Bệ hạ."

Liên Vũ ngẩn người, nhưng vẫn dẫn đầu chúng thị vệ chắp tay "Vâng, tướng quân!"

Người của Kiêu Kỵ doanh từng được Liên Lan Thanh cứu về từ đống người chết trên chiến trường, tuyệt đối trung thành với Liên Lan Thanh, phàm là lệnh của Liên Lan Thanh, bọn họ đều tuyệt đối nghe theo. Liên Vũ lao về phía trước đón lấy Mạc Thiên đang ngất đi, dẫn Kiêu Kỵ vệ lui về một trăm thước, cho đến khi đến rìa rừng mai.

"Ngươi là ai?" sâu trong rừng mai, Quân Huyền cuối cùng cũng lên tiếng.

Hai tay chắp phía sau của Liên Lan Thanh run lên.

Mười một năm trước trên sa mạc Mạc Bắc, tiểu Quân Huyền khoác một chiếc áo lông, đôi mắt trong veo, mỉm cười hỏi hắn: Huynh là ai? Sao lại một mình ở nơi sa mạc này?

Năm đó, hắn nói, hắn là người Đại Tĩnh, tên Tần Cảnh.

Vài ngày trước ở lầu Quân Tử, Quân Huyền hỏi hắn, nếu hắn là Tần Cảnh đã chết kia, có thể nói nàng biết, mười năm thời gian, mười năm ân nghĩa, đối với Tần Cảnh, rốt cuộc là gì?

Đêm đó, hắn không trả lời.

"Trả lời ta, ngươi rốt cuộc là ai?" trong rừng mai an tĩnh vang lên tiếng chất vấn lần thứ hai, càng lạnh lùng hơn vừa rồi.

Liên Lan Thanh cuối cùng cũng ngẩng đầu, từng chữ nói với Quân Huyền "Liên Lan Thanh, người Bắc Tần."

Hai nước giao tranh, thù nước hận nhà, không có lựa chọn.

Sáu chữ này, là tất cả trả lời mà Liên Lan Thanh đáp cho mười một năm qua.

Trên đời này chưa từng có Tần Cảnh.

"Ngươi vào môn hạ Thi gia, là vì đại chiến thành Cảnh Dương năm đó, phụ thân ngươi đã chết dưới tay Thi lão tướng quân?"

"Mối thù gϊếŧ cha, không đội trời chung."

"Thế nên ngươi trộm bản đồ bố trí binh lực của thành Quân Hiến, mở cổng thành dẫn đại quân Bắc Tần vào thành? Dân chúng cả thành kính trọng ngươi, có thù gì với ngươi?"

"Già trẻ lớn bé gia tộc ta đều vô tội, khi kỵ binh Đại Tĩnh tàn sát dưới núi Vô Danh mười một năm trước, có từng nghĩ họ cũng là nữ nhân trẻ nhỏ tay không tấc sắt?"

Đôi mắt Liên Lan Thanh xuất hiện những tia máu, giọng nói khàn khàn chỉ còn lại khô khốc.

Ánh mắt Quân Huyền chợt giật mình, chân tướng về cái chết thảm của tộc nhân Liên thị được mật thám Quân gia tra được vài ngày trước không giống những gì Liên Lan Thanh đã nói. Rõ ràng do lão Bắc Tần vương đã giá họa cái chết của tộc nhân Liên thị cho Thi gia, luyện hóa Liên Lan Thanh thành một con tốt máu lạnh đầy thù hận.

Liên Lan Thanh đời này, đáng thương, đáng buồn, đáng hận.

"Ta thì sao? Liên Lan Thanh, ta không hỏi thù nước, không hỏi hận nhà ......" Quân Huyền lên tiếng "Mười năm qua, ngươi từng có phút giây nào thật lòng với ta? Năm đó, ngươi hứa cưới ta trước mặt phụ thân ta và Thi lão tướng quân, có chút nào ...... thật lòng?"

Thù nước hận nhà, Liên Lan Thanh còn có thể trả lời, nhưng Quân Huyền hỏi như vậy, hắn không thể nói được gì.

"Bỏ đi, ngươi không cần trả lời. Chuyện đến nước này, ta còn cố chấp với những điều này, quả thật buồn cười."

Quân Huyền cười thê lương "Mười một năm trước, là ta đưa ngươi về thành, nói cho cùng, thành Quân Hiến bị công phá là một tay ta tạo thành, dân chúng cả thành đều chết trong tay ta, tội nghiệt như vậy, kiếp này của ta khó mà chuộc tội. Liên Lan Thanh, ngươi không thật lòng, đời này với ta, còn ý nghĩa gì?"

"Nếu Tần Cảnh đã chết, Liên Lan Thanh, ngươi vốn là hắn, cần gì phải sống?" giọng Quân Huyền vừa dứt, giơ tay cầm kiếm chĩa về phía Liên Lan Thanh, tiếng kiếm réo rắt "Thù oán của Thi gia và dân chúng thành Quân Hiến, hôm nay sẽ do ta đến trả, Liên Lan Thanh, rút kiếm, đấu một trận với ta!"

Mũi kiếm bạc cách Liên Lan Thanh chưa đầy năm thước, ý chí chiến đấu mãnh liệt tràn ra từ Quân Huyền.

Quân Huyền từ nhỏ thích kinh doanh, chưa từng thích luyện võ, Quân Huyền của một năm trước thậm chí còn không thể tiếp được mười chiêu của hắn, nhưng hiện giờ ý chí chiến đấu và nội lực trên người nàng ... dường như không thua kém gì hắn. Ánh mắt Liên Lan Thanh lộ ra vẻ kinh ngạc, sắc mặt đột nhiên tái nhợt vô cùng.

Trên đời này quả thật có một cách gia tăng nội lực nhanh chóng, trong vòng một năm có thể đổi lấy nội lực được người khác tu luyện hai mươi năm, nhưng cách này sẽ phải trả giá bằng hai mươi năm tuổi thọ.

Quân Huyền, nàng ấy ...... vốn không phải báo thù, đây là đang dùng mạng lấy mạng!

"A Huyền ......" cái tên quen thuộc được gọi từ miệng của Liên Lan Thanh, nhưng lại chìm trong ánh kiếm màu bạc.

Hắn nâng mắt, chỉ nghe thấy một câu vô cùng lạnh lùng của Quân Huyền.

"Tần Cảnh, ngươi còn sống, với ta mà nói, chi bằng chết đi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh