Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8989 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 105.

❊ ❊ ❊

Khi Ngũ hoàng tử du ngoạn từ Giang Nam trở về sau đại hôn, Hàn Diệp mời hắn đến trường săn nói chuyện cũ.

Thời gian còn sớm, Hàn Diệp thay y phục cưỡi ngựa, luyện bắn tên trên đất trống, Ngũ hoàng tử Hàn Việt không thích động đao kiếm, ngồi bên cạnh nhìn.

Hàn Diệp thành thật bắn xong mười mũi tên, không trượt phát nào, toàn trúng hồng tâm.

Hàn Việt vỗ tay khen hay "Tam ca, thật nên để mấy công tử thế gia trong kinh đến hết Tây Bắc một chuyến, những người này được nuôi trong kinh, ai nấy đều quần là áo lụa."

Trán Hàn Diệp lấm tấm mồ hôi, giao cung cho thị vệ, cười nói "Nói như vậy, không phải đệ là người đầu tiên nên đến Tây Bắc sao, con cháu thế gia càn quấy trong kinh, cũng không thấy ai cả ngày ăn chay niệm Phật như đệ. May mà hiện giờ đệ đã thành thân, cũng để phụ hoàng an lòng, nếu không bọn ta ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, sợ ngày nào đó đệ nghĩ không thông sẽ quy y cửa Phật. Vương phi của đệ rất được, đào tạo được đệ có chút nhân khí rồi."

Hàn Việt cười hơi ngượng ngùng, nhưng ánh mắt lại thông suốt ôn hòa "Hoàng huynh, hiện giờ chúng ta đều lớn cả rồi, có vài lời ta muốn nói thẳng với huynh. Mẫu phi đệ xuất thân thấp hèn, qua đời sớm, đệ và Cửu đệ cũng trạc tuổi nhau, hồi nhỏ tuy có huynh bảo vệ, nhưng vẫn khó tránh làm Tề phi nương nương ngứa mắt. Đệ là người hoàng gia, nếu từ nhỏ yêu thích Phật duyên, có thể khiến phụ hoàng thương tiếc, còn khiến Tề phi thoải mái trong lòng, vậy sao không vui vẻ làm chứ. Chỉ là đọc Phật pháp lâu rồi, không ngờ lại thành tâm tính như hiện nay, cũng coi như là phúc khí. Hoàng huynh thông minh như vậy, chút trò vặt này của đệ nhất định không giấu được huynh."

Hàn Diệp nghe thấy chua xót, vỗ vỗ vai hắn, ngồi ghế gỗ bên cạnh, có chút thở dài "Là ta không bảo vệ tốt cho đệ và An Ninh." Hàn Việt và An Ninh lúc nhỏ có cùng cảnh ngộ, người làm huynh trưởng như hắn khó tránh được quan tâm nhiều hơn.

"Tam ca, đừng nói vậy, những năm qua huynh đã chăm sóc bọn đệ đủ rồi. Dù sao hậu cung cũng do Tề phi nắm quyền, huynh là Thái tử, cũng không thể can thiệp quá nhiều. Huống chi trên triều còn có tay chân của Đại hoàng huynh và Tả tướng khống chế khắp nơi, huynh còn phải bận tâm chuyện Đế gia ..." Hàn Việt dừng một chút, có chút sầu não "Bỏ đi, không nói những chuyện mất hứng này, nghe nói hôm qua lúc sứ giả Bắc Tần vào kinh, vị đại công chúa Bắc Tần kia còn đang đối mặt với Tĩnh An Hầu ở lầu Linh Tương, hoàng huynh, phúc khí huynh hưởng được cũng không dễ dàng lắm nhỉ!"

Chuyện đại công chúa Bắc Tần đại náo lầu Linh Tương được lan truyền sôi động trong kinh chưa đến một ngày, Hàn Việt muốn không biết cũng khó. Hắn chỉ là buồn cười, Tam ca của hắn dáng vẻ đường đường, cơ trí thông tuệ như vậy. Số đào hoa đời này sao đều là các cô nương không thể tưởng tượng được như vậy chứ?

Hàn Diệp hiếm khi bị cười nhạo, đang muốn lên tiếng thì từng trận tiếng vó ngựa vang lên trước lối vào trường săn.

Hai người ngẩng đầu thì thấy một nữ tử mặc y phục cưỡi ngựa khác lạ ngồi trên lưng ngựa, vẻ mặt oai hùng, khí thế hiên ngang, chạy thẳng về phía đất trống, thị vệ theo sau nàng cũng dũng mãnh ngang ngược, nhìn sơ qua đã biết là người ngoại bang.

Dung mạo vị đại công chúa Bắc Tần này cũng rất được, thật sự cưới vào cửa cũng không phải không thể, Ngũ hoàng tử chớp chớp mắt nhìn Hàn Diệp cười cười.

Đám thị vệ Bắc Tần sớm đã bị Cấm vệ quân ngăn lại, chỉ có thân phận Mạc Sương đặc thù, Cấm vệ quân không dám tuỳ ý ngăn cản. Tốc độ Mạc Sương chậm dần, nắm chặt dây cương đi thẳng đến trước mặt hai người, từ trên cao nhìn xuống Hàn Diệp và Ngũ hoàng tử đánh giá một hồi, cuối cùng ánh mắt rơi trên người Hàn Diệp, nhướng mày "Thái tử Đại Tĩnh Hàn Diệp?"

Hàn Diệp nhấp một ngụm trà, thờ ơ liếc một cái "Công chúa Bắc Tần Mạc Sương?"

Mạc Sương vui vẻ "Đúng vậy, chính là bổn công chúa." nàng chậc chậc hai tiếng "Dáng vẻ này của người đúng là rất tuấn tú như lời đồn, khó trách sắc mặt Tĩnh An Hầu quân kia đối với ta không tốt lắm, thì ra là như vậy."

Ánh mắt Hàn Diệp khẽ động, giương mắt "Như nhau thôi, công chúa cũng truyền thừa tính cách hiên ngang dũng mãnh của nữ tử Bắc Tần."

Xem ra không phải người dễ bị chèn ép, tốt xấu gì cũng là đối tượng hôn phối của nàng, tất nhiên phải xem rốt cuộc có mấy cân mấy lượng, Mạc Sương hưng phấn, thấy thị vệ cầm cung tên bên cạnh, nhướng mày "Thái tử điện hạ, chúng ta so tài cưỡi ngựa bắn cung không?"

"Công chúa từ xa tới là khách, ta sao có thể khi dễ." Hàn Diệp lắc đầu, ngồi vững vàng "Đúng lúc ngày xuân, chi bằng công chúa xuống ngựa thưởng trà."

Mạc Sương nghiêm mặt "Bổn công chúa không phải tiểu thư Đại Tĩnh, người ngày ngày chỉ biết giúp chồng dạy con, so săn bắn mà thôi, chẳng lẽ Thái tử không dám." nàng dừng một chút, xoay roi da trong tay "Nếu Thái tử không đồng ý, ngày mai ta vào cung yết kiến quốc quân Đại Tĩnh, nói ta nhìn trúng người, chắc hẳn phụ hoàng người cũng không thể tuỳ ý từ chối quốc thư Bắc Tần ta nhỉ."

Nàng nói xong, cũng không chờ Hàn Diệp phản ứng, vung roi ngựa, chạy vào trong rừng cây trường săn.

Ngũ hoàng tử ngẩn người, nhìn thị vệ Bắc Tần bên cạnh cũng không động đậy, lòng cảm thấy phiền não "Tam ca, may là ta thành hôn sớm, loại nữ tử man di này, mạnh mẽ như hổ. Công chúa Bắc Tần này là thật lòng bới móc, nếu huynh không đi so tài, nói không chừng ngày mai nàng sẽ đòi phụ hoàng ban hôn, vậy thì không hay lắm."

Hàn Diệp im lặng một lúc, xua xua tay, lấy cung tên trong tay thị vệ, nhảy lên ngựa, đi vào trong rừng.

Một lúc sau, Hàn Diệp đuổi đến chỗ Mạc Sương đang bắn tên trong rừng, thúc ngựa tiến lên "Công chúa muốn săn gì?"

Mạc Sương nhìn hắn, đột nhiên lên tiếng "Thái tử điện hạ, hôm qua ta gặp Đế Tử Nguyên, nữ tử như vậy không thường thấy, nghe nói năm đó Thái tổ đã ban hôn cho người và nàng, tại sao người không cưới nàng, cũng miễn cho ta bị hoàng huynh sai đến Đại Tĩnh."

Hàn Diệp hơi giật mình, nói "Tử Nguyên là công hầu nhất phẩm của Đại Tĩnh, hôn sự năm đó từ lâu đã xóa bỏ, chỉ là ta không ngờ hóa ra công chúa không muốn tới Đại Tĩnh."

"Đó là tất nhiên." Mạc Sương nghiêm túc "Ta ở Bắc Tần sinh sống mười mấy năm, ở Đại Tĩnh không có người thân, tất nhiên là không muốn tới, lẽ nào người sẵn lòng để công chúa An Ninh gả tới Đông Khiên xa xôi?"

Thấy Hàn Diệp lắc đầu, Mạc Sương hừ nói "Không biết huynh trưởng ta ăn nhầm cái gì, gạt ta đưa quốc thư tới." thấy dáng vẻ Hàn Diệp thả lỏng, nàng cười lên "Thái tử điện hạ, người cũng đừng vui mừng quá sớm, ngược lại ta không có người trong lòng, người và Tĩnh An Hầu quân cũng không thể nào, nói không chừng ta không so đo chuyện phong hoa tuyết nguyệt trước kia của người, cùng người thành một đôi cũng không phải không thể, tốt xấu gì cũng có thể ngăn chặn chiến tranh hai nước, là chuyện tốt nha!"

Nàng chỉ muốn tới Đại Tĩnh chơi đùa một chuyến, không tính sẽ ở lại, nhưng lúc này lại không nhịn được trêu ghẹo Thái tử Đại Tĩnh dáng vẻ đứng đắn này.

Hàn Diệp thấy Mạc Sương nói cười vui vẻ, nhất thời không đoán được câu nào của đại công chúa Bắc Tần này là thật hay là giả, nhưng lại biết tránh xa một chút chắc chắn không sai, liền nói "Công chúa nói đùa rồi, nếu công chúa không muốn tới Đại Tĩnh, sớm quay về Bắc Tần cũng tốt, tính tình của công chúa, không thích hợp ở Đại Tĩnh."

"Ồ? Vậy người nói ta thích hợp ở nơi nào?" Mạc Sương nhướng mày.

"Ta từng ở sống ở Tây Bắc mấy năm, nơi đó chiều tà bên sông, đại mạc khói trắng, thảo nguyên rộng lớn, đáng để công chúa ở lại."

Lúc này là lúc mặt trời lặn, Hàn Diệp nhìn về dãy núi trùng điệp hoang vu phía Bắc trường săn, chân mày mang ý cười, chậm rãi nói.

Hắn vốn đã anh tuấn, lại là Thái tử một nước, tôn quý uy nghi, cả người mang theo ấm áp thoải mái mà nam nhi Bắc Tần không có, ánh chiều tà rọi xuống khuôn mặt hắn dọc theo đường mòn trong rừng, tạo nên ý cảnh rất đẹp.

Mạc Sương nhìn đến ngẩn người, hiếm khi thấy không được tự nhiên, ho khan một tiếng, xoay đầu đi "Điện hạ, ta thấy chỗ này không có gì tốt để săn, đến phía Bắc xem thử đi." nàng nói xong vung roi ngựa chạy sâu về phía Bắc.

Hàn Diệp không kịp ngăn cản, Mạc Sương đã đi sâu vào trong rừng. Sắc mặt hắn thay đổi, sâu trong rừng phía Bắc trường săn thường có dã thú, bình thường trừ phi có Cấm vệ quân mang đủ cung nỏ, nếu không tuyệt đối không dễ dàng đặt chân tới, dù võ nghệ Mạc Sương cao cường, sợ rằng ...... nàng là đại công chúa Bắc Tần, nếu xảy ra chuyện ở kinh sư Đại Tĩnh, hai nước nhất định sẽ xảy ra chiến hỏa.

Hàn Diệp nhìn về phía lều lớn đã cách rất xa, mím môi quay đầu vội chạy về phía Mạc Sương.

Cùng lúc này, Hàn Việt chờ ngoài lều lớn thấy sắc trời ngày càng muộn, sắc mặt cũng trầm xuống, cảm thấy không ổn, hắn ngoắc tay với hộ vệ của Thái tử "Chọn một đội người, theo ta vào rừng xem xem."

Sau nửa nén hương, Hàn Diệp mới thấy Mạc Sương ở sâu trong rừng, thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lại gần, trầm giọng nói "Công chúa, chỗ này không an toàn, ta cùng công chúa quay về ngoài rừng săn."

Mạc Sương vốn nhất thời hoảng loạn nên mới chạy vào nơi này, nàng lớn lên ở đại mạc, trời sinh có năng lực cảm nhận được sự nguy hiểm. Lúc này trời đã tối dần, trong rừng càng âm u, liền gật đầu "Nơi này có chút quỷ dị, trở về cũng được."

Nàng chưa kịp dứt lời thì nét mặt đã thay đổi, đột nhiên rút đao chém về phía sau Hàn Diệp, đao rời tay, hai đoạn thân rắn rơi xuống đất, phát ra ánh sáng lạnh lẽo, Mạc Sương thu đao, cười cười "Xem ra kinh sư Đại Tĩnh cũng không an toàn lắm."

Hàn Diệp nhìn xuống đất, ôm quyền "Đa tạ công chúa." dù Mạc Sương không ra tay, hắn cũng có thể tự bảo vệ mình, nhưng cuối cùng vẫn nhận ân nghĩa của nàng.

Mạc Sương hào sảng xua tay, dắt ngựa quay đầu "Đi thôi."

Hai người nhìn nhau gật đầu, xem như có chút ăn ý, chỉ là chưa đi được mấy bước, ánh mắt hai người cùng lúc trầm mắt dừng lại.

Cách đó vài thước, gấu đen cao cả trượng đang cúi đầu, đôi con ngươi nhỏ xíu gắt gao nhìn chằm chằm hai người, thè lưỡi thở hổn hển, sự xuất hiện của gấu đen khiến khu rừng trở nên lạnh lẽo.

Hàn Diệp nhìn sau lưng Mạc Sương một chút, nhíu mày, dọc đường đi vừa rồi, Mạc Sương đã dùng hết mũi tên, mà hắn cũng chỉ còn hai mũi tên.

"Công chúa, ngay khi ta động thủ, người lập tức chạy về phía Nam, không được quay đầu lại." Hàn Diệp chậm rãi sờ cung tên trên lưng, thấp giọng căn dặn.

"Điện hạ, là ta dẫn người vào rừng, sao có thể bỏ người lại một mình." Mạc Sương lập tức từ chối mà không hề nghĩ ngợi.

"Người là công chúa Bắc Tần, nếu xảy ra chuyện ở Đại Tĩnh, hai nước nhất định sẽ xảy ra chiến hỏa, sao có thể bỏ mặc đại cục, hành động theo cảm tính." Hàn Diệp trầm mắt quở trách, gương mặt mang theo lạnh lùng nghiêm túc, khắc hẳn với ôn hòa nhã nhặn vừa rồi.

Mạc Sương hơi trầm mặc một chút, không phản bác nữa, sắc mặt có chút suy sụp.

Khoảng cách gấu đen kia ngày càng gần, ngựa của hai người sợ hãi không yên, Hàn Diệp mạnh mẽ kéo căng dây cung "Mạc Sương, đi mau!"

Lời vừa dứt, hắn vội chạy về hướng ngược lại, một mũi tên bắn về phía con ngươi gấu đen, gấu đen bị khiêu khích, kêu gào một tiếng, đánh rớt mũi tên, đuổi sát sau lưng Hàn Diệp. Mạc Sương giật mình, vung roi ngựa vội chạy về phía ngoài rừng.

Tiếng gầm của gấu đen chấn động lá cây xào xạc, Hàn Việt vừa vào bìa rừng đã nghe thấy động tĩnh này, sắc mặt đại biến, dẫn thị vệ phóng nhanh đến cứu viện.

Sâu trong rừng, trời đã tối đen, ngựa của Hàn Diệp chịu một chưởng của gấu đen, co quắp ngã xuống đất, Hàn Diệp nhảy xuống ngựa, lăn mấy vòng trên đất, biến mất trước mặt gấu đen. Gấu đen bị đùa bỡn, lúc này nóng giận gầm lên, xé đôi con ngựa trên đất để trút giận.

Hàn Diệp mặc kệ bản thân chật vật, trốn phía sau cây, cẩn thận thu lại tiếng thở, trường cung kéo căng, hướng về phía gấu đen giận dữ, dồn hết nội lực, vững vàng bắn ra một mũi tên.

Tiếng xé gió vượt qua không trung, mũi tên bắn thẳng vào người gấu đen, tiếng kêu rên vang dội khắp rừng, gấu đen lảo đảo mấy bước rồi đột ngột lao thẳng về nơi Hàn Diệp đang ẩn nấp.

Hàn Diệp tránh không kịp, bị quét một vết thương trên vai, hắn nhíu mày, cầm cung tên lần nữa truyền nội lực vào, dùng sức đập tới chỗ gấu đen, gấu đen bất chấp đau đớn, nổi giận gầm lên, bắt được cung tên, há miệng cắn về phía Hàn Diệp, khí tanh nồng nặc đập vào mặt ......

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người từ trên cây nhảy xuống, đáp thẳng xuống người gấu đen, người kia gắt gao ôm chặt đầu gấu đen, dùng hết sức giữ chặt loan đao đâm vào con ngươi còn lại. Gấu đen gào thảm một tiếng, buông Hàn Diệp ra, rút loan đao trong mắt, máu tuôn ra, nó ném loan đao xuống đất, hai tay to lớn mạnh mẽ bắt về phía người trên đầu.

Hừ một tiếng, người kia từ trên đầu gấu đen ngã xuống, lăn tới bên cạnh Hàn Diệp. Hàn Diệp định thần nhìn lại, là Mạc Sương đang thở hổn hển ngã bên cạnh, sắc mặt lập tức trầm xuống "Làm càn, sao người lại quay lại."

"Một mình chạy trốn không phải là chuyện ta làm được." Mạc Sương nhướng mày "Hơn nữa là ta gọi người vào rừng, nếu để Thái tử Đại Tĩnh người chết, công chúa Bắc Tần ta cũng không sống được."

"Mạc Sương, đi theo ta." Hàn Diệp liếc nhìn gấu đen, thấp giọng ra dấu tay.

Mạc Sương lại lắc lắc đầu, ánh mắt có chút chán nản "Người đi đi."

Hàn Diệp ngẩn ra, định thần nhìn lại, cau mày khi thấy chân của Mạc Sương vừa rồi bị gấu đen túm lấy, chỗ đầu gối đã đỏ sẫm, máu thịt mơ hồ.

Gấu đen loạng choạng gầm thét cách hai người không xa, mặt bê bết máu, rất kinh khủng.

Không khí có chút ngưng trệ, Mạc Sương ở bên cạnh không nghe thấy động tĩnh, tự giễu bĩu môi, nào biết một đôi tay đỡ vai nàng, nàng ngẩng đầu, màu mắt Hàn Diệp đen như mực "Ta cũng không làm được chuyện một mình chạy trốn." nói xong chậm rãi kéo nàng cẩn thận lùi lại.

Mạc Sương giật mình, ý cười lóe lên trong đáy mắt, lần nữa bừng lên hi vọng sống sót.

Không biết có phải do không còn hai mắt nên thính lực của gấu đen trở nên nhạy bén hơn, hai người vừa động, nó liền phát hiện, không chút do dự há miệng nhào tới hai người.

Gấu đen trước khi chết càng giận dữ đáng sợ hơn vừa rồi, bàn tay to lớn vung loạn, chớp mắt dồn ép đến gần, từng trận gió tanh, miệng to như chậu máu đột nhiên xuất hiện trước mặt hai người.

Đúng lúc này, Hàn Diệp thoáng nhìn thấy loan đoan bị gấu đen quét xuống trên đất, mạnh mẽ đẩy Mạc Sương nằm xuống, cầm lấy loan đoan, dùng hết sức đâm về phía con gấu đen ...

Tiếng kêu gào vang vọng trong rừng, rút hết máu tươi còn sót lại trước ngực gấu đen. Tiếng động lớn vang lên, cuối cùng gấu đen không còn hơi thở, ngã xuống đất.

Hàn Diệp mặt bê bết máu, thở hổn hển, cũng ngã xuống đất.

Sắc mặt Mạc Sương tái nhợt, nhìn chằm chằm gấu đen không chớp mắt.

"Đừng nhìn nữa, chết rồi."

Mạc Sương thu hồi tầm mắt, nhìn Hàn Diệp, một lúc sau lười biếng nói "Thái tử điện hạ, bây giờ người xấu chết đi được."

Hàn Diệp xua tay "Công chúa, cũng như nhau thôi."

Hai người nhìn nhau, bật cười vì bầu không khí tìm thấy đường sống trong cái chết vừa rồi.

Ở phía xa, tiếng hô hoán hoảng sợ của Cấm vệ quân chậm rãi tới gần, Mạc Sương bĩu môi "Hộ vệ trên đời này tại sao cứ phải chờ đến lúc chính sự giải quyết xong mới xuất hiện."

"Thỏa mãn đi, ít nhất người không cần bò về."

Hàn Diệp nhìn ngọn đuốc đằng xa, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Hắn bò dậy, dìu Mạc Sương dựa vào thân cây bên cạnh, xé vạt áo dưới áo choàng, dưới ánh mắt kinh ngạc của Mạc Sương buộc lên đùi nàng.

Hàn Diệp cười cười, ánh mắt ôn hòa "Ta biết công chúa đến từ Bắc Tần, không câu nệ tiểu tiết, nhưng dù sao cũng là cô nương, vẫn nên chú ý thì tốt hơn."

Vẻ mặt Mạc Sương phức tạp, nhìn chằm chằm Hàn Diệp, đột nhiên nói "Điện hạ đã làm những chuyện này với vị Tĩnh An Hầu quân kia chưa?"

Hàn Diệp giật mình, màu mắt có chút nhợt nhạt, lắc đầu "Chưa từng."

"Khó trách nàng không thích Điện hạ." Mạc Sương cong khoé miệng "Nghe nói nữ tử Đại Tĩnh đổ xô vào Điện hạ là vì cơ trí dịu dàng của Điện hạ, Điện hạ làm được với tất cả mọi người, nhưng lại cứ không dám đối với Tĩnh An Hầu quân như vậy. Hơn nữa hoàng gia người còn có chút ân oán với Đế gia, dựa vào tính tình của Tĩnh An Hầu quân, sợ là đời này của nàng cũng sẽ không thích người đâu. Điện hạ, ta cảm thấy chi bằng người buông bỏ đi, trên đời còn có hàng ngàn hàng vạn nữ tử khác."

Mạc Sương ngẩng đầu nhìn lên, trong rừng sao sáng đầy trời, giọng của nàng cực kỳ rõ ràng.

Hàn Diệp cười cười, dựa vào thân cây bên cạnh, không đáp lại, hắn nhìn bầu trời đầy sao, bỗng có chút cảm khái.

Mấy tháng trước, hắn ở dưới đáy cốc núi Hóa Duyên, người cùng đồng sinh cộng tử là Đế Tử Nguyên, bây giờ đang cùng lải nhải lại là công chúa Bắc Tần, nhân duyên đời người đúng là không thể nói trước.

Tử Nguyên, có cô nương bảo ta buông bỏ nàng, thân phận nàng ấy cao quý, tính cách hào sảng, tốt hơn rất nhiều nữ tử khác trong thiên hạ.

Nhưng mà, nàng ấy không biết, hàng ngàn hàng vạn nữ tử trên đời này, lại chỉ có một Đế Tử Nguyên.

Cùng lúc này, tin tức Thái tử và công chúa Bắc Tần bị tấn công ở trường săn đã truyền về kinh, cũng bao gồm cả phủ Tĩnh An Hầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh