Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8946 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 173.

❊ ❊ ❊

Kiếm bạc chém tới, khi lưỡi kiếm sắc bén sắp chạm vào trán hắn, Liên Lan Thanh mới hoàn hồn trước lời nói lạnh lùng của Quân Huyền, hắn mím chặt môi, mở chiếc quạt gấp trong tay, chặn lại đòn tấn công không chút lưu tình của Quân Huyền.

"Tướng quân!" Kiêu Kỵ vệ cách phía ngoài trăm thước thay đổi nét mặt, muốn xông lên trước, nhưng đã bị Liên Vũ đưa tay ngăn cản.

"Vừa nãy tướng quân có lệnh, dù có xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng không được tiến về phía trước." sắc mặt lo lắng của hắn càng thêm nghiêm trọng, nhưng vẫn trầm giọng phân phó.

Dù Quân Huyền đã che mặt, nhưng Liên Vũ thoáng nhìn vẫn có thể nhận ra nữ tử tố y này là tiểu thư Quân gia. Liên Vũ là nhi tử của lão quản gia Liên Hồng, là một trong số ít người Liên gia biết thân phận của Liên Lan Thanh bao năm qua, đương nhiên cũng biết ân oán vướng mắc giữa Liên Lan Thanh và tiểu thư Quân gia, Liên Lan Thanh hạ mật lệnh chiếu cố Quân gia cũng là do một tay hắn chấp hành.

Ài, tạo hóa trêu ngươi, tướng quân nhà mình và tiểu thư Quân gia, quả đúng là một đoạn nghiệt duyên.

Tướng quân từ lâu đã có dặn, nếu một ngày ngài ấy và tiểu thư Quân gia có rút kiếm đối đầu, hắn tuyệt đối không được nhúng tay vào. Tướng quân ngài ấy ...... e là đã sớm đoán được sẽ có ngày này.

Trong rừng mai, nội công vây quanh, ánh đao bóng kiếm, Liên Lan Thanh đã sớm bỏ quạt xếp, rút nhuyễn kiếm nơi thắt lưng quyết đấu với Quân Huyền. Hoa mai bị kiếm khí của hai người quét tới lìa cành, tán loạn trong không trung, hòa cùng màn tuyết trắng ngợp trời, nếu không phải hai người mang theo khí thế từng chiêu lấy mạng, nhìn từ phía xa sẽ là một khung cảnh tuyệt diệu.

Đột nhiên, Quân Huyền chém tới một kiếm, thẳng vào giữa cổ Liên Lan Thanh, Liên Lan Thanh đối mặt nguy hiểm, hai thanh kiếm dùng nội lực cân bằng, quấn chặt lấy nhau.

Kiếm và thân thể chạm vào nhau, hơi thở hai người giao hòa, từ khi Liên Lan Thanh biến mất với thân phận Tần Cảnh, hắn chưa từng đứng gần Quân Huyền như vậy, chỉ tiếc khi gặp lại nhau, lại là lúc hai người quyết đấu.

"A Huyền, nàng thật sự muốn lấy mạng ta sao?" Liên Lan Thanh đón lấy ánh mắt lạnh lùng của Quân Huyền, thấp giọng lên tiếng "Ta không muốn làm nàng bị thương, nàng đi đi, về thành Quân Hiến, sẽ không có ai biết quan hệ giữa nàng và Đế gia."

Nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của Quân Huyền, Liên Lan Thanh giải thích "Năm đó, Quân bá phụ trước lúc lâm chung, không yên tâm về nàng, nên đã nói bí mật của Quân gia với ta, muốn ta bảo vệ nàng vẹn toàn, bảo vệ Quân gia bình an."

"Phụ thân ta tin tưởng ngươi, phó thác ngươi, nhưng ngươi đã làm những gì?" Quân Huyền đột ngột nhắm mắt, sau đó mở ra ngay lập tức, ánh mắt vẫn lạnh lùng "Liên Lan Thanh, ta đã nói, ngươi không nên sống tiếp."

Nàng lạnh lùng lên tiếng, lòng như sắt đá "Ngươi không cần bố thí lòng tốt cho ta, cứ nhẫn tâm như khi ngươi mở cổng thành một năm trước, hôm nay hai chúng ta, chỉ một người có thể sống rời đi. Ngươi không chết, ta sao có thể đi?"

Dù nội lực của Quân Huyền tăng vọt nhanh chóng trong vòng một năm, nhưng vẫn kém Liên Lan Thanh đẫm máu sa trường mấy năm vài phần, Quân Huyền biết dù mình có ra từng chiêu thức lấy mạng, thì Liên Lan Thanh vẫn chưa dùng hết sức lực, nàng căm ghét nhất chính là điểm này của hắn.

Trên đời này, tất cả đau khổ và ngọt ngào, thạch tín và thuốc tốt, đều do một mình hắn ban tặng.

Nàng yêu không được, hận không đành.

Quân Huyền mạnh mẽ nâng cao thế kiếm, nhảy lên không trung, thúc đẩy công lực toàn thân đến cực điểm với cái giá là cạn kiệt nội lực, người kiếm hợp nhất, xông về phía Liên Lan Thanh.

Quân Huyền rõ ràng đã chuẩn bị kiếm hủy người vong, nàng biết công lực của bản thân đến cuối cùng vẫn không thể gϊếŧ được Liên Lan Thanh, sớm ôm theo ý muốn thà chết chứ không để Liên Lan Thanh có cơ hội nương tay với nàng.

Quân Huyền khí khái kiên cường như vậy, ngược lại giống với tính cách của Đế Tử Nguyên, là nữ nhi của Đế gia.

Liên Lan Thanh thấy Quân Huyền toàn lực tung một đòn dứt khoát, không dám tùy tiện chần chờ, hắn truyền nội lực vào nhuyễn kiếm, biến thân kiếm thành hình bán nguyệt chặn trước mặt hắn.

A Huyền, đây là một kiếm tuyệt sát, nàng thà chết, cũng không muốn cho ta chút cơ hội để bù đắp. Hắn ngước mắt nhìn lên không trung, gió thổi bay một góc khăn che trên mặt Quân Huyền, mái tóc đen dài, vẫn như trước kia, chỉ là nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời lúc mới gặp đã không còn nữa, chỉ còn lại khóe môi mím chặt lạnh lùng ......

Kiếm của Quân Huyền đã ở ngay trước mặt, không còn thời gian để Liên Lan Thanh chần chừ, hắn giơ kiếm nghênh đón Quân Huyền.

Hai thanh kiếm chạm nhau trên không, đầu kiếm va chạm, nội lực mạnh mẽ khiến cát bay đá chạy trong vòng nửa dặm rừng mai, làm người khác không khỏi phải nhìn thẳng.

Dù đã cố gắng hết sức, sau nửa hơi thở, ánh kiếm bạc vẫn yếu đi. Như đã có quyết định chắc chắn, Quân Huyền nhìn Liên Lan Thanh thật sâu, sau đó chợt nhắm mắt, tay trái đột nhiên điểm vào huyệt đạo trên ngực, dùng chút nội lực cuối cùng truyền vào kiếm, ánh kiếm bạc thình lình mãnh liệt.

Dù Liên Lan Thanh nương tay, chỉ cần nàng không buông kiếm, nhiều nhất là nửa khắc, chút nội lực cuối cùng của nàng tan hết cũng là lúc nàng sẽ chết.

Với nàng mà nói, gϊếŧ không được Liên Lan Thanh, có thể dùng cách này để chuộc tội, là kết cục tốt nhất.

Những bông tuyết cuộn tròn theo gió, khăn che trên mặt Quân Huyền lúc này đã hoàn toàn bị thổi bay, ngoại trừ lớp sương giá không thể xóa khỏi hàng lông mày, trước khi nàng nhắm mắt, nỗi buồn sâu thẳm trong mắt nàng hiện rõ trong mắt Liên Lan Thanh, có lẽ biết nhát kiếm này là kết thúc cuối cùng nên Quân Huyền đã để mặc nỗi đau này lộ rõ, không che giấu nữa.

Ánh mắt này quá đỗi thê lương bất lực, ngay cả hô hấp của Liên Lan Thanh cũng ngưng trệ, thậm chí tim hắn như muốn ngừng đập.

Dùng hai mươi năm dương thọ để đổi lấy một cơ hội báo thù, thà chết chứ không muốn sống để chịu ơn của ta .....

A Huyền, ta đã ép nàng đến mức này sao?

Nếu không gặp ta, nếu không cứu ta, nếu không yêu ta, đời này của nàng, sẽ không đi đến bước đường này.

Bỏ đi, bỏ đi ......

Kiêu Kỵ vệ ở phía ngoài rìa rừng mai nhìn chằm chằm về phía hai người giao đấu, nhìn thấy hai đường kiếm vẫn luôn không phân cao thấp đột nhiên mở ra một khoảng trống, hai thanh trường kiếm lướt qua, đâm thẳng về phía đối phương.

Nội lực công phá mạnh mẽ, tiếng động lớn vang lên, trong khoảnh khắc ánh kiếm bạc chiếu rọi rừng mai, sau vài nhịp thở, cát bay đá chạy rơi xuống đất, hoa mai cũng không còn tán loạn trong không trung, rừng mai trở về an tĩnh.

Kiêu kỵ vệ cố định ánh mắt nhìn vào giữa rừng mai, một cảnh tượng khó tin hiện ra trước mặt họ.

Thanh kiếm bạc của Quân Huyền xuyên qua cơ thể Liên Lan Thanh, máu đỏ từ mũi kiếm nhỏ xuống, bắn tung tóe trên tuyết, từng giọt từng giọt, chấn động lòng người.

Mọi người nhìn thanh kiếm trong tay Liên Lan Thanh, nhuyễn kiếm sắc bén chỉ thẳng vào giữa lông mày của Quân Huyền, rõ ràng chỉ cần mũi kiếm tiến lên một tấc, người chịu nhát kiếm sẽ không thể trở tay, nhưng mũi kiếm chỉ rơi vào giữa hai hàng lông mày, không còn động đậy nữa.

Gió thổi qua, khăn che từ giữa hàng lông mày đứt ra làm đôi rơi xuống đất, lộ ra khuôn mặt trắng bệch như giấy.

Khóe miệng Quân Huyền vẫn còn vương vết máu, ánh mắt cuộn lên từng đợt sóng. Thịt nát xương tan, huyết mạch chảy ngược, máu tươi phun ra, rõ ràng nỗi đau này đều thuộc về Liên Lan Thanh, nhưng nhìn nhuyễn kiếm dừng giữa lông mày và ánh mắt bình tĩnh của Liên Lan Thanh, mọi nỗi đau của nàng dường như còn nặng hơn gấp mười lần.

Quân Huyền run rẩy không ngừng, cả bàn tay cầm kiếm bạc đâm vào ngực Liên Lan Thanh.

"Tướng quân!"

Thắng bại trong rừng mai đã rõ, thấy cảnh tượng trong rừng, Liên Vũ cũng mất bình tĩnh, rút đại đao từ thắt lưng chạy về phía khu rừng, nhưng chưa quá hai bước, hắn và Kiêu Kỵ vệ đã dừng lại tại chỗ với đôi mắt đỏ hoe, không thể di chuyển thêm bước nào.

Từ xa, Liên Lan Thanh khẽ nâng tay trái, hạ quân lệnh không được đến gần.

Một kiếm xuyên tim, Liên Vũ biết nếu tướng quân của bọn họ còn chút sức lực, sẽ không chỉ dùng tay ra hiệu ngăn cản bọn họ.

"Ta biết, nàng sẽ không đi."

Trong rừng mai, Liên Lan Thanh nhìn Quân Huyền, dời nhuyễn kiếm khỏi lông mày một chút, vẻ mặt ôn hòa dịu dàng "Cho nên, A Huyền, ta chọn để ta đi."

Nhuyễn kiếm rơi xuống đất, cắm vào trong tuyết. Liên Lan Thanh đánh gãy kiếm bạc trong tay Quân Huyền, dùng nội lực ép kiếm bạc trong người ra ngoài, máu tươi phun ra dữ dội, thấm đẫm y phục màu xanh của hắn. Thân thể hắn ngã xuống đất, giống như thanh nhuyễn kiếm không còn cầm được kia.

Nhưng cuối cùng Liên Lan Thanh không ngã xuống đất, Quân Huyền đã đón lấy hắn. Ánh mắt nàng vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng nàng biết, môi của nàng đã bị mình cắn ra máu từ lâu, đôi tay đón lấy Liên Lan Thanh không ngừng run rẩy, trong mắt chỉ còn lại trống rỗng.

"Tại sao?" Quân Huyền cúi đầu nhìn Liên Lan Thanh trong vòng tay, giọng nói vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ "Vì báo thù, huynh bỏ mặc mười năm ân nghĩa với Thi lão tướng quân, tại sao bây giờ lại từ bỏ? Bắc Tần không phải còn chưa thắng sao? Liên gia không phải vẫn chưa có địa vị trên triều đình sao? Bây giờ huynh chết trong tay ta, thì tính là gì chứ?"

"A Huyền, thù của ta đã báo rồi." Liên Lan Thanh thấp giọng nói "Một năm trước, ngày thành Quân Hiến bị công phá, Thi Nguyên Lãng chết trên đầu thành, cả Thi gia đền mạng cho tộc nhân Liên thị của ta, thù của ta đã báo rồi. Ta chưa từng vì Bắc Tần mà ra chiến trường đánh vào Trung Nguyên, Liên gia trước nay không cần địa vị trên triều. Từ ngày thành Quân Hiến bị công phá, ta sống, chỉ vì để trả nợ ...... cả đời này của Liên Lan Thanh ta, vì báo thù, đã phải nợ quá nhiều ......" giọng của hắn ngày càng thấp dần "Mười năm dạy dỗ nuôi dưỡng của Thi Nguyên Lãng, sự tin tưởng của dân chúng cả thành Quân Hiến, mười năm thời gian của nàng, mười năm thâm tình ...... ta đã nợ quá nhiều, nhưng A Huyền, ta thân bất do kỷ, A Huyền, ta không muốn đi đến bước đường ngày hôm nay, ta không có lựa chọn ......"

"Ta biết." máu từ miệng Liên Lan Thanh chảy ra nhuộm đỏ ngực trước của Quân Huyền, nàng hết lần này đến lần khác lau đi vết máu trên miệng Liên Lan Thanh, lẩm bẩm nói "Ta biết."

Nàng biết Liên Lan Thanh sắp chết, dù hắn có làm bao nhiêu chuyện ác tày trời đi nữa, hắn cuối cùng cũng sắp chết rồi, chết trong vòng tay nàng, chết dưới tay nàng.

Nhưng Liên Lan Thanh không biết, già trẻ lớn bé Liên thị vốn không chết trong tay quân Thi gia, hắn và Thi Nguyên Lãng chỉ có thù gϊếŧ cha, chưa từng có thù tàn sát gia tộc.

Nếu Liên Lan Thanh biết chân tướng ngay từ đầu, hắn nhất định sẽ lựa chọn đường đường chính chính tiến ra sa trường, quang minh chính đại đánh bại Thi Nguyên Lãng, thay vì ẩn nấp che giấu thân phận mười năm, chịu hết giày vò để làm một kẻ thất tín bội nghĩa, vong ân phụ nghĩa.

Nhưng đời người không thể xoay chuyển, Liên Lan Thanh phạm một sai lầm lớn, đời này của hắn, quá đáng thương, quá bi ai.

"A Huyền, ta biết, hôm nay dù ta sống hay chết, nàng cũng sẽ không định sống tiếp." Liên Lan Thanh tay nhuốm đầy máu vuốt ve hàng lông mày của Quân Huyền, lướt qua đầu mũi khóe môi, khoảnh khắc cuối cùng trên đời này, hắn chỉ muốn khắc sâu gương mặt nàng vào đáy tim "Hai chúng ta, ít nhất phải có một người sống, nàng gánh trên vai thù máu của Đế gia và cơ nghiệp trăm năm của Quân gia, nàng phải tiếp tục sống. Ta đã nợ quá nhiều, A Huyền, ta không có tư cách để trả, nàng đừng tha thứ cho ta, nhưng nàng hãy thay ta tiếp tục sống."

Ánh mắt Liên Lan Thanh tràn ngập dịu dàng, như Tần Cảnh của mười năm qua, mắt của hắn chậm rãi khép lại.

Quân Huyền ôm chặt hắn, hoảng sợ cúi đầu, giọng nói yếu ớt dường như chẳng thể nghe thấy của Liên Lan Thanh lọt vào tai nàng.

"A Huyền, nàng hỏi ta tại sao ...... nàng là thê tử của ta, từ giây phút ta gật đầu trước sư phụ và phụ thân nàng bốn năm trước, nàng chính là thê tử mà Liên Lan Thanh ta nhận định cả đời này."

Bàn tay đang vuốt ve mái tóc nàng rơi xuống, âm thanh bỗng im bặt, chẳng còn nghe thấy gì nữa.

Từ giây phút ta gật đầu trước sư phụ và phụ thân nàng bốn năm trước, nàng chính là thê tử mà Liên Lan Thanh ta nhận định cả đời này.

Đây là lời cuối cùng của Liên Lan Thanh nói với nàng mà đời này Quân Huyền nghe được.

Mặc kệ thù nước hận nhà, không bàn thị phi đúng sai, nàng là thê tử của ta, ta bảo vệ nàng, chỉ vậy mà thôi.

Tuyết bay lả tả, sớm đã phủ lên hai người họ, Quân Huyền dùng chút nội lực cuối cùng truyền vào ngực Liên Lan Thanh, nhưng cơ thể hắn ngày càng lạnh. Không thể xoay chuyển, nàng biết điều đó.

Quân Huyền ôm chặt lấy tay Liên Lan Thanh, ánh mắt trống rỗng chẳng thể hoàn hồn.

"Quân tiểu thư." một giọng nói khô khan trầm thấp từ bên cạnh đột nhiên vang lên, Liên Vũ bước tới chỗ nàng liền dừng lại. Ở đằng xa, Kiêu Kỵ vệ quỳ trên đất, dù trông họ có vẻ đau thương, nhưng cũng không hề tiến tới. Quân Huyền chỉ liếc nhìn rồi cúi đầu, thờ ơ với mọi thứ xung quanh.

"Mấy năm qua, Mạc Thiên bệ hạ và Hoàng đế Đại Tĩnh sớm đã nghi ngờ có một thế lực bí mật ẩn nấp ở Tây Bắc, những năm qua không ngừng phái mật thám đến các thành trì ở Tây Bắc điều tra, là tướng quân chúng ta dùng thế lực của Liên gia thay người che giấu."

Bắt đầu từ năm năm trước, để có thể âm thầm hỗ trợ Tử Nguyên, Quân gia đã sử dụng rất nhiều thế lực nhân mạch, vài năm trước Quân Hạc đột ngột qua đời, Quân Huyền lúc đó chỉ là một đại cô nương vừa mới lớn, lần đầu chưởng quản Quân gia, không lão luyện thận trọng như Quân Hạc, dĩ nhiên sẽ kinh động Mạc Thiên và vua Gia Ninh.

Quân Huyền ngẩn người, nghe Liên Vũ nói tiếp.

"Quân tiểu thư yên tâm, ngoài ta ra, các tử sĩ Liên gia xử lý các ám vệ đó cũng không biết đang đối kháng với ai, đang bảo vệ ai. Ba tháng trước, Mạc Thiên bệ hạ phát hiện ra manh mối, phái một lượng lớn ám vệ vào Tây Bắc điều tra rõ ràng, tướng quân biết ngài ấy sắp không giấu được nữa, nên mới nghĩ ra một cách ......"

Quân Huyền chợt ngước mắt lên, không giấu được sự ngạc nhiên hoang đường trong mắt. Ba tháng trước, chính là lúc Liên Lan Thanh mở cổng thành để dẫn dụ Hàn Diệp vào thành Quân Hiến.

"Hẳn là Quân tiểu thư cũng đoán được rồi." Liên Vũ gật đầu "Tướng quân biết rất khó để trừ khử mật thám của Bệ hạ và vua Gia Ninh, nếu quang minh chính đại đợi bọn họ điều tra đến thành Quân Hiến mới động thủ thì chẳng khác nào nói với bọn họ ở đây có thứ bọn họ muốn, trừ khi thành Quân Hiến xảy ra cuộc hỗn chiến không ai có thể ngăn cản cũng không khiến ai nghi ngờ. Thái tử Đại Tĩnh Hàn Diệp chính là con cờ mà tướng quân dẫn tới để bảo vệ Quân gia."

Để bắt được Hàn Diệp, Mạc Thiên nhất định sẽ tạm thời giao mật thám ở các thành Tây Bắc cho Liên Lan Thanh điều động. Vua Gia Ninh vì cứu nhi tử, cũng sẽ tạm gác chuyện điều tra thế lực ở Tây Bắc, để mật thám dốc hết sức chạy đến thành Quân Hiến ứng cứu trữ quân.

Mồi nhử duy nhất có thể khiến Hoàng đế hai nước bước vào ván cờ, chỉ có Thái tử Đại Tĩnh Hàn Diệp.

Đệ tử mà Thi Nguyên Lãng và Quân Hạc dùng mười năm thời gian để dạy dỗ, tuy phá hủy thành trì này, phạm vào tội khó lòng dung tha, lại dùng cách của riêng mình, bảo vệ Quân gia.

Quân Huyền cúi đầu, nhìn hai mắt nhắm nghiền của Liên Lan Thanh, lẩm bẩm mở miệng, nhưng lại không nói được câu nào, chỉ có thể nghẹn ngào bật ra những tiếng nức nở rời rạc.

"Hài cốt của Thi lão tướng quân được tướng quân đích thân cõng từ đầu thành trở về, khâm liệm vào quan tài, ngài ấy chưa từng có ý nghĩ mang tro cốt của lão tướng quân về vương thành Bắc Tần. Trước đại chiến tối qua, tướng quân lệnh cho ta cố ý dẫn mật thám của hai nước đến một nơi khác, hai bên chém gϊếŧ lẫn nhau, không còn ai sống sót. Ngày sau bọn họ có tra đến, cũng chỉ tra được đến trên người của đối phương. Ta đã xóa hết dấu vết của Quân gia trong một năm qua, Mạc Thiên bệ hạ và vua Gia Ninh sẽ không tra được đến Quân gia, lầu Quân Tử từ đầu đến cuối chỉ là một trà lâu luôn làm việc thiện, không bao giờ cuốn vào phân tranh giữa hai nước. Quân tiểu thư, tướng quân chúng ta nam chinh bắc chiến một năm qua, ra vào sa trường, sống chết mấy bận, chỉ vì muốn lấy được lòng tin của Bệ hạ, lấy được quyền điều động mật thám Bắc Tần, như vậy ngài ấy mới có thể bảo vệ được Quân gia và người. Đời này của tướng quân chúng ta sống quá khổ, cũng làm sai quá nhiều, nhưng đối với người, ngài ấy chỉ có thể làm tới bước này thôi. Cứ xem như là vì ngài ấy, người phải tiếp tục sống thật tốt."

Liên Vũ nửa quỳ xuống đất, đưa tay về phía Quân Huyền, hán tử cao gần cả trượng hai mắt đỏ bừng, nhưng vẫn luôn cố kìm nén những giọt nước mắt "Quân tiểu thư, lão phu nhân nhà chúng ta chỉ có một nhi tử là tướng quân, dù sống hay chết, ta cũng phải đưa tướng quân về Liên gia."

Quân Huyền cứ ôm lấy Liên Lan Thanh không buông.

Liên Vũ vẫn luôn nửa quỳ trên đất, lẳng lặng chờ đợi.

Tuyết trắng rơi không ngừng, Quân Huyền vẫn luôn chặn gió tuyết khỏi người Liên Lan Thanh, cho đến khi tuyết ngày càng lớn, rơi vào hàng mày của Liên Lan Thanh trong vòng tay Quân Huyền, cả người nàng lúc này mới như có sự sống trở lại. Nàng cẩn thận phủi hết tuyết trên người Liên Lan Thanh, nàng cúi đầu chạm vào trán hắn, lẩm bẩm nói vài câu, sau đó đứng dậy giao Liên Lan Thanh trong vòng tay cho Liên Vũ.

"Ngươi đưa huynh ấy về đi, nếu huynh ấy đã chết, tướng thủ thành cũng sẽ đổi, ngươi là thân vệ của huynh ấy, tướng quân mới sẽ không tin tưởng ngươi, trên chiến trường thập tử nhất sinh, ngươi cũng không chống đỡ được bao lâu, sau này đừng đến Tây Bắc nữa."

Quân Huyền nói xong quay người rời đi, từ đầu đến cuối không hề nhìn Liên Lan Thanh lần nào nữa.

Nữ tử tố y từng bước biến mất vào sâu trong rừng mai, hòa vào màn tuyết trắng xóa lất phất rơi, cuối cùng không thấy nữa. Rừng mai trở lại yên tĩnh, vạn vật bị tuyết bao phủ, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Liên Vũ khẽ thở dài, trầm mặc cõng Liên Lan Thanh đi về phía thành Quân Hiến.

"A Cảnh, ta sẽ tiếp tục sống."

Đây là lời cuối cùng của Quân Huyền nói với Liên Lan Thanh.

Cả đời của tướng quân, đến lúc chết, sợ rằng cũng chỉ cầu một câu này.

Mọi chuyện trên đời chẳng có đúng sai, chỉ có bỏ lỡ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh