Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 9112 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 126.

❊ ❊ ❊

Đông cung tuy mất chủ, nhưng không rối loạn thế trận, Ôn Sóc quay về Đông cung sắp xếp mọi việc xong thì ngồi trong thư phòng. Hắn ngồi trên ghế gỗ, nhìn đống tấu chương xếp chồng ngay ngắn cao gần nửa người và hàng bút lông đã dùng cũ, đầu mũi có chút chua xót. Hắn được Thái tử nuôi dưỡng từ năm bốn tuổi, bao nhiêu năm qua, hắn chưa từng nghĩ sẽ có ngày Thái tử bị giam giữ, hắn càng không ngờ tới, Thái tử sẽ giao hết thế lực ngầm của Đông cung cho hắn.

Khi nhận được lệnh ở biệt trang, hắn nghĩ Hàn Diệp đã có cách khống chế Tả tướng, lại không ngờ khi đó Hàn Diệp đã có ý định ngọc đá cùng nát. Hắn ở Đông cung chín năm, cơ trí trầm ổn của Hàn Diệp vượt xa những gì hắn thấy được, dù có nghĩ nát óc hắn cũng không đoán được nguyên nhân Hàn Diệp làm như vậy.

Điện hạ nhất định bị Tả tướng nắm điểm yếu trong tay, nếu không sẽ không đích thân chém đầu Tả tướng trước cổng Trùng Dương. Nếu không phải hắn kiên quyết muốn đòi lại công đạo cho Uyển Cầm, có lẽ sẽ không đi đến bước đường hôm nay.

Đông cung không có Thái tử, cảm giác thật lạnh lẽo, Ôn Sóc thở dài một hơi, phiền muộn đập đập đầu, hàng mày nhíu chặt.

Mãi đến khi vào đêm, tổng quản Đông cung Lâm Song mới gõ cửa thư phòng.

"Vào đi." trong mắt Ôn Sóc có chút thần thái, ngồi thẳng dậy, cao giọng nói, thu lại vẻ thấp thỏm trên mặt.

Lâm Song bước nhanh tới trước bàn, cúi người bẩm báo "Tiểu công tử, lão nô đã phái người canh gác ngoài phủ Tả tướng theo phân phó của người, quả nhiên nửa đêm có người bí mật vào cung cầu kiến Tề tần nương nương."

"Hửm? Người đâu?" thấy Lâm Song ung dung như vậy, tám phần là đã cản được người.

"Người đó đã bị lão nô chặn và bắt nhốt lại, bây giờ người trong tướng phủ đều hoang mang lo sợ, làm một người biến mất cũng không khó." Lâm Song vừa nói vừa đưa một bức mật hàm còn niêm phong đến trước mặt Ôn Sóc "Lão nô đã thẩm vấn tên nô bọc đó, hắn không biết gì hết. Chỉ nói hôm nay Khương Hạo đã từng hạ lệnh trước đó, nếu tướng phủ xảy ra chuyện, thì phải gửi thư này vào cung cho Tề tần."

Ôn Sóc cầm lấy mật hàm, mở niêm phong, liếc mắt nhìn qua. Vẻ mặt hắn đột ngột thay đổi, lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

Lâm Song dường như không nhìn thấy, vẫn cung kính cúi đầu.

"Lâm tổng quản, Điện hạ vẫn không muốn gặp ta sao?" Ôn Sóc đột nhiên lên tiếng hỏi.

Lâm Song gật đầu "Tiểu công tử, Điện hạ nói không muốn tiểu công tử can dự vào chuyện này."

"Vậy ngươi thì sao?" Ôn Sóc nhướng mày, mang theo chút khí thế không giận mà uy.

Lâm Song sững sờ, một lúc sau, cúi đầu đáp "Điện hạ đã giao lệnh bài cho tiểu công tử, trước khi Điện hạ thu lại lệnh bài, lão nô dĩ nhiên nghe theo tiểu công tử."

Ôn Sóc ngẩng đầu "Vậy gia quyến của Khương Hạo ở đâu?"

"Công tử yên tâm, đã bị thị vệ bắt giữ, che giấu ổn thỏa."

Lâm Song ở Đông cung mười mấy năm, làm việc ổn thỏa, có hắn ở đây Đông cung sẽ không hỗn loạn. Ôn Sóc thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy phân phó "Chuẩn bị xe, đến Đại Lý Tự."

Lâm Song không hỏi nguyên nhân, chỉ hành động theo lời của Ôn Sóc.

Nửa canh giờ sau, một chiếc xe ngựa kín đáo dừng ngoài cửa sau Đại Lý Tự, Hoàng Phổ mặc thường phục tiến lên đón.

Ôn Sóc bước xuống xe, đi đến trước mặt Hoàng Phổ chắp tay "Đa tạ đại nhân để ta gặp riêng Khương Hạo."

"Cần gì phải đa lễ, ta cũng chỉ làm hết sức mình vì chuyện của Điện hạ thôi, cũng không uổng sự chiếu cố ngày thường của Điện hạ. Chỉ là lúc gần tối ta có thẩm vấn Khương Hạo một lần, hắn không nói lời nào, là một tên cứng đầu, e là ngươi cần phải tốn thêm một chút sức lực mới được."

Ôn Sóc tuổi vẫn còn nhỏ, Đông cung đột nhiên mất đi trữ quân, các thuộc thần đều trông cậy vào Ôn Sóc, Hoàng Phổ sợ hắn sẽ chống đỡ không nổi.

"Đa tạ đại nhân nhắc nhở." Ôn Sóc ngẩng đầu, ánh mắt kiên định, không hề rối loạn.

Hoàng Phổ nhìn sắc mặt bình tĩnh của Ôn Sóc, trong lòng cũng yên tâm hơn. Hắn dẫn Ôn Sóc đi vào nha phủ từ cửa sau, đích thân dẫn tới phòng giam, rồi sơ tán các thị vệ rời đi.

Ôn Sóc để Lâm Song canh giữ bên ngoài, một mình đi vào.

Lâm Song nhìn bóng dáng Ôn Sóc biến mất trước cửa phòng giam, ngẩng đầu liếc nhìn sắc trời nặng trĩu, ánh mắt thoáng qua chút đấu tranh, thở dài một hơi.

Trong phòng giam u tối với thềm đá xanh ở cuối cùng, Khương Hạo cuộn mình trên ván gỗ lạnh lẽo, mở to mắt nhìn lỗ khí trên nóc. Chỉ trong thời gian một ngày, hắn đã bị lột sạch vẻ bá đạo ngang ngược của quản gia tướng phủ, hiện rõ vẻ vô hồn.

Tiếng bước chân trầm ổn truyền đến, đặc biệt rõ ràng trong phòng giam yên tĩnh. Hắn ngồi dậy trên giường gỗ, đúng lúc thấy Ôn Sóc đứng ngoài phòng giam với sắc mặt lạnh lùng. Hắn có chút kinh ngạc, kèm theo chút tò mò, như thể hắn chưa từng nhìn thấy Ôn Sóc, ánh mắt đảo qua người Ôn Sóc, vẫn luôn nhìn chằm chằm.

Trầm mặc một hồi lâu, giọng nói du dương của thiếu niên vang lên "Khương Hạo, nhìn dáng vẻ của ngươi, chắc là không định nói sự thật phải không?"

Khương Hạo kỳ quái cười một tiếng "Nô tài chỉ là một tù nhân, thị lang có thể tìm được chân tướng gì ở chỗ nô tài?"

Ôn Sóc cũng lười bày trò với hắn, từ trong tay áo lấy ra một phong thư, ném qua lồng sắt rơi xuống đất. Ánh trăng chiếu qua lỗ khí trên đỉnh nóc, trên đó viết hai chữ mơ hồ ------ Ôn Sóc.

"Nói đi, Khương Hạo, tại sao ngươi lại đưa phong thư này cho Tề tần? Tả tướng tại sao lại đến Đông cung? Những chuyện này rốt cuộc có liên quan gì đến ta? Điện hạ có phải vì ta nên mới trảm Tả tướng trước cổng Trùng Dương? Nếu ngươi nói thật, ta có thể bảo đảm người nhà của ngươi bình an." Ôn Sóc trầm giọng lên tiếng, khác hẳn với dáng vẻ công tử yếu ớt ngày thường, sát khí ập đến trước mắt.

Vẻ mặt Khương Hạo cứng đờ, nhìn chằm chằm phong thư hồi lâu, xua xua tay, gương mặt già đi không ít, vẫn là nói "Ôn thị lang, ta vẫn luôn nghĩ ngươi là kẻ mềm lòng, xem ra ta nhìn nhầm rồi. Ngươi đi đi, ta sẽ không nói gì hết. Ta khuyên ngươi một câu, đôi khi chân tướng là một vũ khí sắc bén, đả thương người khác cũng tổn thương chính mình, thị lang dù có cầm trong tay cũng chỉ đâm vào tay, không thể cứu người."

Ôn Sóc nhướng mày "Có thể cứu hay không thì do ta quyết định. Khương Hạo, qua vài ngày nữa vụ án hoàng kim sẽ do Hoàng Phổ đại nhân cùng hai vị thượng thư của Binh bộ và Hình bộ xét xử, ngươi định đợi đến ngày đó nói ra trên công đường sao? Phong thư này chỉ là mồi nhử ngươi vứt ra, dùng để kéo dài thời gian, ngươi nói ta nói có đúng không?"

Hắn mở cửa phòng giam, đôi giày hoa văn của quan viên giẫm lên thềm đá cứng lạnh, đá đi tờ giấy trên đất "Ngươi muốn công khai những bí mật ẩn giấu này trước mặt mọi người, đẩy Điện hạ vào chỗ chết?" Ôn Sóc cúi người, rút con dao găm từ trong tay áo, đột nhiên dí sát vào cổ Khương Hạo "Khương Hạo, ngươi thông minh như vậy, đoán thử xem bây giờ ta sẽ làm thế nào?"

Sắc mặt Khương Hạo trắng bệch, thoáng thấy lạnh lẽo trong mắt Ôn Sóc, giọng nói run lên có mấy phần sợ sệt "Ôn Sóc, ngươi dám! Ở đây là Đại Lý Tự! Hoàng Phổ sẽ không để ngươi làm như vậy!"

"Ta có gì không dám, mạng này của ta là Điện hạ ban cho. Điện hạ dám chém đầu chủ tử ngươi trước cổng Trùng Dương, ta được người nuôi lớn, ngươi nói xem ta có dám chém ngươi không. Chỉ cần cứu được Điện hạ, ta cái gì cũng dám làm."

Vẻ cố chấp trong mắt Ôn Sóc khiến người khác sợ hãi, Khương Hạo thoáng nao núng "Ngươi gϊếŧ ta, thì vĩnh viễn đừng hòng biết chân tướng!"

"Vậy thì không biết cũng được, chỉ cần ngươi chết, uy hiếp của Điện hạ sẽ không còn nữa, ta còn cần biết chân tướng làm gì." Ôn Sóc nhẹ nhàng nói, đao trong tay dùng thêm ít sức lực.

Con dao găm lạnh băng cứa ngang cổ, từng giọt máu nhỏ xuống đất, vô cùng dọa người.

Khương Hạo run rẩy, trên mặt thoáng qua vẻ không thể tin được, nhìn chằm chằm Ôn Sóc "Ôn Sóc, ngươi không hiếu kỳ thật sao? Nếu Thái tử vốn không như những gì ngươi nghĩ ......"

"Vậy thì đã sao, là người đã nuôi ta lớn, dù người có làm chuyện gì, kính trọng của ta với người sẽ không thay đổi." ánh mắt Khương Hạo cuối cùng cũng có chút nôn nóng, Ôn Sóc biết đã đến lúc rồi, rũ mắt lên tiếng "Nhưng ta có thể làm một giao dịch với ngươi. Khương Hạo, ngươi mặc kệ già trẻ trong nhà, vậy Khương Tư Triết thì sao?"

Sắc mặt Khương Hạo biến đổi trầm trọng "Ôn Sóc, ngươi muốn làm gì công tử nhà ta?"

Khương Tư Triết là nhi tử duy nhất của Tả tướng, sau vụ án gian lận khoa cử năm ngoái, được Tả tướng sắp xếp một quan chức nhỏ ở Giang Nam, đến nay vẫn chưa về. Hiện giờ Tả tướng chết rồi, tướng phủ chỉ còn lại hậu nhân cuối cùng, nếu ngài ấy lại xảy ra chuyện, Khương gia sẽ tuyệt hậu.

"Khương Hạo, việc đến nước này, ngươi chỉ có hai lựa chọn, một là đêm nay ta lấy mạng ngươi, sau đó để Khương Tư Triết đi cùng ngươi và Tả tướng, hai là ngươi nói ra sự thật, ta sẽ không động vào một người nào của tướng phủ. Nếu ngươi có tội, ắt sẽ có luật pháp Đại Tĩnh trị ngươi."

Lời Ôn Sóc vừa dứt, bên ngoài mưa nhỏ đã tí tách. Từng hạt rơi trên đỉnh phòng, giày vò lòng người.

Trên trán Khương Hạo toát ra mồ hôi lạnh, gắt gao nhìn Ôn Sóc, lại không thấy được một chút dấu hiệu nói dối nào từ trong mắt hắn. Như thể chỉ cần hắn nói một tiếng 'không', mạng hắn, mạng công tử, thật sự sẽ không giữ được nữa.

Hồi lâu sai, hắn cười thê lương, đột nhiên cảm khái một câu "Ôn Sóc, sự tàn nhẫn trong huyết mạch của ngươi quả đúng là trời sinh. Ta chỉ hiếu kỳ ...... Thái tử điện hạ rốt cuộc có biết, hắn đã nuôi dưỡng một đối thủ thế nào cho hoàng gia!"

Thấy Ôn Sóc nhíu mày, hắn lại hỏi "Ngươi thật sự sẽ không động đến công tử nhà ta?"

Ôn Sóc lạnh lùng nhìn hắn, thu lại dao găm "Ta nói được làm được."

"Được, ta tin ngươi." Khương Hạo xé một mảnh vải quấn quanh cổ, đi đến bên bàn gỗ ngồi xuống, nhìn Ôn Sóc chậm rãi lên tiếng "Mấy ngày trước, khi vụ án Tần gia xảy ra, ngươi vô cùng quan tâm với vụ án hoàng kim, ta đề nghị tướng gia đi điều tra thân thế của ngươi, muốn tìm ra một chút manh mối để ngăn ngươi lại."

Nét mặt Ôn Sóc khẽ động, quả nhiên chuyện này có liên quan đến hắn. Tả tướng nhất định đã phát hiện được gì đó mới dám uy hiếp Điện hạ, chẳng qua thân thế của hắn làm sao có thể khiến Điện hạ lưu tâm đến vậy? Hắn im lặng, tiếp tục nghe Khương Hạo nói.

"Ta điều động tất cả ám vệ của tướng phủ, cuối cùng điều tra được một chút manh mối. Ôn thị lang, không biết ngươi còn nhớ nữ nhân gọi là 'dì Chung' không?" thấy sắc mặt Ôn Sóc lạnh đi, hắn vội nói "Thị lang đừng nôn nóng, ta không có động vào bà ta. Nữ nhân đó sớm đã bị giấu đi rồi, ta không động vào được. Ta chẳng qua tra được 'dì Chung' là thị nữ bên người Ngụy lão phu nhân của phủ Hữu tướng, lúc thị lang còn ở phố Ngũ Liễu, bà ấy không những quan tâm chăm sóc, còn thường nhận giúp đỡ từ tướng phủ, hơn nữa cả thị vệ tướng phủ cũng âm thầm bảo vệ."

Ôn Sóc giật mình, rõ ràng là lần đầu tiên nghe thấy những lời này. Dì Chung là người của phủ Hữu tướng? Khó trách dì ấy biết được vài chữ, lúc nhỏ còn dạy hắn cầm bút.

"Ngươi còn biết gì nữa, nói."

"Hết rồi, thị lang ở phố Ngũ Liễu hai năm, sau đó cứu được Điện hạ, bị đưa về Đông cung, đây là tất cả những gì ta tra được." Khương Du dựa vào tường, chọn một thư thế thoải mái, nhìn Ôn Sóc lên tiếng "Lẽ nào thị lang không hiếu kỳ, Hữu tướng là sư phụ của đế vương, thân phận tôn kính, tại sao lại chăm sóc ngươi, thậm chí đích thân làm sư phụ dạy vỡ lòng cho ngươi? Trẻ nhỏ ăn mày ở kinh thành nhiều vô số, tại sao chín năm trước Thái tử lại vừa lúc bị thị lang cứu được? Những năm qua Thái tử đối đãi với ngươi rất khác biệt, chỉ cần là người có mắt đều có thể nhìn ra, thị lang thật sự không cảm thấy có chút không thỏa đáng sao?"

Ánh mắt Ôn Sóc tối dần, im lặng không nói. Hắn không ngốc, chín năm qua Hàn Diệp cực kỳ tốt với hắn, hắn chỉ nghĩ hắn và Hàn Diệp có duyên, lại chưa từng nghĩ đến trong đó còn có nguyên nhân khác.

Rốt cuộc hắn là ai mà khiến Điện hạ và Hữu tướng đối đãi khác biệt như vậy? Ôn Sóc lờ mờ hiểu được những gì Khương Hạo nói có thể không phải là những gì hắn muốn nghe. Nhưng hắn phải tìm hiểu xem trong Đông cung rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hắn không thể trơ mắt nhìn Điện hạ mất đi ngôi vị Thái tử một cách không rõ ràng.

"Ngươi tra được cái gì?" Ôn Sóc lạnh lùng lên tiếng.

Khương Hạo cảm nhận được biến hóa cảm xúc của hắn, chợt tự hỏi Ôn Sóc sẽ làm gì nếu biết được thân phận của mình?

Hắn cười cười, chống tay lên bàn đứng dậy "Thật ra lúc đó tuy ta nói ra những lời này, lại đoán không được ẩn ý sâu xa trong đó, mãi đến hôm qua trước khi Tả tướng vào Đông cung đã dặn dò, ta mới chợt hiểu ra, thật ra tướng gia chỉ nói một câu ......"

Hắn nhìn Ôn Sóc, lộ ra chút lạnh lùng và hả hê, từng câu từng chữ nói "Thị lang, ngươi phải nghe cho kỹ đó, tướng gia nói với ta ...... Ôn Sóc chính là Đế Tẫn Ngôn."

Một tiếng sấm rền vang vọng ngoài phòng giam, khiến sắc mặt Khương Hạo càng thêm âm u quỷ dị.

Ôn Sóc trợn to mắt, hai tay chắp sau lưng siết chặt, bị câu nói đó làm kinh ngạc không nói được gì.

Trong tích tắc, trong đầu hắn lướt qua vô số chuyện và manh mối, cuối cùng cũng hiểu nguyên nhân mọi chuyện.

Lý do này quả thật đáng để Thái tử đích thân gϊếŧ Tả tướng trước cổng Trùng Dương. Thái tử làm những chuyện này đều là vì hắn sao?

Khương Hạo nhìn chằm chằm Ôn Sóc, tỉ mỉ đánh giá biểu tình trên mặt hắn, chờ hắn suy sụp hối hận, trong lòng vừa đắc ý vừa nham hiểm.

Ôn Sóc lại không như Khương Hạo nghĩ, chỉ lạnh lùng liếc nhìn Khương Hạo một cái, xoay người bước ra ngoài "Khương Hạo, nếu ngươi dám nói nửa lời trên công đường, Khương gia ắt sẽ không còn hậu nhân."

Không ngờ Ôn Sóc lại bình tĩnh như vậy, nhìn hắn ra khỏi phòng giam, Khương Hạo mạnh mẽ đứng dậy "Ôn Sóc, ngươi không oán hận Thái tử chút nào sao, đến bây giờ còn muốn bảo vệ hắn, đừng quên ngươi là Đế Tẫn Ngôn!"

Bước chân Ôn Sóc dừng lại, không có trả lời, rồi biến mất khỏi phòng giam.

Vừa bước ra khỏi tầm mắt của Khương Hạo, Ôn Sóc dựa vào tường thở hổn hển, hai tay gắt gao siết chặt vạt áo trước ngực, mơ hồ không biết phải làm sao.

Hắn đã từng nghĩ qua hàng trăm hàng ngàn lý do, lại chưa từng nghĩ chân tướng chính là thế này.

Hắn là Đế Tẫn Ngôn, hắn vậy mà lại là đích tử Đế gia đã chết mười một năm trước, bị chôn ở bãi tha ma kia!

Hắn lấy hết sức đứng dậy, loạng choạng đi về phía ngoài phòng giam.

Ngoài phòng giam mưa rền gió dữ. Ôn Sóc vừa xuất hiện trước cửa thì một cơn gió lạnh thổi qua khiến hắn loạng choạng hai bước. Lâm Song thấy vậy vội chạy đến đỡ hắn, lại bị Ôn Sóc mạnh mẽ đẩy ra, Lâm Song sững sờ, ngẩng đầu nhìn sắc mặt vô cùng tái nhợt của thiếu niên, mím môi, lui sang một bên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh