Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 9118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 127.

❊ ❊ ❊

Trong phòng giam Tông Nhân phủ, Hàn Diệp mặc áo vải trắng thuần còn vương vết máu bị vua Gia Ninh đá vào ngực không lâu trước đó. Lâm Song trầm mặc đứng ngoài phòng giam, không dám lên tiếng.

Điện hạ bảo vệ tiểu công tử Đế gia mười một năm, Điện hạ dạy ngài ấy viết chữ, dạy ngài ấy đọc sách, dạy ngài ấy nhân đức. Ôn Sóc là một tay Điện hạ nuôi lớn, cảm tình của hai người còn thân thiết hơn cả huynh đệ ruột thịt.

Bây giờ tiểu công tử đã biết chân tướng, dù không oán hận Thái tử, nhưng cả gia tộc Đế gia chết trong tay hoàng thất, cách nhau nợ máu, thật khó có thể trở về như trước kia.

Tiểu thư Đế gia một lòng báo thù, nếu bây giờ ngay cả Ôn Sóc cũng về phủ Tĩnh An Hầu, bên cạnh Điện hạ quả thật không còn ai nữa.

Bên ngoài mưa to gió lớn, trong phòng giam lại yên tĩnh đến mức dọa người. Hàn Diệp quay lưng về phía Lâm Song, hai tay đan nhau vòng trên đầu gối, giọng nói có chút khàn khàn truyền tới.

"Hắn biết hết rồi?" Lâm Song được lệnh canh chừng Ôn Sóc, hiện giờ lại một mình vội vàng tới đây, chỉ có một khả năng.

"Vâng, Điện hạ. Lão nô đã không nghe theo lệnh của Điện hạ, để tiểu công tử đi gặp Khương Hạo." Lâm Song do dự nói "Điện hạ, chuyện đã đến bước này, dù người không muốn để tiểu công tử biết, cũng nên nói với Tĩnh An Hầu quân. Nếu nàng thật sự một mực làm theo ý mình, dấy lên tranh đấu hoàng vị, Đại Tĩnh chúng ta sẽ gặp nguy hiểm!"

Đế gia ẩn nấp mười năm ở Tấn Nam, có trời mới biết đã nuôi ra bao nhiêu binh lực. Hiện nay, Tĩnh An Hầu quân dám nghênh ngang ở kinh thành như vậy, còn không phải dựa vào binh lực không biết mạnh yếu thế nào ở Tấn Nam sao. Hàn gia đã nắm giữ thiên hạ hai mươi năm, có hai trăm ngàn binh sĩ, dù uy tín hoàng thất hiện nay không còn như ban đầu, địa vị của chủ thiên hạ cũng không cách nào tùy tiện dao động. Huống chi Thái tử điện hạ xưa nay luôn được lòng dân, đến khi hai nhà tranh đấu, tất cả đều là ẩn số.

Từ xưa, một tướng vinh danh thì có vạn xương khô vì loạn lạc, Tĩnh An Hầu quân muốn đoạt thiên hạ, ngoài chiến tranh, vốn không còn cách thứ hai.

Nếu ngay cả hắn cũng đoán được, Bệ hạ và Điện hạ không thể nào không nhìn ra.

Điện hạ dùng cách vụng về như vậy để tự nhốt mình vào Tông Nhân phủ, còn không phải vì ......

"Lâm Song, nếu ta gϊếŧ cả nhà ngươi, sau đó lại nói với ngươi, ta đã cứu một người thân của ngươi, ngươi có đội ơn ta không?"

Lâm Song bị lời này chặn lại, nói "Điện hạ, oan khuất của Đế gia không phải do Điện hạ gây ra, Điện hạ sao phải gánh lấy trách nhiệm!"

"Như nhau cả thôi, là tổ mẫu và phụ hoàng có lỗi, là Hàn gia, ta là Thái tử của Hàn gia, nên gánh lấy."

Lâm Song nhìn bóng lưng tiêu điều của Thái tử, rất không đành lòng "Điện hạ, trước tiên không nói đến Tĩnh An Hầu quân có thể thông cảm cho người hay không. Những năm qua người vì tiểu công tử đã làm rất nhiều chuyện, ngài ấy là do người một tay nuôi lớn, ngài ấy nhất định sẽ không oán hận người."

"Nhưng hắn sẽ không tha thứ cho tổ mẫu và Hàn gia." Hàn Diệp phất tay "Chăm sóc tốt cho hắn, đừng để hắn can dự vào chuyện này ......" hắn dừng một chút, giọng tự giễu trầm thấp truyền đến "Hiện giờ có lẽ hắn cũng không muốn bị cuốn vào nữa."

Lâm Song nghe vậy có chút chua xót lau mắt "Điện hạ, lão nô nhất định sẽ chăm sóc tốt cho tiểu công tử, người bảo trọng." thấy Hàn Diệp không còn trả lời, hắn thở dài rồi lui ra ngoài.

Hạt mưa dày nặng rơi, đường phố kinh thành về đêm vì trận mưa lớn này mà không một bóng người, cuối con đường có một thiếu niên bước tới. Thoáng nhìn thiếu niên chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, cả người ướt sũng, ngả ngả nghiêng nghiêng cả đoạn đường đi về phía phố Trường Vân.

Vài thị vệ đi theo hắn cách đó không xa, nhưng không dám đến gần, chỉ dám cẩn thận âm thầm bảo vệ.

Chỉ có duy nhất một phủ đệ trên phố Trường Vân dài hơn trăm thước ------ phủ Tĩnh An Hầu.

Thiếu niên bước trên con phố này, nhìn về phía Hầu phủ cổ kính đèn đuốc rực rỡ cách đó không xa, bước chân loạng choạng dần chậm lại.

Mười năm rồi, hắn đã rất nhiều lần đi qua con đường này, thờ ơ nhìn phủ đệ từng suy tàn mục nát. Hắn đã rất nhiều lần đứng ngoài cuộc, nghe người khác thổn thức nghẹn ngào bàn tán chuyện Đế gia, lại chỉ cười mà nói một câu 'thắng làm vua, thua làm giặc'. Hắn lớn lên trong Đông cung hoàng gia, ăn mặc suиɠ sướиɠ, lại không biết người thân duy nhất của mình ở Tấn Nam phải gánh lấy chân tướng oan khuất của tám mươi ngàn tướng sĩ, cô độc một mình bước trên con đường máu trở thành Tĩnh An Hầu quân của ngày hôm nay. Hắn trung thành với hoàng thất Đại Tĩnh, hết mực báo ân, lại không biết cả nhà hắn đều chết dưới tay hoàng gia!

Hắn mỗi ngày suy nghĩ giản đơn đùa giỡn với Đế Tử Nguyên, lại không nhận ra nàng chính là tỷ tỷ thân thiết của mình, người thân nhất trên đời này.

Hắn là Đế Tẫn Ngôn, lại không thể hận, không thể oán.

Vì hắn ngoài là Đế Tẫn Ngôn, cũng là Ôn Sóc được Thái tử Đại Tĩnh một tay nuôi lớn.

Giống như huyết mạch hằn in vào xương máu, điều này, không ai có thể thay đổi được.

Phủ Tĩnh An Hầu đang ở trước mắt, Ôn Sóc nhìn tấm biển cũ kỹ treo cao trước cổng lớn, chậm rãi nhắm mắt lại.

Thư phòng phủ Tĩnh An Hầu, ánh nến sáng rực. Mưa to sấm chớp bên ngoài không ngừng, Đế Tử Nguyên khoác áo choàng đứng trước cửa sổ, ánh mắt không nhìn ra cảm xúc.

Chuyện Hàn Diệp bị giam vào Tông Nhân phủ quá đột ngột, với cơ trí thủ đoạn của hắn, dù có bị Tả tướng cản trở, cũng sẽ không mạo hiểm làm ra chuyện cả hai đều thiệt như vậy.

Lạc Minh Tây ngồi trước bàn, lật xem thông tin của các quan trong triều, ngước mắt lên thấy bóng dáng đơn bạc của Đế Tử Nguyên, ho khan một tiếng "Tử Nguyên, ngày mai muội có đến thăm hỏi những người này theo kế hoạch không?"

Đế Tử Nguyên quay đầu, nhìn thấy sắc mặt Lạc Minh Tây đỏ bừng, nhanh chóng đóng cửa sổ lại, nhíu mày đến trước mặt hắn nói "Sao gần đây huynh càng ngày càng ho nhiều vậy, ta bảo Uyển Cầm đến xem cho huynh ......"

Lạc Minh Tây lắc đầu, uống một hớp trà ấm "Chỉ là thời tiết thay đổi đột ngột, bị nhiễm chút lạnh, bệnh cũ từ nhỏ rồi, muội cũng biết mà."

Thấy sắc mặt hắn hồng hào hơn một chút, Đế Tử Nguyên thở phào một hơi, trầm mặc một lúc rồi khẽ gật đầu "Nếu đã sắp xếp xong, ngày mai nhất định phải gặp."

Giọng nói có chút trầm thấp, vẫn kiên định như cũ. Lạc Minh Tây ngẩng đầu, không nói thêm nữa, cúi đầu có chút cảm khái. Hắn sớm đã đoán được những sắp xếp mà nàng bố trí sẽ không thay đổi vì bất kỳ ai, kể cả khi người đó là Hàn Diệp.

Đột nhiên một loạt tiếng bước chân vội vã vang trên hành làng, cửa thư phòng mạnh mẽ bị đẩy ra, không khí lạnh lẽo tràn vào kèm theo những hạt mưa. Ánh nến lung lay vài cái, kéo dài bóng dáng người trong phòng.

Không có mấy người có thể xông vào thư phòng của Hầu phủ lúc này, Đế Tử Nguyên thấy sự ngạc nhiên trên mặt Lạc Minh Tây, quay đầu lại thấy thiếu niên ở cửa, cũng chợt sững sờ.

Ôn Sóc một tay chống cửa, sắc mặt tái xanh, đầu tóc rối loạn. Cả người hắn ướt sũng, đôi mắt cũng bị mái tóc rơi rớt che mất, nước mưa thuận theo làn tóc mà rơi xuống.

Bóng dáng thiếu niên vô cùng đơn bạc, bàn tay nắm lấy cánh cửa mơ hồ hiện lên vết xanh tím, dường như đang cố gắng nhẫn nhịn, bi thương không thể diễn tả.

Vài thị vệ Hầu phủ theo sau bên ngoài phòng, dè dặt nhìn hắn, rồi nhìn Đế Tử Nguyên không nói gì.

Áo khoác dính trên người Ôn Sóc nhiễu xuống thành vũng nước đọng, hắn sững sờ một lúc mới cố gắng thích ứng với ánh sáng đột ngột trong thư phòng. Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt rơi vào người Đế Tử Nguyên đứng trong phòng, đột nhiên ngây ngẩn, hàm răng gắt gao cắn môi đến tái nhợt, phút chốc đã lộ ra vết máu.

Thấy Ôn Sóc như vậy, Đế Tử Nguyên nhất thời hoảng sợ, là sự hoảng sợ khi mất đi người thân.

"Xảy ra chuyện gì?" nàng phất tay để thị vệ lui xuống, đi vài bước về phía Ôn Sóc, còn chưa tới gần Ôn Sóc, đã bị hắn gắt gao nắm chặt tay áo.

Ôn Sóc đang run rẩy! Đế Tử Nguyên nhíu chặt mày, gạt đi tóc trên mặt thiếu niên, thấy hốc mắt của hắn đỏ bừng, dùng tay lau đi nước mưa trên mặt hắn "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói đàng hoàng, tỷ làm chủ cho đệ." thấy thiếu niên không nói, nàng lại gọi một tiếng "Ôn Sóc?"

Đế Tử Nguyên gọi một cách cẩn thận, hoàn toàn không giống nàng lúc bình thường. Lạc Minh Tây ở một bên có chút ngạc nhiên, hắn biết Đế Tử Nguyên yêu thương Ôn Sóc, nhưng trước giờ không biết lại sâu nặng đến vậy?

Ngay cả khi là Tẫn Ngôn năm đó, cũng chỉ đến mức này ......

Khi gương mặt của Đế Tử Nguyên gần trong gang tấc, bàn tay đặt trên trán ấm áp thoải mái. Ôn Sóc lắc đầu nguầy nguậy, đột ngột ôm lấy Đế Tử Nguyên khi nghe thấy giọng nói của nàng, uất ức thê lương như con thú nhỏ bị bỏ rơi, tiếng nức nở vang lên "Tỷ, tỷ, tỷ ......"

Đế Tử Nguyên bị hắn gắt gao ôm chặt, mặc kệ cả người bị thấm ướt, trong lòng chua xót không chịu được, nhẹ nhàng vỗ lưng Ôn Sóc "Ôn Sóc, ta ở đây, đệ rốt cuộc làm sao vậy?"

Ôn Sóc không nói lời nào, chỉ liên tục gọi nàng. Đế Tử Nguyên quả thật không biết phải làm thế nào, cũng may Uyển Cầm xuất hiện đúng lúc, mới xem như ngăn được hoảng loạn.

Ôn Sóc thấy Uyển Cầm, không còn yếu ớt như trẻ con nữa, kìm lại tiếng nức nở đứng sau Đế Tử Nguyên, trên mặt đỏ bừng xấu hổ.

Đế Tử Nguyên thở phào một hơi, lúc này lại có dáng vẻ như chỉ điểm giang sơn, xua tay "Đừng có đứng đây nữa, đi tắm trước, tránh bị cảm lạnh, có chuyện gì lát nữa rồi nói."

Ôn Sóc cảm thấy có chút mất mặt, cũng không nhìn Uyển Cầm, chạy mất dép ra ngoài, khiến Đế Tử Nguyên dở khóc dở cười.

Thấy Đế Tử Nguyên gặp được tên nhóc hề hước Ôn Sóc, Lạc Minh Tây và Uyển Cầm chỉ đành rời thư phòng, nhường chỗ cho hai người nói chuyện.

Rời khỏi thư phòng, Uyển Cầm tiễn Lạc Minh Tây đến tận cửa. Lúc nàng muốn trở về thì bị Lạc Minh Tây gọi lại.

"Uyển Cầm." giọng của Lạc Minh Tây vang trong cơn mưa lớn, nghe có chút không chân thật "Ngươi đi điều tra Ôn Sóc một chút."

Uyển Cầm ngây người "Công tử?"

"Không có gì, ta chỉ cảm thấy hôm nay Ôn Sóc có chút không ổn, muốn xem hắn có xảy ra chuyện gì khác không."

Uyển Cầm thở phào một hơi, đáp ứng chuyện này.

Chiếc xe ngựa của Lạc Minh Tây vội vàng biến mất trong màn mưa. Trong xe ngựa, Lạc Minh Tây bọc trong một chiếc áo choàng lớn, vẻ mặt có chút ẩn ý sâu xa.

Hắn mơ hồ cảm thấy bộ dạng này của Ôn Sóc có lẽ là biết được nguyên nhân Hàn Diệp trảm Tả tướng. Ngày lục soát tìm kiếm hoàng kim, Tả tướng vào Đông cung, ắt là có thứ để uy hiếp. Vài ngày trước đó, Tả tướng phái người điều tra Ôn Sóc, thứ uy hiếp trong tay Tả tướng tám phần là có liên quan đến Ôn Sóc. Tuy nói Ôn Sóc có quan hệ tốt với phủ Tĩnh An Hầu, nhưng chuyện này cả kinh thành đều biết, không thể dùng để thỏa hiệp, còn về thân phận của hắn, trước khi vào Đông cung chỉ là trẻ ăn mày ......

Lạc Minh Tây nhớ lại cảnh tượng vừa rồi trong thư phòng, xoa xoa lông mày.

Thái độ hôm nay của Ôn Sóc đối với Đế Tử Nguyên hoàn toàn khác mọi khi, nếu không phải Đế Tử Nguyên hết mực yêu thương Ôn Sóc thì hắn đã sớm phát hiện.

Hàn Diệp, Ôn Sóc, Tử Nguyên ...... ba người này có mối liên hệ gì?

Những năm qua Đế Tử Nguyên ở Tấn Nam, Hàn Diệp ở kinh thành, tất cả mối quan hệ giữa bọn họ chỉ bắt nguồn từ mười một năm trước.

Mười một năm trước khi Tử Nguyên rời kinh ...... Lạc Minh Tây xoay lò sưởi trong tay, đột nhiên sắc mặt thay đổi, nảy ra một ý nghĩ vô cùng hoang đường.

Hắn mím môi, ánh mắt u ám không rõ, ngón tay thon dài cầm lò sưởi hiện ra vết trắng xanh. Hồi lâu sau, hắn thấp giọng ho khan một tiếng, tựa lưng vào đệm, thở một hơi thật dài.

Ài, loanh quanh lẩn quẩn, đến bây giờ lẽ nào thật sự là số mệnh sao!

Nếu hắn không đoán sai, thân phận của Ôn Sóc sẽ trở thành biến số lớn nhất trên con đường của Tử Nguyên trước khi mọi chuyện lắng xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh