Đăng Hoa Tiếu

Lượt đọc: 130508 | 8 Đánh giá: 8,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Thịnh Kinh thường mưa về đêm.

Qua một đêm, dưới cầu Lạc Nguyệt, trên mặt sông đầy hoa dương bay phất phơ.

Én bận rộn, oanh lười biếng giữa hương tàn, bên bờ đê liễu rụng hoa bay, quả thật là cảnh đẹp nhất của ngày xuân.

Ngân Tranh xuống lầu lấy nước nóng, vừa hay gặp chủ quán. Nàng bộ dáng xinh đẹp, miệng lưỡi ngọt ngào, người trong quán trọ cũng vui vẻ giúp đỡ nàng thêm đôi phần. Chủ quán cười nói: "Ngân Tranh cô nương dậy sớm thế?"

Ngân Tranh mỉm cười: "Vâng ạ."

Chủ quán nhìn lên lầu: "Cô nương nhà ngươi đêm qua lại bận rộn trong bếp đến canh ba, ngươi nên khuyên nàng ấy, chú ý sức khỏe một chút."

Mấy ngày trước, Lục Đồng nhờ Ngân Tranh mang tiền đi mua ít thảo dược ở gần đó, rồi mượn nhà bếp của quán trọ để chế biến dược liệu, cứ thế bận rộn đến tận đêm khuya. Chủ quán tuy không nói ra, nhưng trong lòng không mấy đồng tình. Chế biến dược liệu là việc đòi hỏi kỹ thuật, ngay cả những đại phu ở các Y quán trong thành đôi khi còn thất bại, Lục Đồng chỉ là một cô nương trẻ tuổi, làm sao có thể làm được? Quả thật là quá tự đại.

Giả vờ không nhìn thấy ý khinh thường trong mắt chủ quán, Ngân Tranh lại cười nói với đối phương vài câu rồi mới lên lầu vào phòng.

Trong phòng, Lục Đồng ngồi trước bàn, bọc trà thuốc bằng vải, bọc giấy trắng bên ngoài, cẩn thận buộc bằng dây đỏ to, rồi đặt vào hộp.

"Cô nương?"

Lục Đồng đứng dậy: "Đi thôi."

Ra khỏi quán trọ, thời tiết bên ngoài rất đẹp. Nắng sớm không quá nóng, phủ một lớp mỏng manh trên người, tạo cảm giác hơi ngứa ngứa.

Khắp nơi đều là quán trà, người Thượng Kinh thích uống trà, trà lâu trên phố đâu đâu cũng thấy, đâu đâu cũng có người uống trà. Từ xa vọng lại tiếng nhạc của nhà hát, làm cho Thượng Kinh thêm phần náo nhiệt.

Ngân Tranh khẽ nói: "Thượng Kinh tuy tốt, nhưng đồ đạc quá đắt."

Lục Đồng im lặng.

Trước khi Vân Nương mất, bà ấy đã bảo nàng đốt hết sách thuốc trong rương cùng với *thê thỉ* của mình, số bạc còn lại đều để lại cho nàng. Nhưng những năm qua, Vân Nương tiêu xài rộng rãi, tiền kiếm được lại dùng để mua dược liệu mới, sau khi Lục Đồng lo xong hậu sự cho Vân Nương, số bạc trong tay đã gần như cạn kiệt.

Chi phí đi đường về huyện Thường Võ và vào kinh cũng không ít, Ngân Tranh mấy ngày trước đã tính toán, trừ đi tiền mua thảo dược, số bạc còn lại chỉ đủ cho họ ở lại Thượng Kinh thêm nửa tháng nữa.

Nhiều lắm là nửa tháng sau, họ sẽ thực sự là hai bàn tay trắng.

Đang suy nghĩ, hai người lại đi qua vài con hẻm nhỏ, theo một con phố phồn hoa đi về phía trước, rẽ qua một góc phố, trước mắt xuất hiện một Y quán.

Y quán này trong số các cửa hiệu được sửa sang ngăn nắp, trông thật khác biệt. Mặt tiền rất nhỏ, biển hiệu đã cũ kỹ, trên đó viết bốn chữ lớn bay bướm "Nhân Tâm Y Quán". Mặc dù y quán ở vị trí rất tốt, nhưng vì bài trí không bắt mắt nên người qua lại khó để ý đến nơi này.

Lục Đồng bước vào Y quán.

Khi đến gần, họ mới phát hiện Y quán này còn hoang tàn hơn tưởng tượng. Ngay phía trước đặt một cái bàn, bàn rất dài, gần như chắn hết cửa hiệu. Trước bàn là một người trẻ tuổi mặc áo trực cổ vải gấm màu vàng oanh, đang gác một chân ngủ gật. Phía sau y là một bức tường toàn tủ gỗ hồng sắc, trên đó dán những tấm bảng gỗ, chính là tủ thuốc.

Cửa sổ của y quán này rất nhỏ, mặt tiền lại không lớn, ánh sáng không được tốt, lại không được thắp đèn, nên khung cảnh một màu xám xịt, nhìn còn có phần âm u.

Ngân Tranh hắng giọng, định nói gì đó, một tiểu đồng mặc áo ngắn chừng mười một, mười hai tuổi, trên sống mũi có vài nốt tàn nhang đi từ trong cửa hiệu ra. Thấy hai người Lục Đồng, tiểu đồng cũng sững người một chút, rồi đi đến bên cạnh người đang ngủ gật kia gọi to: "Ông chủ, có khách đến!"

Người trẻ tuổi kia bất ngờ bị dọa, suýt ngã, luống cuống đứng dậy khỏi ghế, nở một nụ cười giả tạo với hai người Lục Đồng: "Hai vị khách nhân muốn mua gì?"

Ngân Tranh kỳ quái nhìn y một cái, câu nói này nghe chẳng giống người mở Y quán, mà giống người buôn bán.

Lục Đồng lên tiếng: "Không biết quý y quán có nhận dược liệu đã bào chế không?"

Thấy không phải đến mua thuốc, người trẻ tuổi lập tức trở lại dáng vẻ uể oải như ban nãy, chỉ liếc nhìn nàng một cái, hỏi không mấy hứng thú: "Ngươi có dược liệu gì?"

Ngân Tranh vội mở gói đồ ra, lấy từ trong đó ra một gói giấy lớn.

Đối phương mở gói giấy ra, thành thạo bốc một chút đặt dưới mũi ngửi ngửi, rồi xoa xoa, nhìn Lục Đồng với ánh mắt có phần ngạc nhiên, y nói: "Bồ hoàng thán à. Rang cũng không tệ."

Trong Y quán thường dùng bồ hoàng thán, bồ hoàng sống cũng không đắt, Lục Đồng mượn nhà bếp quán trọ rang những thứ này.

Ngân Tranh trước đó còn lo lắng Y quán sẽ không nhận những dược liệu Lục Đồng bào chế, nghe vậy trong lòng nhẹ nhõm được một nửa, cười nói: "Bồ hoàng thán nhà cô nương ta rang vốn rất tốt, chưởng quầy thấy..."

Lần này nụ cười của nàng không hiệu quả như mọi ngày, người trẻ tuổi giơ ba ngón tay lên lắc lắc: "Ba đồng."

Lục Đồng hơi nhíu mày.

Chỉ riêng việc mua bồ hoàng sống đã tốn ba đồng, huống chi thứ này còn tốn của nàng mấy ngày nay bận rộn trong nhà bếp quán trọ. Giá này so với thị trường quá thấp.

Ngân Tranh nhảy dựng lên, "Cái gì? Chỉ có vậy thôi sao? Bồ hoàng sống cũng đâu có giá đó!"

Ông chủ gấp gói giấy lại, vẫn với vẻ không mấy tinh thần, chỉ ra ngoài cửa, giọng điệu chẳng khách khí: "Chỉ chừng đó thôi, chê ít thì ra cửa rẽ trái, có một hiệu Hạnh Lâm Đường. Nhà lớn làm ăn lớn, ngươi đến đó thử xem, nói không chừng cho nhiều hơn."

Bộ dạng bất cần của y nhìn thật khiến người ta tức giận, Ngân Tranh định tranh cãi với hắn, Lục Đồng đã đẩy gói giấy về phía đối phương: "Ba đồng thì ba đồng."

Người trẻ tuổi kia thấy vậy, nụ cười trên mặt mới chân thành hơn một chút, sai tiểu đồng phía sau: "A Thành, đi lấy bạc!"

Tiểu đồng tên A Thành nhanh chóng lấy ra một góc bạc, Lục Đồng nhận tiền, lại lấy từ trong gói ra hai thứ khác được gói bằng giấy dầu.

Ông chủ nhíu mày: "Đây là gì?"

Lục Đồng: "Trà thuốc."

Ông chủ đẩy trà thuốc trở lại, cười không mấy thành ý: "Xin lỗi cô nương, Y quán không nhận trà thuốc."

"Không lấy tiền, coi như quà tặng kèm." - Lục Đồng đặt mấy túi trà thuốc lên bàn, "Sắc uống có thể giảm nghẹt mũi viêm mũi, tặng ông chủ hai thang trước. Nếu hài lòng có thể gửi thêm. ta ở quán trọ tên Lai Nghi dưới cầu Lạc Nguyệt."

Ông chủ nhìn Lục Đồng, Lục Đồng bình thản đáp lại ánh mắt của hắn, một lúc sau, người trẻ tuổi bĩu môi, cấthi gói trà thuốc đi, chỉ vẫy tay nói: "Vậy cảm ơn cô nương."

Lục Đồng không nói gì thêm, cùng Ngân Tranh rời đi.

Sau khi hai người đi khỏi, tiểu đồng tiến lên phía trước, thắc mắc: "Ông chủ, bình thường thu mua bồ hoàng thán đều là năm đồng, sao hôm nay lại đổi giá? Hơn nữa ba đồng là giá bồ hoàng sống, không có lời, sao họ vẫn chịu bán?"

Ông chủ gõ đầu A Thành, cầm bồ hoàng thán đi vào trong nhà: "Sao ngươi biết người ta không lời, không phải họ còn tặng thêm hai gói trà thuốc sao?"

Tiểu đồng cúi đầu nhìn trà thuốc trên bàn, gói trà thuốc chỉ to bằng bàn tay, buộc cẩn thận bằng dây đỏ mảnh, thoạt nhìn rất tinh tế.

A Thành bừng tỉnh: "Họ muốn gửi bán trà thuốc sao?"

Ông chủ mắng: "Vậy ngươi nghĩ sao? Trên đời không có bữa trưa nào miễn phí, ngươi thật sự tưởng người ta ngốc sao, sao lại bỏ qua Hạnh Lâm Đường ở phía trước không đến, lại đến chỗ chúng ta bán thuốc, ngươi thật sự tưởng người ta nhìn trúng bản mặt của công tử ta sao?"

Tiểu đồng nhìn trà thuốc trên bàn: "Vậy ông chủ, trà thuốc này còn bán không?"

"Bán cái đầu ngươi!" - Ông chủ nhân bực bội vén rèm đi vào trong, "Đồ không rõ nguồn gốc ai biết có độc không! Uống chết người tìm ai tính sổ! Bồ hoàng thán này ta còn phải thử, trong kinh thành kẻ lừa đảo nhiều, nữ lừa đảo cũng không ít, không đề phòng nhiều một chút, có khi bị người ta bán đi còn giúp người ta đếm tiền."

Y lẩm bẩm đi vào trong phòng, ném lại một câu: "Lát nữa đem vứt đi, đừng trộn với thuốc khác."

A Thành dạ một tiếng, lại nhìn trà thuốc trước mặt, lắc đầu.

Thật là đáng tiếc.

......

Bên ngoài, Lục Đồng và Ngân Tranh đang đi về phía trước.

Ngân Tranh vẫn còn để ý chuyện vừa rồi, bất mãn nói: "Mấy ngày nay chúng ta đi đường, bồ hoàng thán đều là năm đồng, riêng hiệu này chỉ cho ba đồng. Còn gọi là 'Nhân Tâm Y Quán', ta thấy 'Hắc Tâm Y Quán' còn đúng hơn! cô nương,..." nàng ấy khó hiểu nhìn Lục Đồng, "Tổng cộng chỉ làm được mấy gói trà thuốc, sao không đem qua cho Hạnh Lâm Đường, lại ký gửi ở hiệu này?"

Nàng không hiểu, chủ hiệu Hạnh Lâm Đường khi thu mua dược liệu trả tiền rất sảng khoái, thẳng thắn hơn nhiều so với vị "ông chủ" vừa rồi. Y quán đó nhìn mặt tiền cũng lớn, tu sửa sang trọng, người qua kẻ lại, nhìn thế nào cũng tốt hơn Nhân Tâm Y Quán.

Lục Đồng lắc đầu, khẽ nói: "Nhân Tâm Y Quán không có đại phu ngồi tọa quán."

Trên đường đi, họ đã gặp nhiều Y quán, trong đó các đại phu tọa quán phần lớn là những lang y có tuổi. Nhưng trong Nhân Tâm Y Quán này, ngoài "ông chủ" và tiểu đồng tên A Thành, không thấy người nào khác.

Nhân Tâm Y Quán thiếu nhân sự.

Ngân Tranh ngạc nhiên: "Cô nương muốn làm đại phu tọa quán sao."

Lục Đồng im lặng một lúc, gật đầu.

Trong kinh thành này, ngoài Ngân Tranh và một hòm thuốc, nàng không có gì cả. Nhưng việc làm ăn của nhà họ Kha lại đang như mặt trời giữa trưa.

Nhân Tâm Y Quán thiếu người, lại nằm ở Tây Phố, khoảng cách đến phủ họ Kha nói gần không gần, nói xa cũng không xa.

Nàng cần một thân phận.

Một thân phận có thể âm thầm tiếp cận nhà họ Kha, nhưng lại đường hoàng chính đáng.

Đại phu tọa quán của Y quán, là thân phận tốt nhất không gì bằng.

"Nhưng mà…" - Ngân Tranh có phần do dự, thời buổi này, nữ lang y vốn đã ít, huống chi là làm đại phu tọa quán.

"Tiếp tục đi thôi." - Lục Đồng thu hồi suy nghĩ, "Bán hết số bồ hoàng thán còn lại."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »