Đăng Hoa Tiếu

Lượt đọc: 130404 | 8 Đánh giá: 8,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Lục Đồng được Ngân Tranh dìu vào một tiệm phấn son cách Bảo Hương Lâu không xa.

Chủ tiệm là một người phụ nữ đẫy đà, vừa rồi khi Lữ Đại Sơn xông ra, bà ta bị doạ, núp sau cửa tiệm chứng kiến toàn bộ sự việc. Lúc này thấy Lục Đồng toàn thân đầy máu, nữ chưởng quầy cũng động lòng thương, đi gọi người đun nước nóng, để hai người họ rửa ráy trong phòng trong.

Ngân Tranh nhúng khăn vào nước, từ từ lau vết máu trên mặt Lục Đồng, giọng nói đầy lo lắng: "Không biết vết d.a.o này sau này có để lại sẹo không..."

"Không sao đâu," - Lục Đồng an ủi nàng, "Vết thương không sâu, về khách điếm bôi thuốc bột là được."

Ngân Tranh nhìn một lúc rồi phẫn nộ lên tiếng: "Tên tội phạm đào tẩu ban đầu rõ ràng nhắm vào người bên cạnh, nếu không phải vì thị vệ nhà họ ra tay, cô nương đâu đến nông nỗi này, thật là ác độc!"

Nàng ấy nói về vị tiểu thư phủ Thái sư.

Lục Đồng cụp mắt xuống.

Nghĩ lại Lữ Đại Sơn chạy đến đây, hẳn là vì thấy xe ngựa của phủ Thái sư nên mới ra tay bắt người. Nếu hôm nay hắn bắt được tiểu thư Thái sư, có khi còn thoát được.

Đáng tiếc do trùng hợp ngẫu nhiên, lại bắt phải một kẻ không đáng giá gì là nàng.

Ngân Tranh vừa vắt khăn, vừa hỏi Lục Đồng: "Nhưng mà, sao cô nương lại đột nhiên lại động thủ vậy? Làm ta giật cả mình." Nhắc đến cảnh vừa rồi, Ngân Tranh vẫn còn sợ hãi, "Cô nương vốn luôn bình tĩnh, hôm nay lại có phần lỗ mãng, tên tội phạm tuy hung ác, nhưng quan sai đến cũng không ít. Dù cô nương không ra tay, họ cũng sẽ cứu cô nương thôi."

Lục Đồng cười mỉa mai trong lòng.

Lôi Nguyên sẽ cứu nàng ư?

Nàng rõ ràng thấy những tay cung thủ phía sau Lôi Nguyên đã giương cung căng dây, chẳng có chút ý định quan tâm đến sống chết của nàng.

Hơn nữa qua những lời nói của vị bùi Điện soái kia, có vẻ như Lôi Nguyên muốn giếc Lữ Đại Sơn để bịt đầu mối.

Nàng chỉ là mắt xích nhỏ nhất trong vụ án này, chết cũng chẳng đáng kể gì.

Lục Đồng nói: "Vì ta không tin họ."

Ngân Tranh sững người: "Cô nương?"

"Họ quyết tâm bắt tên tội phạm, ta sợ họ vì bắt người mà biến ta thành bia đỡ." - Lục Đồng nói giọng bình tĩnh, "Ta không phải tiểu thư khuê các, chỉ là một người bình thường. Trong mắt những quan lại quyền quý này, ta còn không bằng con kiến."

"Ta không muốn giao tính mạng vào tay họ, ta chỉ tin vào bản thân mình."

Ngân Tranh ngẩn người, một lúc không nói gì.

Trong bầu không khí im lặng, bỗng có tiếng người vang lên.

"Nghe vậy, có vẻ Lục đại phu có oán hận với giới quyền quý Thịnh Kinh, chẳng lẽ từng có hiềm khích?"

Lục Đồng chợt ngẩng đầu.

Trong tiệm phấn son thoang thoảng mùi hương ngọt ngào, phòng trong không có cửa sổ, chỉ thắp một ngọn đèn dầu mờ tối, trên bình phong lớn vẽ mấy cành phù dung mới nở, phấn son thắm lá, hương thơm mới thoảng. Trong ánh đèn chập chờn, từ sau bình phong, một người bước ra.

Chàng trai trẻ mặc áo tiễn đỏ thắm rực rỡ, thắt lưng da đen bóng lạnh, càng làm nổi bật dáng người cao ráo anh tuấn. Y còn có gương mặt đẹp như ngọc, tướng mạo đều hạng nhất, đứng ở đây, làm căn phòng tối tăm cũng sáng bừng vài phần.

Đồng tử Lục Đồng khẽ động.

Đây chính là "Bùi Điện soái" mà Lôi Nguyên đã nói.

Lúc hỗn loạn vừa rồi, nàng chưa kịp nhìn kỹ mặt đối phương, giờ nhìn lại, người này nói cười rạng rỡ, y phục sang trọng. Nghĩ lại những lời qua tiếng lại của y với quan sai lúc nãy, đối phương cứ gọi y là "Điện soái", chàng trai này trông cũng chỉ mới ngoài hai mươi, tuổi còn trẻ đã giữ chức vụ cao, chắc hẳn xuất thân không tầm thường.

Kẻ quyền quý thông minh lại tàn nhẫn, nàng nên tránh càng xa càng tốt.

Lục Đồng đang nghĩ vậy, thì thấy đối phương mỉm cười đặt một vật lên bàn nhỏ trước mặt nàng, từ tốn nói: "Lục đại phu, ngươi đánh rơi đồ."

Lục Đồng nhíu mày.

Bông hoa nhung Thuý Tước nằm trên bàn, dưới ánh đèn, vết máu màu lạnh, vô tình trông có phần rợn người.

Nàng định thần lại, rồi lạnh nhạt lên tiếng: "Đa Bùi Đại nhân." Định giơ tay lấy bông hoa.

Một bàn tay đè lên bông hoa.

Lục Đồng ngẩng lên.

Các khớp ngón tay của chàng trai trẻ thon dài, đè lên bông hoa nhung xanh thẫm, làm tôn lên làn da trắng như ngọc.

Còn y khẽ gõ ngón tay lên bông hoa, như đang suy nghĩ, tuy đang cười, nhưng đôi mắt lại đen láy sâu thẳm, như muốn nhìn thấu người khác.

Bùi Vân Ánh nói: "Bùi mỗ còn một việc chưa rõ, mong Lục đại phu giải đáp."

Lục Đồng lạnh lùng nhìn y.

Y cười nói: "Sao bông hoa của Lục đại phu lại có ba cây kim bạc?"

Bông hoa thông thường chỉ có một cây kim, nhưng trâm hoa của Lục Đồng lại có đến ba cây.

Ngân Tranh đứng bên cạnh, vẻ mặt căng thẳng.

Lục Đồng thản nhiên nói: "Tóc ta dày, một cây kim thường dễ tuột, nên dùng ba cây."

Bùi Vân Ánh khẽ nhướng mày, Lục Đồng vẫn điềm nhiên.

Ánh mắt y dừng lại một chút trên mái tóc như mây khói của Lục Đồng, rồi nhanh chóng dời đi: "Ra là vậy."

Chưa đợi Lục Đồng nói gì, lại nghe y thờ ơ lên tiếng: "Vậy tại sao Lục đại phu lại mài trâm hoa sắc nhọn đến thế?" y cười mà như không cười nhắc nhở Lục Đồng, "Vết thương trên mặt Lữ Đại Sơn, trâm hoa thường không thể gây ra được."

Lục Đồng thấy lòng chùng xuống, người này thật khó đối phó.

Hiện nay phụ nữ cài hoa, dù là hoa châu hay hoa nhung, để tránh gây thương tích, kim phía sau đều được mài tròn. Nhưng bông hoa Lam Tước mà Lục Đồng đeo, trâm hoa sắc nhọn, đừng nói là đâm mạnh, chỉ cần quệt nhẹ, da cũng sẽ để lại vết xước mỏng.

Trâm hoa này, là do nàng tự mài.

Trong tiệm tràn ngập hương thơm ngọt ngào của phấn son, tạo nên một lớp sắc hồng bao quanh, Lục Đồng nhìn theo tay y lên trên, thấy hoa văn bạc tinh xảo trên cổ tay áo, dừng lại giây lát, rồi mới ngẩng đầu, bình tĩnh nói: "Đại nhân, theo ta được biết, Thịnh Kinh không có luật nào quy định trâm hoa của phụ nữ không được sắc nhọn phải không?"

Giọng điệu nàng bình thản, nhưng trong ánh mắt ẩn chứa sự đối đầu không nhân nhượng.

Trong mắt Bùi Vân Ánh lướt qua một tia ngạc nhiên, rồi bỗng cười lên, gật đầu: "Cũng phải."

Vẻ mặt y lại trở nên thoải mái, buông tay đang đè bông hoa ra, lây từ trong n.g.ự.c ra một bình sứ nhỏ bằng bàn tay đặt lên bàn: "Vết thương của Lục đại phu cần được chăm sóc kỹ, để lại sẹo thì không tốt đâu. Thuốc trị sẹo của Thiên Võ Hữu quân khá hiệu quả, Lục đại phu có thể thử xem."

Lục Đồng không động đậy, chỉ nhìn y rồi nói: "Đa tạ."

Bên ngoài có người gọi y: "Đại nhân, người của phủ Thái sư xin gặp."

Y đáp lại một tiếng, lại cười nhìn Lục Đồng một cái, mới xoay người rời đi.

Cho đến khi bóng người này hoàn toàn biến mất sau bình phong, Lục Đồng mới thở phào trong lòng.

Không biết tại sao, người này tuy đang cười, giọng điệu cũng có thể gọi là ôn hoà, nhưng lại khiến nàng không tự chủ được cảm thấy nguy hiểm.

May mà chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ trong cơn sóng gió, hai người họ, sau này chắc cũng không có cơ hội gặp lại.

Nàng đang nghĩ vậy trong lòng, Ngân Tranh đứng bên cạnh, thận trọng lên tiếng: "Cô nương, vậy giờ chúng ta về trước nhé?"

"Thu dọn hành lý." - Lục Đồng thu hồi ánh mắt, "Đêm nay chúng ta rời khỏi Lai Nghi khách điếm."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »