Đăng Hoa Tiếu

Lượt đọc: 130263 | 8 Đánh giá: 8,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Lục Đồng đi theo người hầu của phủ họ Kha bước vào cổng chính, Ngân Tranh ở lại bên ngoài.

Vừa bước vào, đối diện là một đài hoa mẫu đơn. Khu vườn của nhà họ Kha rất rộng, hoa đang nở rộ, vừa bước vào đã như lạc vào giữa rừng hoa, cả sân tràn ngập hương thơm.

Lục Đồng cụp mắt xuống.

Lục Nhu bị dị ứng với phấn hoa, mỗi khi đến gần hoa tươi, mặt và cả người sẽ đều nổi mẩn đỏ. Trong nhà họ Lục chưa từng thấy bóng dáng một bông hoa nào. Đáng tiếc là Lục Nhu lại rất thích hoa, mẹ nàng đành phải dùng vải vụn kết thành nhiều bông hoa giả cắm trong bình sứ để trang trí chút màu sắc.

Nhưng dường như nhà họ Kha không có nỗi lo này, trăm hoa đua nở, muôn sắc khoe tươi.

Khi đến chính đường, trên ghế gỗ hoa lê là một phụ nữ lớn tuổi, khuôn mặt dài, đuôi mắt nhọn và xệ xuống, môi mỏng tô đầy son. Bà ta mặc áo dài thân màu đỏ vải lệ chi thêu hoa văn dây leo nho, bên tai đeo bông tai vàng hình bầu rượu nặng trĩu, ăn mặc vô cùng phú quý, thoạt nhìn có vẻ hơi khắc nghiệt.

Chỉ trong chốc lát, Lục Đồng khẽ cúi chào Kha lão phu nhân: "Tiểu nữ Vương Anh Anh xin ra mắt lão phu nhân."

Kha lão phu nhân không nói gì, chỉ cao ngạo đánh giá Lục Đồng.

Đây là một cô gái trẻ, mặc chiếc áo vải gai màu nâu nhạt đã giặt bạc màu, khuỷu tay có một miếng vá không đáng chú ý, trông rất nghèo nàn. Ánh mắt Kha lão phu nhân dừng lại trên tấm khăn trắng che mặt của Lục Đồng, khẽ nhíu mày hỏi: "Đeo mạng che mặt làm gì?"

"Anh Anh trên đường đến kinh thành bị bệnh cấp tính, mặt vẫn còn nổi mẩn đỏ chưa hết." - Lục Đồng nhẹ nhàng đáp: "Không dám làm ô uế mắt lão phu nhân."

Kha lão phu nhân nhìn phần cổ lộ ra của Lục Đồng, quả nhiên có dấu vết nổi mẩn đỏ, trong lòng khẽ động, vẫy tay: "Vậy ngươi đứng xa ra một chút.", Giọng điệu không hề khách sáo.

Lục Đồng vâng lời lùi ra xa hai bước.

Bên cạnh, Lý ma ma nở nụ cười, vừa xoa vai cho Kha lão phu nhân vừa hỏi Lục Đồng: "Anh Anh cô nương là người ở đâu?"

Lục Đồng đáp: "Tiểu nữ là người Tô Nam."

"Tô Nam?" - Kha lão phu nhân đánh giá nàng một lượt, "Chưa từng nghe họ Lục có họ hàng gì ở Tô Nam cả."

"Mẹ của Nhu tỷ tỷ là dì ruột của Anh Anh, thuở nhỏ Anh Anh đã theo cha mẹ đến Tô Nam. Năm đó mẹ yếu, cha bệnh nặng, dì từng nói sẽ đối xử với Anh Anh như con đẻ, nếu sau này gặp khó khăn, cứ đến huyện Thường Vũ xin giúp đỡ.". Nói đến đây, giọng Lục Đồng vừa đúng mức mang theo một chút bi thương, "Hiện giờ cha mẹ đã mất, Anh Anh vất vả đến được Thường Vũ mới biết dì đã..."

Kha lão phu nhân trong lòng thở phào, đúng như Lý ma ma đã nói, Vương Anh Anh này chỉ là kẻ sa cơ đến xin ăn. Chắc là muốn lừa ít bạc ở đây.

Nghĩ đến đây, bà cũng hết kiên nhẫn, bèn nói: "Ngươi đã đến tìm họ Lục, vậy chắc cũng biết Lục thị đã qua đời vì bệnh, nhà họ Kha hiện giờ không có người này. Huống hồ,..." bà cười nhạt nói: "Ngươi nói họ Lục thân thiết với ngươi như chị em, nhưng trước đây chưa từng nghe họ Lục nhắc đến người như vậy, ai biết ngươi nói thật hay giả?"

"Lão phu nhân không cần lo lắng, Anh Anh từng ở huyện Thường Vũ một thời gian, láng giềng xung quanh đều biết. Lão phu nhân có thể sai người đến huyện Thường Vũ hỏi thăm, hỏi một câu là biết thật giả."

Kha lão phu nhân nghẹn lời, Lý ma ma lập tức lên tiếng: "Cô nương, cố phu nhân đã mất, dù cô nương muốn đến nương tựa, nhưng hiện nay đại gia đã cưới tân phụ, duyên vợ chồng với Lục thị đã hết. Một cô gái chưa lấy chồng ở lại nhà họ Kha, chuyện này không rõ ràng, truyền ra ngoài, cũng làm tổn hại đến danh tiết của cô nương." Bà ta tự cho rằng những lời này nói rất có lý, cô gái nào chẳng để ý đến danh tiết? Dù muốn xin ăn cũng phải cân nhắc xem có đáng hay không.

Ánh mắt Lục Đồng khẽ lóe.

Tân phụ...

Lục Nhu mới mất một năm, Kha Thừa Hưng đã tái hôn.

Những ngón tay nàng giấu trong tay áo khẽ nắm chặt, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười dịu dàng: "Anh Anh tự biết thân phận khó xử, tất nhiên không dám ở lại nhà họ Kha. Vừa rồi đã nói với tiểu ca coi cổng, lần này đến là để lấy lại của hồi môn của tỷ tỷ."

Lời này vừa nói ra, trong phòng im lặng một lúc.

Hồi lâu, Kha lão phu nhân chậm rãi lên tiếng: "Ngươi nói cái gì?"

Dường như không nhìn thấy ánh mắt dữ tợn của bà ta, Lục Đồng nhỏ nhẹ lên tiếng: "Dì từng muốn nhận Anh Anh làm con nuôi, Anh Anh cũng coi như nửa người nhà họ Lục. Đại gia đã đoạn tuyệt duyên phu thê với tỷ tỷ, đã thành người dưng. Tỷ tỷ lại chưa sinh con, của hồi môn, tự nhiên phải trả lại cho nhà họ Lục, Anh Anh có thể thay mặt nhận."

"Từ xưa giờ vẫn thế, vợ mất, nhà chồng phải trả lại của hồi môn cho người đã khuất.". Lục Đồng ngước mắt, giả vờ ngạc nhiên, "Gia nghiệp nhà họ Kha như vậy, không lẽ tiếc chút của hồi môn của tỷ tỷ sao?"

Giọng nàng không nhanh không chậm, dáng vẻ ôn nhu, nhưng như một gáo dầu sôi đổ xuống, lập tức khơi dậy cơn giận của Kha lão phu nhân.

Kha lão phu nhân đập bàn một cái: "Của hồi môn? Nó có của hồi môn gì? Chỉ là con gái một thư sinh nghèo, được gả vào nhà ta đã là phúc phận của nó rồi! Nếu không phải con ta thích, nhà họ Kha ta sao phải kết thông gia như vậy, để người xung quanh cười chê! Chỉ là có một khuôn mặt yêu tinh, nếu không phải..."

Lý ma ma bên cạnh ho một tiếng.

Kha lão phu nhân đột nhiên im bặt, đối diện với ánh mắt của Lục Đồng, bỗng cười lạnh: "Ngươi miệng lưỡi nói thân thiết với tỷ tỷ, sao không đi hỏi thăm xem, tỷ tỷ ngươi là thứ gì?"

Lục Đồng bình tĩnh nhìn bà ta.

"Lục thị vào nhà họ Kha ta, không giữ được nữ tắc. Nó cậy có chút nhan sắc, công khai quyến rũ công tử phủ Thái sư Kỳ trong tiệm. Cũng không biết tự lượng sức mình, biểu thiếu gia Kỳ làm sao thèm nhìn đến loại đàn bà như nó. Tự nó không biết xấu hổ, bị Thái sư công tử từ chối, bộ dạng quần áo xộc xệch mà chạy ra, sau khi chuyện qua mới biết không còn mặt mũi, tự mình chịu không nổi, nhảy xuống ao tự vẫn, còn làm nhà họ Kha ta thành trò cười của kinh thành!

Nói đến đây, bà ta càng thêm kích động: "Nhà họ Lục không có ai tốt đẹp cả. Đệ đệ của nó cũng là kẻ không an phận, vào kinh thành liền bị nha môn bắt giữ, vừa trộm cắp vừa gian dâm. Nói gì là môn đệ thư hương, mà cả nhà toàn là đồ trộm cắp gái điếm, không có ai là thứ tốt! Chết là đáng!"

Kha lão phu nhân chỉ ra đài hoa mẫu đơn bên ngoài: "Nếu không phải nó nhảy xuống ao, làm ô uế phong thủy nhà mới của ta, ta đâu phải tốn nhiều bạc lấp ao trồng mẫu đơn. Tiếc cho cả ao sen hồng mới nở của ta..." Bà lại chỉ vào Lục Đồng, giọng còn mang theo vài phần the thé, "Ngươi muốn tìm của hồi môn, đi tìm tỷ tỷ ngươi mà đòi, Lục thị hai tay trắng vào cửa, nhà họ Kha ta nuôi ăn mặc đã là nhân từ lắm rồi, ngươi có kiện đến nha môn, ta cũng không sợ. Xem quan lão gia tin bọn nam trộm nữ đĩ các ngươi, hay tin nhà họ Kha chúng ta!"

Người đàn bà nói mộthi xong, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, Lý ma ma vội tiến lên vỗ lưng giúp bà thuận khí. Bà lại uống hai ngụm trà thơm, mới hoàn hồn, trợn mắt nhìn Lục Đồng nói: "Ngươi còn muốn làm gì? Còn không mau đi? Định ở lì nhà họ Kha ta sao?"

Lục Đồng cúi mắt: "Anh Anh đã hiểu.", rồi xoay người đi ra ngoài đại sảnh.

Có lẽ tiếng ồn ào bên này quá lớn, Lục Đồng vừa ra đến đại sảnh, đã đụng phải một thiếu phụ trẻ đi ngược chiều. Thiếu phụ này có khuôn mặt hạt dẻ xinh đẹp, phấn son tô trắng, lông mày vẽ nhọn và cong lên, mặc một chiếc váy mã diện màu lục lam, trông có vài phần sắc sảo. Giọng nói của nàng ta cũng hơi cao, ánh mắt nghi ngờ đảo qua người Lục Đồng, rồi nhìn vào trong sảnh: "Mẫu thân, đây là..."

Mẫu thân...

Lục Đồng trong lòng khẽ động, Kha lão phu nhân chỉ có một người con trai là Kha Thừa Hưng, vậy người thiếu phụ này... chính là tân phu nhân mà Kha Thừa Hưng mới cưới.

Kha lão phu nhân ho nhẹ một tiếng: "Một người họ hàng xa thôi."

Ánh mắt Lục Đồng dừng lại trên cây trâm cài tóc của thiếu phụ trong chốc lát, rồi nhanh chóng dời đi, không còn để ý đến phía sau nữa, quay đầu bước ra khỏi cửa sảnh.

Bên ngoài phủ họ Kha, Ngân Tranh đang lo lắng đi đi lại lại, thấy Lục Đồng từ trong đi ra, vội vàng đón lên phía trước hỏi: "Cô nương, thế nào rồi?"

Lục Đồng không nói gì, chỉ thúc giục: "Đi thôi."

Ngân Tranh không hiểu chuyện gì, liếc nhìn cổng phủ họ Kha một cái, rồi vội vàng theo Lục Đồng rời đi.

Đến khi đi qua con hẻm dưới Phong Nhạc Lâu, Lục Đồng đột nhiên dừng bước, một tay giật tấm khăn trắng trên mặt xuống, để lộ khuôn mặt đầy nốt mẩn đỏ.

"Cô nương,..." - Ngân Tranh quan sát vẻ mặt của nàng, "...hay là tìm người hỏi thêm..."

"Không cần hỏi nữa." - Lục Đồng lạnh lùng lên tiếng, "Tỷ tỷ của ta là bị hại chết."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »