Đăng Hoa Tiếu

Lượt đọc: 132057 | 8 Đánh giá: 8,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »
Chương 89

❊ ❊ ❊

Mấy ngày liền, Hạ Dung Dung đều tránh mặt Lục Đồng. Trước đây ban ngày Lục Đồng ngồi trong y quán, chủ tớ Hạ Dung Dung đều theo sau giúp đỡ, mấy ngày nay lại trốn trong viện không chịu ra ngoài, gặp mặt cũng đi đường vòng để tránh. Hành động này quá rõ ràng, Đỗ Trường Khanh ngầm hỏi vài lần, bị Hạ Dung Dung qua loa cho qua, còn tưởng hai người họ lén cãi nhau.

Bên ngoài mây đen cuồn cuộn, Ngân Tranh giúp Lục Đồng đem một tượng Bồ Tát bằng sứ trắng đặt vào tủ Phật nhỏ trong phòng.

Tượng Quan Âm là Lục Đồng thỉnh về từ một tiệm hương nến ở phố Tây, chủ tiệm nói đây là linh vật đã được Đại sư chùa Vạn Ân khai quang, Lục Đồng thấy tượng Quan Âm nhỏ được điêu khắc sống động, lại nhớ ra trong phòng ngủ của mình còn trống một tủ Phật nhỏ, vừa vặn có thể đặt tượng này vào, bèn bỏ ra năm lạng bạc mang tượng Quan Âm về.

Quan Âm áo trắng được đặt vào tủ Phật nhỏ, tủ Phật không còn trống trải như trước nữa.

Ngân Tranh nhìn qua nhìn lại, nở một nụ cười: "Kích thước vừa vặn, chỉ là thiếu một khám thờ, khi rảnh sẽ đi tìm cái phù hợp."

Lục Đồng "ừm" một tiếng, lại nhìn ra sân bên ngoài, nói: "Đi thôi."

Đang là buổi trưa, không khí nặng nề khác thường, bầu trời u ám, như sắp có mưa to.

Đỗ Trường Khanh gục trên bàn tiệm nghỉ trưa, thấy hai người họ ra ngoài, uể oải ngẩng đầu: "Đừng quên mang ô."

"Biết rồi."

Đợi bóng hai người khuất ngoài y quán, Hạ Dung Dung vén rèm từ trong đi ra, cũng nhìn ra ngoài, hỏi Đỗ Trường Khanh: "Sắp mưa rồi, Lục đại phu đi đâu vậy?"

"Mẹ của Ngô Hữu Tài ở tiệm cá tươi mất rồi.", Đỗ Trường Khanh vuốt mặt.

"Hai người họ đi viếng."

......

Gió cuồng bạo, thổi những chiếc đèn lồng giấy trắng dưới mái hiên kêu xào xạc.

Trong sân, những tấm vải tang chồng chất lên nhau, giấy vàng mã chất như núi. Trong bóng tối lay động của đèn trường minh, một quan tài gỗ sơn đen nặng nề đặt giữa nhà tang.

Ngô Hữu Tài mặc tang phục vải gai thô, đang quỳ bên cạnh quan tài trước chậu gỗ, cho giấy tiền vào lửa.

Ngô đại nương đã đi mấy ngày trước, thầy bói mù họ Hà đã chọn giờ tốt để an táng cho mẹ y rồi mới đi, Ngô Hữu Tài ở kinh thành không có người thân nào khác, hàng xóm phố Tây giúp lo xong việc tang, ngồi lại canh hai ngày, nói vài câu an ủi, rồi cũng lần lượt ra về - ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Một mình y ở đây túc trực bên linh cữu.

Quần áo của mẹ khi còn sống đã được xếp gọn, để một bên, đợi khi chôn cất sẽ liệm theo. Ngô Hữu Tài nhìn chằm chằm vào đống quần áo đã xếp gọn đó.

Trên quần áo thêu một chùm hoa màu vàng, hoa nở sáu cánh, như nụ cười rạng rỡ.

Là hoa huyền thảo.

Ngô Hữu Tài nhìn mãi nhìn mãi, khóe mắt dần dần đỏ lên.

Ngô đại nương tiết kiệm, rất ít khi mua quần áo mới, một bộ áo vải có thể mặc cả chục năm. Có khi khuỷu tay đầu gối rách, sợ vá không đẹp, bèn nhặt chỉ thừa người ta không cần để thêu vài bông hoa lên vá.

Huyền thảo sinh đường thềm, con xa vạn dặm trời; Mẹ hiền tựa cửa ngóng, không thấy hoa huyền về.

Hoa huyền thảo là hoa của mẹ.

Mẹ...

Nước mắt của chàng nho sinh lăn xuống.

Muôn vàn nỗi đau trên đời, không có gì đau bằng sinh ly tử biệt. Dù sớm đã biết mẹ không còn sống được bao lâu nữa, nhưng khi ngày ấy đến, Ngô Hữu Tài vẫn cảm thấy đột ngột.

Rõ ràng chiều hôm trước bà còn nói với y, những ngày này ăn uống không ngon, ngày mai muốn ăn cháo đậu xanh nguội với cơm trắng để khai vị, đến đêm, khi y đi lau người cho mẹ, thân thể mẹ đã lạnh giá.

Hàng xóm đến phúng viếng đều khuyên y, mẹ ra đi không hay không biết, không đau đớn, là phúc tang, bảo y đừng buồn. Nhưng đã qua bao nhiêu ngày rồi, Ngô Hữu Tài vẫn không thể nguôi ngoai.

Y vẫn chưa đỗ đạthển vinh, vẫn chưa đem lại vinh hiển cho mẹ, thậm chí chưa từng để mẹ hưởng một ngày phúc, nói một lời tự hào, sao mẹ đã đi rồi?

Không còn cơ hội nữa.

Giấy vàng trong tay bị nắm đến nhàu nát, người đàn ông nghẹn ngào không kìm được, bóng dáng cô đơn như con ch.ó không nhà, nước mắt rơi xuống lò hương, cùng giấy tiền hóa thành tro tàn.

Bên ngoài tiếng gió càng lớn hơn.

Gió dài cuốn lên lá cờ trắng gọi hồn treo trong sân, trời tối đen như chiều tà, trong đám mây đen thấp thoáng ánh chớp xuyên qua.

Trong tiếng gió rì rào đó, văng vẳng có tiếng gõ cửa, Ngô Hữu Tài giật mình.

Giờ này rồi, sao còn có người đến?

Hàng xóm đến giúp đỡ đều đã về cả, ngay cả Hồ viên ngoại quan tâm y nhất cũng có cả nhà phải chăm sóc. Những người quen biết ở phố Tây đã phúng viếng xong, nhà họ Ngô không còn người thân nào khác.

Y đang nghĩ vậy, thì nghe tiếng gõ cửa bên ngoài ngừng lại, tiếp theo là tiếng "kẽo kẹt-".

Cửa được đẩy ra, có người bước vào.

Ngô Hữu Tài ngẩng đầu.

Mây đen khiến trời tối sầm, linh đường hoang vắng thê lương, trong sân giấy tiền bay như tuyết, có tiếng bước chân của ai đó chậm rãi đến gần, không vội không vàng.

Người con gái toàn thân quấn trong chiếc váy dài màu trắng tinh, gió cuồng thổi vạt áo phần phật, bông hoa lụa màu sương nơi mái tóc vẫn trắng như ngọc, trong ánh nến linh đường chập chờn, giữa đám giấy tiền bay đầy sân, khuôn mặt dần hiện ra, như giấc mộng vội vã, nửa thực nửa hư.

Ngô Hữu Tài mơ màng nhìn người con gái trước mặt, trong lòng thầm nghĩ: sao nàng ấy cũng mặc tang phục?

Người con gái dừng bước trước mặt y, cúi mày nhìn ông: "Ngô công tử."

Ngô Hữu Tài chợt tỉnh.

"Lục đại phu?"

Người đến là đại phu tọa quán của Nhân Tâm Y Quán - Lục Đồng.

Y run rẩy, vội đứng dậy: "Sao Lục đại phu lại đến?"

Từ khi mẹ qua đời, y vẫn mơ mơ hồ hồ, đến lúc này mới nhớ ra, đã một thời gian không gặp Lục Đồng.

Ngô Hữu Tài vô cùng biết ơn vị Lục đại phu này, trước đây vị Lục đại phu này đến khám cho mẹ, đã cứu mẹ từ cửa tử một lần, sau đó còn ba ngày hai bữa bảo Ngân Tranh cô nương mang thuốc đến cho mẹ.

Ngô Hữu Tài biết, số tiền thuốc ít ỏi mình đưa, hoàn toàn không đủ so với những thứ Lục Đồng gửi cho y. Y không có cách nào báo đáp, chỉ có thể giữ lòng biết ơn này trong tim.

Lục Đồng đặt số tiền phúng viếng gói trong vải trắng vào tay Ngô Hữu Tài.

Ngô Hữu Tài do dự: "Lục đại phu, ta không thể..."

Nhưng Lục Đồng đã bước vào nhà tang, ngồi xuống trước lò hương đang cháy, cầm tờ giấy vàng bên cạnh cho vào đốt.

Ngô Hữu Tài sửng sốt.

Trời tối sầm, trong nhà tang đèn sáng rực rỡ, nàng mặc áo trắng tinh khôi, cài hoa trên tóc trắng như tuyết, trong ngày âm u này, như một nàng dâu ma từ mộ chui lên, trẻ đẹp, mảnh mai lạnh lẽo.

Ngô Hữu Tài không hiểu sao cảm thấy hơi lạnh.

Lục Đồng hỏi: "Mồng một tháng sau kỳ thi mùa thu, ngài có dự thi không?"

Ngô Hữu Tài ngẩn người, đáp: "Có."

Y cũng ngồi xuống bên chậu than, cùng Lục Đồng đốt giấy tiền. Người sống thực ra không biết người chết có nhận được tiền này không, nhưng vẫn phải có cái để nhớ.

Ngô Hữu Tài nói: "Tiếc là mẹ không còn được thấy..."

Những năm qua, mỗi lần y từ trường thi về, mẹ đều đợi y ở nhà. Nhưng năm nay chỉ còn một mình y. Đợi khi y thi xong trở về, cửa sổ trong nhà sẽ không còn ánh sáng xuyên qua, đẩy cửa vào, sẽ không còn thấy bóng mẹ vá may dưới đèn.

Y đang chìm trong nỗi đau buồn, bỗng nghe Lục Đồng lên tiếng: "Thật ra đây là chuyện tốt."

Ngô Hữu Tài ngẩng đầu, không hiểu ý của nàng là gì.

"Dù năm nay ngài có dự thi, cũng sẽ không đỗ, chi bằng để bà ấy mang theo hi vọng mà rời đi, đối với bà ấy mà nói, như vậy chẳng phải là chuyện tốt sao?"

Giọng nói của người phụ nữ vẫn ngọt ngào như thường lệ, nhưng những lời thốt ra lại cay nghiệt hoàn toàn khác hẳn trước đây.

Ngô Hữu Tài sững người hồi lâu mới hiểu ra sự châm biếm trong lời nàng. Hắn giận dữ nhìn Lục Đồng, gương mặt lập tức đỏ bừng lên.

"Cô!"

"Giận rồi sao?" Lục Đồng khẽ mỉm cười, đưa tay thả một tờ giấy tiền vào lò than. "Ngài biết không, bệnh của mẹ ngài không phải là nan y, nếu chữa trị sớm vài năm, bà ấy sẽ không chỉ còn sống được mấy năm ít ỏi như vậy."

"Đáng tiếc, bị trì hoãn rồi."

Sắc mặt Ngô Hữu Tài lập tức tái nhợt.

Hắn dĩ nhiên biết điều đó.

Lúc mẹ mới bắt đầu thấy không khỏe, bà không nói cho hắn biết. Khi ấy, bà chỉ một lòng chăm lo quầy cá tươi, mỗi ngày chỉ mong bán được thêm vài con cá để dành tiền mua giấy bút sách vở cho hắn, không muốn vì bệnh tật mà làm ảnh hưởng đến việc buôn bán.

Về sau, khi cơn đau dần trở nên khó chịu hơn, bà lén Ngô Hữu Tài đi khám đại phu một lần. Đại phu bảo với bà Ngô rằng căn bệnh này cần phải nghỉ ngơi cho tốt, dùng thuốc đắt tiền để điều dưỡng, nhưng bà Ngô không nỡ, lại lo lắng ảnh hưởng đến việc buôn bán ở quầy cá, đành cắn răng chịu đựng.

Mãi đến khi không thể giấu được nữa, bà mới nói về tình trạng bệnh của mình cho Ngô Hữu Tài biết. Khi hắn đưa bà đi khám lại, thì đã quá muộn rồi. Không phải cứ điều dưỡng là có thể khỏi được.

Người trước mặt vẫn đang nói, từng câu từng chữ như đâm vào tim hắn, "Căn bệnh này nếu phát hiện sớm, chỉ cần dùng thuốc bổ và nghỉ ngơi là có thể khỏi hẳn, nhưng vì muốn để ngài yên tâm học hành, không làm gián đoạn việc thi cử nên đã bỏ lỡ thời cơ."

"Chính ngài đã làm hại bà ấy."

Ầm một tiếng, sấm nổ vang từ xa.

Ngô Hữu Tài ôm mặt, từ cổ họng thoát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

Hắn lẩm bẩm: "Là ta, là lỗi của ta... là do tai bất tài, là do ta không có năng lực..."

Nếu không phải vì hắn, nếu không phải vì hắn, làm sao mẹ phải hy sinh đến thế này! Cả đời hắn chỉ ham danh lợi, tự cho rằng mình có tài mà không gặp thời, thực ra chỉ là không dám thừa nhận tài học tầm thường, chẳng làm nên trò trống gì!

Chính hắn đã hại chết mẹ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »