Đăng Hoa Tiếu

Lượt đọc: 130928 | 8 Đánh giá: 8,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Lục Đồng đội mạng che, bước ra khỏi Trúc Lý Quán, Ngân Tranh từ bên ngoài tiến lên đón nàng.

Nàng bước đến bên cạnh Lục Đồng, thấp giọng nói: "Cô nương, ngân phiếu đã giao hết cho Tào gia rồi."

Lục Đồng gật đầu: "Tốt."

Tào gia của Khoái Hoạt Lâu, vốn xuất thân từ kẻ vô lại, không biết từ đâu gặp được vận may, bám được quý nhân, được phép mở một sòng bạc ở phố Thanh Hà phía nam thành.

Tào gia trước kia vốn phát tài từ việc cho vay nặng lãi trong sòng bạc, vốn đã gan lớn, nay có quý nhân chống lưng, càng không coi ai ra gì. Ngày đó Lục Đồng đến sòng bạc, Tào gia không phải không nhìn ra Ngân Tranh gian lận đặt bẫy, nhưng khi Lục Đồng đưa hai ngàn lượng bạc thắng được giao cho Tào gia, hắn rất vui lòng giúp Lục Đồng việc này.

Tào gia chỉ cần bạc, còn những chuyện ngầm bên dưới, không rảnh đi quản. Huống chi người có thể mở sòng bạc ở nam thành, sau lưng làm sao không có đại thụ nương tựa? Dù Vạn Toàn có lôi nhà họ Kha ra, Vạn Phúc rốt cuộc cũng chỉ là đầy tớ nhà họ Kha mà thôi.

Một tên đầy tớ, Tào gia thực sự chẳng để vào mắt.

Chuyện về Tào gia, là trước đây lúc nàng nhàn rỗi trong y quán, từ miệng Đỗ Trường Khanh mà biết được. Y trước kia là kẻ phong lưu, ở Thịnh Kinh hễ có thanh lâu sòng bạc nào, y đều rành rẽ hơn ai hết, chỉ tùy miệng nhắc đến Tào gia như vậy, nhưng lại khiến Lục Đồng ghi nhớ trong lòng. Vì thế mới có cục diện này, mời Vạn Toàn vào bẫy.

Giờ Tào gia được một khoản bạc lớn như vậy, thuận tay giúp Lục Đồng giữ Vạn Toàn lại, cũng giúp Lục Đồng tiết kiệm được nhiều sức.

Ngân Tranh thấy xe ngựa gọi từ trước đã đến, vội kéo Lục Đồng cùng lên xe.

Xe ngựa chạy vòng quanh phố Thịnh Kinh mấy vòng, Lục Đồng và Ngân Tranh lại đổi xe mấy lần, xác định không ai theo sau mới thong thả trở về y quán.

Trong y quán, Đỗ Trường Khanh đang gục trước tủ thuốc ngắm mưa, thấy hai người về, liền nhấc mí mắt lên, than phiền: "Lục đại phu, trời mưa to còn chạy ra ngoài, cô không sợ ướt giày à."

Ngân Tranh vừa xếp ô, vừa liếc hắn: "Dù sao mấy ngày nay trong y quán người mua trà thuốc cũng ít, một mình Đỗ chưởng quầy là đủ rồi. Ta và cô nương dạo một chút, tiện ngắm cảnh mưa Thịnh Kinh."

Đỗ Trường Khanh cười hì hì mấy tiếng: "Có nhã hứng ghê nhỉ. Chỉ là thực sự muốn thưởng thức mưa, sao không đến Ngộ Tiên Lâu ở nam thành? Lầu ấy bên sông nhìn ra liễu, đến ngày mưa, khói mưa m.ô.n.g lung, nước sông đều xanh biếc, nếu tìm được một thuyền hoa ngồi trong đó càng tốt, mời thuyền nương đàn vài khúc, uống chút rượu ấm, gọi một đĩa bánh cuộn mỡ ngỗng, mới gọi là lạc thú nhân gian..."

Hắn đang say sưa nói, ngẩng đầu lên, phát hiện trước mặt không còn ai. Chỉ có A Thành chỉ vào phòng trong, nháy mắt với hắn: "Hai người họ vào rồi."

Đỗ Trường Khanh tức giận: "Không có lễ phép gì cả, ít ra cũng nghe người ta nói hết câu chứ!"

Lục Đồng lúc này, thực sự không có tâm trạng nghe Đỗ Trường Khanh khoe khoang.

Nàng đi vòng qua tiểu viện vào phòng, Ngân Tranh giúp nàng cởi áo bị mưa làm ướt, thay một bộ áo mỏng lụa xám xanh, rồi đem quần áo ướt ra dưới mái hiên giặt.

Lục Đồng ngồi xuống trước bàn.

Trong ống bút tre cũ trên bàn cắm xéo hai cây bút lông sói, trước cửa sổ bày mực và bút.

Đây là những vật Ngân Tranh lục từ trong tủ gỗ vàng trong phòng ra, có lẽ là đồ cũ của chủ nhân trước đây để lại. Ngân Tranh đôi khi viết chữ trước cửa sổ, ánh sáng chiếu qua cành mai, gió thổi đêm trăng, cũng khá thú vị.

Lục Đồng rất ít khi viết chữ.

Phần lớn thời gian, nàng đều ở trong sân xay thuốc, hôm nay lại ngồi trước bàn, lấy giấy bút, chấm mực, viết một chữ "Kha".

Nét chữ của nàng khác hẳn với lối chữ nhỏ của Ngân Tranh, không những không dịu dàng, ngược lại còn rất cẩu thả phóng khoáng.

Lục Đồng nhìn chữ "Kha" đó, hơi thất thần.

Cha là thầy dạy học, ba đứa con trong nhà đều do cha đích thân khai tâm. Chữ của Lục Nhu ôn nhuận nhàn nhã, tú lệ phiêu dật. Chữ của Lục Khiêm kết cấu nghiêm cẩn, thô kính trang trọng. Chỉ có Lục Đồng viết chữ, vẽ bừa mộthi, hỉ nộ tùy tâm.

Cha luôn tức giận đến nhảy dựng lên khi thấy bài thư pháp nàng nộp lên, càng phạt càng cẩu thả, càng cẩu thả càng bị phạt. Vì thế Lục Khiêm lén cha tìm được một quyển thiếp chữ, lén lút đưa cho nàng nói: "Đây là thiếp chữ của danh gia Trình đại sư, chữ của ông ấy kỳ lạ quái dị, chí ở mới lạ, thích hợp với muội hơn những thiếp chữ khác. Muội viết cho tốt vào, đừng vẽ bậy nữa, khỏi phải cha ngày nào cũng mắng muội, nghe mà bực mình."

Lục Đồng lật xem quyển thiếp đó, quả thực rất hợp ý nàng, nên cứ lật đi lật lại mà mô phỏng, suýt làm rách cả quyển thiếp. Mãi sau mới biết, quyển thiếp đó đắt lắm, phải đến một lượng bạc, Lục Khiêm để mua được quyển thiếp này, đã phải chép sách thuê cho bạn học nhà giàu suốt nửa năm trời.

Lục Đồng nhìn chữ đen trên giấy trắng.

Quyển thiếp đó sớm đã không biết thất lạc đi đâu rồi, nhưng giờ đây, nàng vừa hạ bút, lại vẫn là nét chữ năm xưa.

Nàng lặng lẽ nhìn một lúc, lại cầm bút lên, sau chữ "Kha", lại viết thêm vào mấy chữ "Thích Thái sư" và "Thẩm Hình Viện" .

Hôm nay nàng gặp Vạn Phúc, tuy y có điều giấu giếm, nhưng rất rõ ràng, mạch truyện của toàn bộ sự việc đã rất rõ ràng rồi.

Vĩnh Xương năm ba mươi bảy, sau tiết Kinh Trập tháng ba, Lục Nhu không may bị công tử phủ Thái sư làm nhục tại Phong Nhạc Lâu.

Nhà họ Kha e sợ quyền thế phủ Thái sư, đè nén chuyện này xuống, thậm chí vì cầu phát đạt, không tiếc làm chuyện ác quỷ, nhốt Lục Nhu trong nhà, vu khống nàng mắc bệnh điên.

Nhưng Lục Nhu không phải người cam chịu, gặp phải tai họa này, dù thế nào cũng phải đòi một công đạo, càng không muốn bị giam cầm trong phủ họ Kha như một kẻ điên, nên viết thư gửi về huyện Thường Vũ cầu cứu Lục Khiêm.

Chuyện Lục Nhu viết thư, không biết sao lại để Kha Thừa Hưng biết được, đồng thời nhà họ Kha phát hiện Lục Nhu có thai. Tháng sáu năm đó, người của phủ Thái sư cùng nhà họ Kha gây áp lực, vì thế nhà họ Kha, hay nói đúng hơn là Kha Thừa Hưng giếc Lục Nhu diệt khẩu. Nếu không thì không thể giải thích vì sao hôm trước người của phủ Thái sư vừa đến, ngày hôm sau Lục Nhu đã nhảy hồ, và không lâu sau khi Lục Nhu chết thì việc buôn bán đồ gốm của nhà họ Kha lại được phủ Thái sư coi trọng.

Đủ loại hành vi, càng giống như phủ Thái sư vừa uy h.i.ế.p vừa dụ dỗ, lấy tính mạng của Lục Nhu đổi lấy sự thăng tiến của nhà họ Kha.

Không lâu sau khi Lục Nhu chết, Lục Khiêm vào kinh, trước tiên đến nhà họ Kha chất vấn về cái chết của Lục Nhu, sau đó không lâu, Lục Khiêm bị giam cầm, phán quan của Thẩm Hình Viện là Phạm đại nhân kết tội Lục Khiêm.

Lục Đồng khoanh mạnh một vòng tròn trên ba chữ "Thẩm Hình Viện".

Lục Khiêm nhất định đã phát hiện được điều gì đó, nếu không sẽ không vô cớ gánh một tội danh như vậy. Nhìn qua đúng là vì hành động của Lục Khiêm mà liên lụy cả cha mẹ cùng gặp nạn.

Manh mối mà Lục Khiêm phát hiện, nhất định rất quan trọng...

Lục Đồng nắm chặt bút.

Người ở huyện Thường Vũ nói Lục Khiêm vào tháng ba mới nhận được tin Lục Nhu chết, nhưng lúc đó Lục Nhu rõ ràng còn sống. Là ai đã mua chuộc, hay nói đúng hơn là dẫn dắt sai lệch hàng xóm ở huyện Thường Vũ, rốt cuộc là người nào có thủ đoạn lớn như vậy?

Chỉ một phủ Thái sư, có thể một tay che trời như thế sao?

Đáy mắt Lục Đồng lướt qua một tia lạnh lẽo.

Ngân Tranh giặt xong quần áo phơi khô, từ bên ngoài đi vào, thấy chữ Lục Đồng viết trên giấy, không khỏi hơi giật mình. Ngập ngừng một lúc, Ngân Tranh mới mở miệng nói: "Hôm nay cô nương gặp được đầy tớ của Kha đại lão gia, nếu hắn ta đồng ý làm việc cho cô nương..."

"...cô nương định tìm ra sự thật, để minh oan cho nhà họ Lục sao?"

"Minh oan?" - Lục Đồng nhìn ra ngoài cửa sổ, thì thầm tự nói.

Thời tiết sắp sang hạ rồi, hôm nay có mưa, sắc trời không trong như thường ngày, mây đen cuộn sóng, có tiếng sấm nhẹ vang lên.

Nàng ngẩng đầu, đôi mắt đen u lạnh phản chiếu đám mây dày, dường như có một tia sát khí lóe qua.

Minh oan làm gì?

Sự thật thì có tác dụng gì?

Lục Nhu bị làm nhục, không chịu nhẫn nhục, liều mạng muốn đòi một công đạo, kết quả bị dìm chết trong hồ lạnh, thành một nắm hương hồn.

Lục Khiêm đau lòng cho trưởng tỷ, mang trong lòng chính nghĩa, bất chấp thế tình lạnh bạc cũng phải tự mình chạy đôn chạy đáo tìm kiếm chứng cứ, kết quả danh tiếng tan tành, đến chết cũng không thể vạch trần sự thật cho thiên hạ thấy.

Còn có cha mẹ nàng, làm người tốt cả đời, lại rơi vào kết cục thảm khốc bị diệt môn tuyệt hộ như vậy.

Tìm ra sự thật, thì có thể minh oan sao?

Dù có minh oan, thì có thể khiến những kẻ đó ác có ác báo sao?

Thích Thái sư đã có thể mua chuộc nhà họ Kha, mua chuộc Thẩm Hình Viện, có lẽ tương lai còn có thể mua chuộc Đại Lý Tự, hoặc là hắn với hoàng thân quốc thích có quan hệ họ hàng, dù sự thật có phơi bày, có thiên tử che chở, sẽ không xử tử hình, giam vài ba năm rồi lại thả ra, nắm nặng thả nhẹ.

Nhưng bốn mạng người nhà họ Lục của nàng sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Tại sao?

Tại sao mạng của quyền quý phải cao quý, mạng của dân thường phải thấp hèn?

Tại sao bọn chúng giếc chết cả nhà bốn người, vậy mà còn có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lục Đồng nói: "Không, ta không định minh oan."

Ngân Tranh ngạc nhiên nhìn nàng.

Thân hình thiếu nữ mảnh mai, tóc đen hơi ướt buông xuống vai, trước gió mưa lạnh lẽo, như một dải mây mỏng bị mưa tưới ướt, m.ô.n.g lung dễ tan.

Nàng cúi đầu, nhìn chằm chằm nét chữ như thảo như cuồng trên giấy trắng, chầm chậm đưa tay vo nát tờ giấy, rồi đặt trước đèn đốt đi.

Giấy trắng chớp mắt thành tro tàn, lại bị gió thổi bay đi.

"Tỷ tỷ của ta đã chết rồi."

Lục Đồng lẩm bẩm: "Ta muốn hắn đồng táng."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311
Tiến »