Cướp Tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Lượt đọc: 7803 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »
Chương 160
chương 120.2.

❊ ❊ ❊

Editor: Puck

Ninh Như Chân rất thân thiết bố trí một gian phòng ngủ lớn cho một nhà ba người tiểu Tả, Thư Yến Tả cau mày không bằng lòng, “Dì nhỏ, dì chuẩn bị thêm một gian phòng ngủ.”

“Ai ở chứ?” Ninh Như Chân buồn bực.

“Cô ấy.” Thư Yến Tả đưa mắt nhìn về phía người nào đó không có cảm giác gì.

“Không muốn, con muốn ngủ chung với mẹ, cũng muốn ngủ chung với cha.” Lucus lên tiếng chống lại, cha hôm nay thật kỳ quái đó!

Hoắc Nhĩ Phi cảm thấy trầm mặc vẫn tốt nhất, cô rất muốn ngủ chung với con trai, nhưng Thư Yến Tả thì sao! Vậy thì không nhất định.

Thư Yến Tả nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, trong lòng cực kỳ rối rắm.

“Vợ chồng son giận dỗi, đầu giường náo loạn cuối giường hòa hợp chứ sao! Tiểu Tả con là đàn ông, nên độ lượng chút!” Ninh Như Chân cười híp mắt nói, rất có thâm ý nhìn lướt qua Hoắc Nhĩ Phi, đóng cửa đi ra ngoài.

Lưu lại một nhà ba người ở bên trong mắt lớn trừng mắt nhỏ, mắt nhỏ trừng mắt lớn, quả nhiên rất kinh hãi...

“Mẹ, cha, hai người chơi với con đi!” Lucus làm nũng nói.

Vì vậy, Thư Yến Tả tạm thời quyết định không so đo với mèo nhỏ, trước hết để cho con trai chơi vui vẻ rồi nói.

Chờ cuối cùng con trai chơi mệt, dinendian.lơqid]on ngủ say rồi, Thư Yến Tả kéo Hoắc Nhĩ Phi định ngủ, dùng khẩu hình miệng nói: “Cô còn thiếu tôi một lời giải thích!”

Hoắc Nhĩ Phi lười biếng ngáp một cái, “Em rất buồn ngủ mà!”

Thư Yến Tả sao lại dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy, ý tứ trong mắt không cần nói cũng biết, sức tay lớn hơn rất nhiều.

Lúc này Hoắc Nhĩ Phi mới rất không tình nguyện bò dậy từ trên giường, đi theo anh ra ngoài.

Hai người đi tới chỗ giàn hoa ở sau vườn, Hoắc Nhĩ Phi trực tiếp ngồi xuống xích đu, “Có lời gì nói nhanh đi, mệt mỏi rồi, hơn nữa bên ngoài rất nhiều muỗi đó anh biết không?” Vừa nói vừa đu xích đu, sợ muỗi đốt.

Thư Yến Tả liếc mắt nhìn đồ ngủ hai dây mặc trên người cô, từ góc độ anh đứng nhìn sang, vừa đúng có thể thấy trái đào như ẩn như hiện phía trước mèo nhỏ, anh không khỏi dời tầm mắt qua.

Cái gì gọi là có lời gì thì nói nhanh một chút? Những lời này khiến cho anh cực kỳ khó chịu, giống như cho rằng anh cần phải quấn lấy cô vậy, “Đây chính là thành ý mà cô nói? Âm thầm chạy tới nhìn con trai, cho con trai qua sinh nhật xong rồi âm thầm biến mất?”

“Em nhớ con trai chứ sao! Anh lại không nói cho em biết trường học của thằng bé ở đâu? Như vậy thì em chỉ có thể tự mình tìm đến thôi, hơn nữa, em cũng chưa từng nói sau khi qua sinh nhật của con trai sẽ lập tức biến mất! Anh ghét nhìn em như vậy sao?” Hoắc Nhĩ Phi nghiêng đầu hỏi.

Thư Yến Tả cảm thấy mèo nhỏ này nhất định không phải là người anh quen thuộc, cho dù là giọng điệu nói chuyện hay về phương diện thần thái, cứ có cảm giác kém rất nhiều, khiến cho anh hơi không có thể thích ứng, nhất là một câu hỏi cuối cùng của cô, để cho anh sững sờ trong nháy mắt.

Ghét nhìn thấy cô sao? Dĩ nhiên không ghét rồi, thậm chí rất hy vọng nhìn thấy cô, chỉ có điều anh đã không muốn thừa nhận rồi.

Hoắc Nhĩ Phi thấy anh không nói lời nào, không khỏi ở nụ cười khẽ không thể thấy, trong lòng ngọt ngào, không biết vì sao, kể từ sau khi biết được tâm ý của mình, nụ cười rõ ràng đáng yêu hơn trước kia rồi, nhất là khi nhìn thấy Thư Yến Tả, trong lòng càng thêm ngọt ngào khó tả, mặc dù Thư Yến Tả luôn không cho cô sắc mặt tốt để nhìn, chỉ có điều cô tin tưởng cuộc sống này cũng không dài lắm.

“A, anh không ghét nhìn thấy em, làm gì mà luôn tỏ vẻ vậy!” Hoắc Nhĩ Phi tiếp tục mở miệng.

“Tôi không thích vòng quanh, cô cũng đừng cho rằng cho là như vậy thì có thể khiến cho tôi thay đổi tâm ý, sau khi qua sinh nhật của Lucus thì cô rời đi.” Thư Yến Tả lạnh mặt nói.

“Chân mọc ở trên người em, anh quản được sao?” Hoắc Nhĩ Phi nhếch khóe môi lên, không hề để ý nói.

Chân mày Thư Yến Tả chau lên, không vui nhìn người phụ nữ trước mắt, cô rốt cuộc là đầu choáng váng rồi hay là cố ý?

“Có phải cô quên cái gì không? Hay cố ý giả ngu với tôi!” Đôi tay Thư Yến Tả thoải mái đút vào trong túi.

“Ôi! Một con muỗi thật to!” Hoắc Nhĩ Phi vỗ một cái lên đùi, nhất thời có một vệt máu.

Cô tức giận ngẩng đầu nhìn Thư Yến Tả, “Anh có thể nhanh lên một chút không! Muỗi rất nhiều, anh nhìn đùi em xem, lớn thành cái u rồi!”

Thư Yến Tả cũng cảm thấy rất nhiều muỗi, ai bảo cô mặc phong phanh như vậy, con muỗi không cắn cô thì cắn ai? Cái gì gọi là anh có

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »