Cướp Tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Lượt đọc: 7792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »
Chương 164
chương 122.2.

❊ ❊ ❊

Khoảnh khắc khi hai người kết hợp thân mật, nhiệt độ trong xe chợt lên cao đến đỉnh núi, một tay Thư Yến Tả điều chỉnh hạ thấp ghế ngồi, lật người đè mèo nhỏ ở phía dưới hung hăng rung động, hơi thở hai người đan vào một chỗ, tiếng lòng cực kỳ mê người...

Trên đồng cỏ, Lucus đang cưỡi ngựa phát hiện cha mẹ bé đã thật lâu không quay lại, không khỏi hỏi chú Ba Văn, “Chú Ba Văn, mẹ và cha đi đâu rồi?”

Ba Văn cũng không nói được, chỉ đành phải sờ đầu nhỏ của Lucus, “Cha con dạy mẹ con cưỡi ngựa rồi, có thể ngựa chạy quá nhanh nên lạc đường.”

“Cha ngốc quá, lại có thể lạc đường.” Lucus cười hì hì nói, “Chú Ba Văn, chú xem có phải con học được rất nhanh không, một mình con có thể cưỡi nó đi khắp nơi rồi.”

“Dĩ nhiên, Lucus luôn rất thông minh.” Ba Văn tán dương từ trong thâm tâm.

Đúng lúc này, Thư Yến Tả và Hoắc Nhĩ Phi cưỡi ngựa trở lại, so sánh với Thư Yến Tả mặt mày hớn hở, Hoắc Nhĩ Phi thì mặt mũi tràn đầy ửng hồng, tóc cũng hơi xốc xếch, gió này, quả nhiên rất lớn!

“Cha, mẹ, con đã học được cưỡi ngựa rồi, sao hai người lâu như vậy mới trở về, bị lạc đường sao?” Lucus vừa nhìn thấy cha mẹ bé, vội để cho tiểu Kỳ Lân chạy qua.

Thư Yến Tả tung người xuống ngựa, thuận tiện ôm mèo nhỏ xuống, cười nói: “Đúng vậy, Lucus thật thông minh, nơi này quá lớn, cho nên hơi không phân rõ phương hướng, ngay cả cha cũng lạc đường.”

Ba Văn vừa nhìn dáng vẻ anh họ và chị dâu, đại khái có thể đoán ra được bọn họ đi làm gì rồi, đều là người lớn, die nd da nl e q uu ydo n hơn nữa nước ngoài luôn rất cởi mở, sao cậu không hiểu.

“Anh họ, chúng ta qua sân golf đi, cha đợi anh tới đánh cùng một ván đấy.” Ba Văn cười ha hả nói.

“Ừ.” Thư Yến Tả biết dượng nhỏ luôn ham mê đánh golf, hôm nay khó có được một cơ hội.

Sau khi nhìn bọn họ đi, Hoắc Nhĩ Phi trực tiếp tìm một cái ghế ngồi xuống, nói với con trai: “Lucus, chơi mệt chưa, nếu không xuống nghỉ ngơi đi.”

“Không mệt, mẹ, mẹ ngồi ở đó nhìn con cưỡi, tiểu Kỳ Lân nghe lời.” Lucus rất tỏ vẻ chỉ con ngựa đen nhỏ mà mình cưỡi, bé mới đặt tên.

Hoắc Nhĩ Phi cười híp mắt gật đầu, ngồi ở đó, giữa hai chân vẫn còn khó chịu mơ hồ, đàn ông thúi kia! Cũng không biết khống chế chút, làm hại mình không có cách nào cưỡi ngựa rồi.

Bên sân đánh golf, Lister thấy cháu ngoại tới, vội nhiệt tình gọi, “Chờ cháu nửa giờ rồi, kỹ thuật dẫn bóng của Charles không tệ, ba người chúng ta tới chơi một ván.”

Thư Yến Tả đưa mắt nhìn Charles cười híp mắt đứng đằng kia, cảm thấy người này thật sự không đơn giản, không thể khinh thường, nói không chừng sau này có thể trở thành người hợp tác kinh doanh, nếu là bạn của Ba Văn, ngược lại cũng đáng giá thử một lần.

Chơi đến quá trưa, tất cả mọi người cực kỳ vui mừng, buổi tối, Charles làm ông chủ, mời bọn họ đi mấy khách sạn cấp năm sao nổi danh nhất nước Anh, biểu hiện ra khảng khái và nhiệt tình cực lớn, càng thêm rất thân thiết chuẩn bị bánh sinh nhật sang trọng vì Lucus, chọc vui Lucus.

Thư Yến Tả chỉ chậm rãi không có ý thù địch như trước với cậu ta, mặc dù Ba Văn không nói gia thế của cậu ta, nhưng nhìn ra được thân thế không hề nhỏ bé, Ba Văn chỉ nói câu “Là quý tộc độc thân rất nổi danh ở nước Anh”, chẳng lẽ có thân phận quý tộc?

Tối về, sau khi tắm rửa sạch sẽ cho con trai, Hoắc Nhĩ Phi ôm bé lên giường đi ngủ rồi, đứa bé chơi lớn như vậy nửa ngày, khẳng định mệt mỏi, hơn nữa ngày mai bé còn phải đi học.

Nhìn khuôn mặt yên tĩnh khi ngủ của con trai, Hoắc Nhĩ Phi khẽ hôn lên trán bé, cầm đồ ngủ đi vào phòng tắm, hôm nay nhất định phải tắm tử tế, cả người cũng dinh dính, không thoải mái.

Khi cô đang rất hài lòng nằm trong bồn tắm, chơi bong bóng trong nước thì cửa mở ra, Thư Yến Tả một thân mùi rượu mà thẳng bước đi vào, trực tiếp cởi quần áo ở trước mặt cô, cởi quần, cho đến khi không mảnh vải che thân.

Hoắc Nhĩ Phi kinh ngạc đến cằm cũng sắp rớt xuống, anh... Anh... Sao lại phóng khoáng như vậy!

Khi thấy anh từng bước một đi về phía mình, Hoắc Nhĩ Phi có ý định muốn chạy trốn, mặc dù vóc người của anh không tệ, không có một chút thịt dư, còn có cơ bụng sáu múi, rất to lớn, rất hoàn mỹ...

Sờ còn đặc biệt có cảm xúc, nhưng những thứ kia không phải quan trọng nhất, quan trọng là hôm nay cô mệt chết đi, mệt chết đi được!

Khi một chân Thư Yến Tả đặt vào trong bồn tắm, Hoắc Nhĩ Phi lập tức kêu lên, “Anh đi ra đi, em lập tức tắm xong.”

Nhưng người nào đó vốn

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »