Cướp Tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Lượt đọc: 7798 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »
Chương 119
chương 100.

❊ ❊ ❊

Hoắc Nhĩ Phi cảm giác trong lòng có một tâm tình khó diễn tả bằng lời dâng lên, không thể nói là cảm động hay mật ngọt, ngọt ngào, càng cảm thấy hơi khó tin. Người đàn ông này lại có thể mặt không đổi sắc mà nói dối, còn nói Lucus không phải là con trai của cô, chẳng lẽ anh có giải thích nào tốt hơn sao? Còn nói mình có một bà xã rời nhà trốn đi, nếu như không phải lời giải thích bịa đặt xuất hiện trên người cô, cô gần như còn cho rằng tất cả anh nói đều là thật, cũng sẽ cảm thấy nghi ngờ ngay cả chuyện Lucus rốt cuộc có phải là con trai của cô không.

Mà bây giờ, nhóm truyền thông này hiển nhiên đều tin tưởng rằng anh là người thâm tình khẩn thiết, cũng chuyển lực chú ý lên trên người anh, chỉ có chính cô biết lời Thư Yến Tả nói là một câu hai nghĩa.

“Thư nhị thiếu, còn có thể tiếp tục một câu hỏi không? Khoảng thời gian trước tập đoàn Thư Á chính thức xây dựng một ‘Nhà hàng Nguyên Tân Trung Tây chọn lọc’ dưới cờ ở thành phố L, lại đối diện với công ty giải trí Âu Kỳ nơi Hoắc tiểu thư làm việc, nghe nói ngày đầu tiên khi nhà hàng khai trương ngài còn lấy danh nghĩa Hoắc tiểu thư miễn phí phần cơm cho nhân viên giải trí Âu Kỳ, còn tặng hoa tươi trong suốt nửa tháng cho Hoắc tiểu thư, xin hỏi những chuyện này nói lên điều gì đây?” Một nữ phóng viên đứng ở cuối hàng đặt câu hỏi sắc bén.

Hoắc Nhĩ Phi hoảng hốt trong lòng, anh sẽ tự bào chữa chuyện này như thế nào đây, những phóng viên này, biết từ chỗ nào, còn có thể cho người ta chút riêng tư hay không!

Trong lòng Thư Yến Tả hiểu trên đời này không có bức tường nào mà gió không lọt qua được, khứu giác của những phóng viên bát quái này không phải mạnh bình thường!

“Hợp tác thân mật năm năm này của Á Ninh và Âu Kỳ, khiến cho tôi coi trọng nơi này, mà tôi cũng đúng lúc cố ý mong phát triển ‘Nguyên Tân’ đến thành thị trong nước, thành phố L dĩ nhiên là lựa chọn hàng đầu. Chọn ở đối diện giải trí Âu Kỳ, vô cùng nhiều chỗ tốt, cho dù không nể mặt tăng cũng phải xem mặt Phật, mọi người nói đi! Cho dù là thiên thời, địa lợi hay là nhân hòa đều bị tôi chiếm hết, một cơ hội kiếm tiền tốt như vậy, sao tôi có thể bỏ qua được? Về phần nói nể mặt mũi của Hoắc tiểu thư, đó là vì cảm tạ Hoắc tiểu thư hết lòng chăm sóc con trai tôi thôi, một giải thích mà thôi. Hoa tươi? Tôi không nhớ rõ tôi có đưa hoa tươi gì? Tôi nghĩ nhất định là các bạn hiểu lầm, Thư nhị thiếu tôi giống người có thể tặng hoa cho người khác sao?” Nói xong câu cuối cùng, Thư Yến Tả nhếch môi cười nhạt, vô cùng quỷ quái.

Lời nói này hiển nhiên khiến nữ phóng viên đặt câu hỏi hài lòng, cho dù một câu cuối cùng có ý qua loa lấy lệ, nhưng dù sao vẫn là hài lòng.

“Tôi nghĩ tôi đã giải đáp rất đầy đủ các câu hỏi mà bạn bè truyền thông hỏi, vậy chúng tôi rời đi trước.” Nói xong nắm tay Hoắc Nhĩ Phi thản nhiên rời đi.

Một đám phóng viên cũng nhanh chóng rời đi, trở về viết bản thảo của mình, đều hy vọng mình có thể cướp được tin tức giải trí trang đầu vào ngày mai.

“Tại sao anh nói Lucus không phải là con trai của tôi?” Ngồi trên xe, Hoắc Nhĩ Phi khó hiểu hỏi.

“Tôi không nói như vậy!” Thư Yến Tả cười khẽ một tiếng.

Lần này đến lượt Hoắc Nhĩ Phi kinh ngạc, cái gì vậy! Nhiều người như thế đều nghe được, anh còn cãi lại!

“Mới vừa rồi phóng viên hỏi tôi có phải có một con trai năm tuổi không, anh nói không có.”

“Đúng là không có, em không biết Lucus đã năm tuổi rưỡi rồi sao? Haizzz...” Thư Yến Tả từ từ thở ra một hơi.

Hoắc Nhĩ Phi từ lúc mới đầu kinh ngạc đến vui sướng, rồi đến ngượng ngùng, hạ mí mắt xuống, giọng buồn buồn, “Tôi không phải người mẹ tốt.”

“Về sau em có thể làm một người mẹ tốt, nguyện vọng sinh nhật hằng năm của Lucus đều là nhìn thấy mẹ.”

“Vậy tại sao anh phải giúp tôi?” Hoắc Nhĩ Phi nhỏ giọng hỏi, Thư Yến Tả trả lời giúp cho cô giảm bớt rất nhiều phiền toái, kể từ hôm nay những cái được gọi là tin đồn sẽ tự sụp đổ, về phần chuyện cô có một đứa con cũng sẽ chấm dứt.

“Tôi không hy vọng em bị bất kỳ tổn thương gì, bao gồm do tôi.” Trong mắt Thư Yến Tả tràn ngập tình cảm dịu dàng.

Hốc mắt Hoắc Nhĩ Phi hơi ướt át, anh đây đang vì chuyện năm năm trước mà nói xin lỗi mình sao?

Thư Yến Tả khẽ thở ra một hơi, đặt đầu Hoắc Nhĩ Phi vào trong ngực mình, để cho cô thỏa sức rơi lệ

Lần đầu tiên Hoắc Nhĩ Phi rất thuận theo dựa vào trong ngực anh thỏa sức buông thả uất ức của mình, phát tiết toàn bộ nước mắt vừa rồi cố nén và uất ức năm năm trước ra.

“Mèo mướp nhỏ, đừng khóc, lại khóc thành mèo mướp rồi.” Tiếng chế nhạo của Thư Yến Tả vang lên.

Hoắc Nhĩ Phi vừa nghe thấy mèo mướp lại tức giận, cố ý cọ toàn

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »