Cướp Tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Lượt đọc: 7949 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »
Chương 142
chương 111.2.

❊ ❊ ❊

Hoắc Nhĩ Phi rất vui mừng vì con trai hiểu chuyện như vậy, cô tin tưởng cha mẹ nhất định có thể chăm sóc tốt cho Lucus, hôn một cái lên mặt con trai rồi rời đi.

Sân bay Heathrow nước Anh, vừa xuống máy bay, Hoắc Nhĩ Phi liếc nhìn chung quanh tìm bóng dáng Thư Yến Tả, hai người cách biển người đông nghịt tìm được ánh mắt đối phương, nói cái gì cũng dư thừa.

“Tuyết Nghê cậu ấy có khỏe không?” Ngồi trên xe, Hoắc Nhĩ Phi quan tâm hỏi.

“Cô ấy hôn mê bất tỉnh ngay lúc đó, Nhiễm Nhiễm và dì nhỏ của anh đưa cô ấy trở về biệt thự của đại ca, tiêm một liều thuốc an thai, sẽ không xảy ra chuyện lớn gì.”

“Tuyết Nghê thật dũng cảm.” Hoắc Nhĩ Phi cảm thấy không có lời nào có thể hình dung tâm tình của mình vào giờ khắc này.

“Ừ, quả thật rất dũng cảm.” Thư Yến Tả nhìn phía trước, rất cảm thán nói.

Nhiễm Nhiễm trong biệt thự cũng biết chuyện đại ca biến thành người thực vật, đau lòng đồng thời cũng âm thầm kêu may mắn: Ít nhất còn sống.

Sau khi mấy người bọn họ thương lượng, vẫn quyết định chờ sau khi Tuyết Nghê tỉnh lại sẽ nói lại chuyện này cho cô, cô có quyền biết rõ chân tướng cũng như lựa chọn tương lai cho mình.

Nếu như cô quyết định ở bên cạnh đai ca, hy vọng tỉnh lại của đại ca sẽ lớn hơn, người phụ nữ mình thích nhất và đứa bé chưa ra đời có thể không khiến cho đại ca nhớ thương sao?

Khi Thư Yến Tả và Hoắc Nhĩ Phi ở trên đường, Chử Tuyết Nghê đã tỉnh rồi, cô khóc kêu: “Tôi muốn thấy Phiến Hữu! Vì sao các người không để cho tôi thấy anh ấy?”

“Chị Tuyết Nghê, chị bình tĩnh một chút, chị đã không chỉ có một mình, nhất định phải chú ý thân thể, Tom vừa mới tiêm thuốc an thai cho chị, thai dường như hơi không ổn định, chị không thể quá kích động.” Thư Tử Nhiễm trấn an cô.

Nước mắt của Chử Tuyết Nghê lập tức trào ra: “Các người để cho tôi thấy Phiến Hữu một lần cuối được không?”

Thư Tử Nhiễm nhìn chị Tuyết Nghê mặt đầy nước mắt, chỉ cảm thấy trong lòng khó chịu giống như có thứ gì đó chặn lại, “Đại ca còn chưa chết, nhưng mà...”

“Nhiễm Nhiễm, em nói cái gì? Cuộc phẫu thuật của Phiến Hữu thành công? Không phải Tom nói đã cố gắng hết sức sao?” Chử Tuyết Nghê hoàn toàn bị câu trước hấp dẫn, chỉ cảm thấy đây là một câu nói êm tai nhất mà cô nghe được kể từ sau khi tỉnh lại.

“Chị Tuyết Nghê, chị đừng quá vui mừng, mặc dù đại ca anh ấy còn sống, nhưng đã... Đã trở thành người thực vật.” Thư Tử Nhiễm rất sợ sau những lời này sẽ khiến chị Tuyết Nghê hỏng mất.

Hình như Chử Tuyết Nghê hơi không kịp phản ứng, ngây ngốc ở đó một lúc mới nỉ non tự nói: “Người thực vật? Người thực vật... Ít nhất còn sống không phải sao?”

Vừa nói vừa khóc, khóe miệng còn nhếch ra nụ cười khổ sở, dáng vẻ đau xót này khiến Đoạn Tử Lang và Tom cũng không đành lòng nhìn tiếp nữa,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »