Cướp Tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Lượt đọc: 7951 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »
Chương 170
chương 125.2.

❊ ❊ ❊

“Em nghĩ rằng anh ngốc như em sao?” Thư Yến Tả trợn mắt lên.

“Vậy anh định chuẩn bị khi nào đưa cô ta đi?”

“Trong hai ngày này, anh để chú Đinh làm.”

“A, về sau anh không thể chọc hạng người phụ nữ như vậy, sẽ làm cơn ác mộng.” Hoắc Nhĩ Phi rất nghiêm nghị nói.

Không đợi Thư Yến Tả mở miệng, cô lại nói, “Còn có Camilla ở công ty anh? Về sau không cho anh lui tới với cô ta, không cho nhìn cô ta, càng không cho phép mang theo cô ta đi tham gia bữa tiệc gì đó!”

Thư Yến Tả cười đến quyến rũ xấu xa, “Mèo nhỏ ghen?”

“Anh chỉ có thể là của em thôi, không cho phép người phụ nữ khác ôm anh, hôn anh.” Hoắc Nhĩ Phi bá đạo tuyên bố.

“Được rồi, em ôm như thế nào cũng có thể, hôn chỗ nào anh đều thích.” Thư Yến Tả cười đến mập mờ.

Hoắc Nhĩ Phi lập tức mắc cỡ đỏ bừng mặt, cái gì gọi là hôn nơi nào cũng có thể!

“Cho em một cơ hội chủ động, tối nay... Anh mặc em túm lấy.” Giọng nói quyến rũ mờ ám của Thư Yến Tả phun lên bên gáy Hoắc Nhĩ Phi, dòng điện đánh trúng cả người cô run lên một cái.

Dáng vẻ của Yến, thật tà ác đó!

Mình có nên đụng ngã anh không? Có muốn nhào qua không?

Nhào qua hay không nhào qua?

...

Cuối cùng, Hoắc Tiểu Miêu cực kỳ rối rắm vẫn dùng một tư thế hết sức phóng khoáng đụng ngã người khác, bởi vì ánh mắt của Yến thật sự quá mê người rồi, trêu chọc đến xương cả người cô tê dại, hai người nhanh chóng lăn giường đơn.

Lăn thành một đoàn, ừ... Ưmh ưmh...

Nhiều tiếng vang vang trong căn phòng, rất mê người...

Buổi chiều ngày hôm sau, Thư Yến Tả tự mình đưa mèo nhỏ đến sân bay, hai người lưu luyến không rời tách ra, Hoắc Nhĩ Phi càng thêm núp trong ngực Thư Yến Tả hồi lâu không chịu ngẩng đầu.

“Nếu không bỏ được như vậy, thì đừng đi.”

Nghe xong lời này, Hoắc Nhĩ Phi vội ngẩng đầu lên, “Em đi đây.”

Thư Yến Tả khẽ hôn lên trán mèo nhỏ, “Ngoan, vào đi thôi.”

Quả nhiên là nam nữ trong tình yêu cuồng nhiệt, một khi tách ra, tương tư khó nhịn, hai người gần như ngày ngày nấu cháo điện thoại, gửi tin nhắn, gửi thư điện tử, bởi vì chênh lệch múi giờ, luôn có chút cảm giác ngày đêm lẫn lộn.

Ngày hôm sau khi Hoắc Nhĩ Phi trở về nước Anh, An Tình Hủy lập tức bị vứt xuống khu vực dân chạy nạn ở châu Phi, sau khi biết sự thật này, An Tình Hủy gần như khóc náo tìm chết, để cho cô đi địa phương đó, còn không bằng chết đi coi như xong, sinh hoạt chung một chỗ với đám dân chạy nạn, còn nghèo hơn cuộc sống trước kia của mình, chủ yếu nhất là ở Hương Cảng còn có thể nghĩ đến cách mưu sinh, mà tới chỗ đó, hoàn toàn chỉ có chờ chết.

Cho nên cô kiên quyết chống lại, nhưng Đinh Thận là ai? Vốn không để ý tới bất kỳ kêu gào gì của cô, trực tiếp lấy mẩu băng dính dán miệng cô lại, ném lên máy bay, tự mình đưa tới châu Phi.

Khoảnh khắc khi máy bay hạ cánh, An Tình Hủy hoàn toàn tâm như tro tàn rồi, Thư Yến Tả! Hoắc Nhĩ Phi! Cô sẽ nhớ bọn họ cả đời! Dù là hóa thành tro tàn cô cũng nhớ bọn họ cả đời.

--- ---------- -----

Đầu tháng bảy chớp mắt đã tới, nghênh đón một kỳ nghỉ hè nữa, khi Lucus nghỉ, mẹ tự mình đến trường học đón bé, khiến cho bé vô cùng vui vẻ.

Buổi tối, Lucus rúc vào trong ngực mẹ, “Mẹ, khi nào thì mẹ và cha kết hôn?”

Hoắc Nhĩ Phi ngây ngốc, sao Lucus biết điều này?

“Sao Lucus biết mẹ và cha còn chưa kết hôn?”

“Bởi vì Hank nói với con chỉ khi nào cha và mẹ kết hôn, mới có thể vĩnh viễn ở chung một chỗ.” Lucus nghiêm trang nói.

“Chuyện này hả, là như vậy không sai, nhưng mà...” Hoắc Nhĩ Phi sờ đầu, không biết phải giải thích làm sao mới phải.

“Nhưng mà cái gì? Là bởi vì cha chưa cầu hôn mẹ sao?”

Cái gì và cái gì? Lucus nhỏ tuổi như vậy sao biết điều này?

Tư tưởng của đứa bé bây giờ quá phát triển, cũng sắp khiến cho cô không theo kịp.

“Mẹ? Con nói với cha để cho cha cầu hôn mẹ, sau đó mẹ đồng ý cha có được không, về sau ba người chúng ta sẽ không tách ra nữa.” Lucus ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên rất nghiêm túc nói.

Ặc... Suy nghĩ của đứa bé quả nhiên rất tốt, die ennd kdan/le eequhyd onnn cô đột nhiên rất muốn nhìn tình cảnh khi Yến cầu hôn cô rồi, có thể rất thú vị không!

Nheo tròng mắt nhìn con trai, “Ừ, nếu như cha con cầu hôn mẹ, mẹ sẽ đồng ý cha, sau đó chúng ta sẽ không xa rời nhau nữa.”

“Bây giờ con lập tức gọi điện thoại cho cha.” Lucus nói xong lập tức bò dậy tìm điện thoại.

Hoắc

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »