Cướp Tình Tổng Giám Đốc Ác Ma Rất Dịu Dàng

Lượt đọc: 8013 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »
Chương 102
chương 91.2.

❊ ❊ ❊

Cô đột nhiên cảm thấy mình như một kẻ lừa gạt, lừa gạt tình cảm của anh Tuyết Luân, cho dù hai người yêu nhau, nhưng vấn đề tồn tại giữa hai người vẫn còn rất nhiều, cô phải tìm một cơ hội thẳng thắn với anh Tuyết Luân, bằng không cả đời cô sẽ trong lòng lo lắng.

Cho dù kết quả như thế nào, chỉ có nói ra, mới có thể yên tâm.

Trên máy bay, Lucus hơi không rõ, “Cha, tại sao không ở lại thành phố L chơi vài ngày, vội vã trở về như vậy.”

Thư Yến Tả âm thầm nói vài câu bên tai con trai, đôi mắt lóe sáng.

“Có thật không? Cha, con yêu cha nhất!” Lucus cao hứng ngây người, hai mắt cong cong thành vầng trăng non.

“Đương nhiên, nhưng đến lúc đó Lucus phải hoàn toàn phối hợp với cha mới được.”

“Cha yên tâm.” Lucus ngọt ngào nói.

Hoắc Nhĩ Phi vốn cho rằng ác ma sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy, ít nhất cũng tới uy hiếp mình! Còn có giấy đăng ký kết hôn ghê tởm đó, cô nhất định phải nghĩ cách tiêu hủy đi.

Liên tiếp mấy ngày, không thấy bóng dáng ác ma, cũng không thấy Lucus, hỏi Nhiễm Nhiễm mới biết đêm hôm đó bọn họ trở về Hương Cảng, điều này làm cho cô rất kỳ quái, hoàn toàn không giống tác phong của ác ma! Chẳng lẽ anh thật sự đổi tính.

Mấy ngày nay, tiệm cà phê đối diện công ty giải trí Âu Kỳ đã ngừng buôn bán, lắp đặt thiết bị, hình như chuẩn bị sửa chữa thành nhà hàng có cấp bậc cao cấp, chẳng lẽ ông chủ đổi nghề làm nhà hàng rồi hả?

Phòng làm việc của Hoắc Nhĩ Phi ở tầng ba, chỗ cô ngồi vừa đúng đối diện với nhà hàng kia, bởi vì vách tường chính là cửa sổ sát đất, tầm mắt đặc biệt trống trải, cô nhìn rõ ràng tình huống đối diện.

Kỳ quái! Không phải tiệm cà phê đối diện kia buôn bán rất tốt sao?

Một tuần lễ sau, nhà hàng đối diện đã lắp đặt xong thiết bị, treo biển hiệu “Nhà hàng Nguyên Tân Trung Tây chọn lọc”, xa xa nhìn sang, chính là kiểu cách trang trí xa hoa kiểu Trung Quốc, nhìn có vẻ rất có đẳng cấp.

Giữa trưa lúc ăn trưa, Hoắc Nhĩ Phi chợt nghe thấy các đồng nghiệp ở kia bàn tán xôn xao.

“Mọi người có thấy không? Đối diện nhà này là ‘Nguyên Tân’!" Một nhân viên nữ kêu lên kinh ngạc.

“‘Nguyên Tân’ gì? Chưa từng nghe nói.” Một nhân viên nam nói.

“Nói cho anh quả thật đàn gảy ta trâu, ‘Nguyên Tân’ là một nhà hàng Trung Tây chọn lọc có tiếng ở Hương Cảng, nghe nói chi phí của nó có phân chia trung bình và cao cấp, rất thích hợp với đại đa số quần chúng, hơn nữa đầu bếp trong đó đều trải qua tuyển chọn nghiêm khắc, làm ra món ăn được kêu là món ăn ngon! Năm ngoái lúc tôi đi Hương Cảng, bạn bè đề cử tôi đến đó, lúc ấy tôi đã si mê món ăn ngon nơi đó, không ngờ lại chạy đến đối diện công ty chúng ta, sau này có lộc ăn!” Nhân viên nữ kia đặc biệt kích động.

“Nếu như thật sự ăn ngon như cô nói, cũng tránh cho chúng ta ngày ngày ăn thức ăn nhanh, haizzz...” Lại một nhân viên nữ thở dài.

“Đúng vậy, tôi thấy nó sửa sang thật nhanh, mới thời gian một tuần, mặt tiền đã sửa xong rồi, chắc không bao lâu sẽ khai trương.”

“Ừ, khó có được gần công ty chúng ta mở một cửa hàng, chờ ngày khai trương, tập thể chúng ta đi ra chúc mừng.”

“Đó là đương nhiên.”

...

Hoắc Nhĩ Phi gắp một miếng cá hương sốt thịt bằm vào miệng, quả nhiên tiệm ăn nhanh này càng ngày càng làm không thể ăn rồi, nếu nhà hàng ‘Nguyên Tân’ đối diện thật sự ăn ngon như vậy cũng tốt, nghĩ tới đây cô nhanh chóng bới hai miếng cơm, uống miếng nước, đi làm việc.

Chử Tuyết Nghê ngồi máy bay mười mấy tiếng, mệt mỏi đau lưng, nhưng cô chặn luôn taxi đi địa chỉ Nhiễm Nhiễm cho cô, cứ để cho cô thoải mái phóng khoáng một lần đi, mặc kệ anh bị bệnh gì, luôn biết anh thật tâm thật ý là được, đúng như Nhiễm Nhiễm từng nói, nếu như đợi đến khi tất cả đều không thể cứu vãn cô mới biết chân tướng, như vậy cô nhất định sẽ hối hận.

Thư Phiến Hữu mặc quần áo ở nhà, rất nhàn nhã ngồi trên ban công phơi nắng, mấy ngày nay bệnh tình tương đối ổn định, anh rất muốn về Hương Cảng một chuyến, nhưng bác sỹ điều trị chính Tom kiên quyết không cho anh trở về nữa, nói bệnh tình của anh bất cứ lúc nào cũng có thể chuyển biến xấu, bây giờ phải tập trung ở nhà tĩnh dưỡng.

Bất đắc dĩ cười khổ, bây giờ anh hoàn toàn chính là một người tàn phế, cái gì cũng không thể làm.

Nghe thấy chuông cửa vang, anh còn tưởng rằng Tom tới, dì và chồng dì có chìa khóa, hơn nữa giờ này cũng sẽ không đến đây.

Nhưng khi nhìn thấy người tới, anh cảm thấy có phải mình hoa mắt không, sao cô lại ở đây? Mặc dù những ngày này trong đầu từng hiện lên giọng nói và dáng điệu khuôn mặt tươi cười của cô, nhưng cũng bị mình kiềm chế lại.

Chử Tuyết Nghê nhìn thấy anh tốt đẹp

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192
Tiến »