Mạnh Bà thấy Tố Tân đến, vội vàng chống tay ngồi dậy trên giường.
Bà nắm lấy tay Tố Tân, định xuống giường dập đầu với cô.
Tố Tân vội vàng ngăn lại: "Mạnh Bà không cần làm vậy. Bà và tôi đều là người tu đạo, ắt hẳn phải biết giữa chúng ta có duyên pháp. Đây cũng là tạo hóa nhờ bà tu hành cả đời mà có. Nếu bà tìm tôi chỉ vì chuyện này, vậy thì thứ lỗi cho Tố mỗ còn có việc, không thể tiếp chuyện được nữa."
Thực ra lời thật lòng của Tố Tân là: Tôi không thích mấy cái hư danh này, vẫn là vàng bạc thực tế hơn.
Bởi vì một khi đã nhận ân tình này, muốn mở miệng đòi tiền công cũng thấy ngại ngùng.
Mạnh Bà vội vàng nói: "Vừa rồi là tôi đường đột. Lão thân tìm đại sư thực ra là vì chuyện tiệm vàng mã ở phía tây thành mà đại sư đã hỏi lần trước. Lần trước cô hỏi tôi thấy trong tiệm có mấy người, tôi quả thực chỉ thấy một người... Lúc ý thức mê man, dường như những chuyện cũ trước kia đều trở nên đặc biệt rõ ràng."
Tố Tân vốn tưởng chuyện đó đã kết thúc, kẻ mặc áo đen kia có lẽ là đồ đệ của chủ tiệm vàng mã, chỉ tiếc cuối cùng không thể lấy được thông tin gì từ miệng đối phương.
Nhưng kẻ đó đã chết, nên mọi chuyện quá khứ cũng coi như dừng lại ở đó.
Tuy nhiên, giờ nghe Mạnh Bà nhắc lại, cô liền tĩnh tâm lắng nghe.
Cô lăn lộn với đời nhiều năm, đủ hạng người đều đã gặp qua, sớm đã luyện thành thói quen lắng nghe.
Mạnh Bà nói: "...Tôi cẩn thận hồi tưởng lại, quả nhiên phát hiện hình như có chỗ không ổn... Những lần tôi đi ngang qua tiệm của hắn đều có khách, ban đầu còn tưởng là khách tự đến hoặc là hắn đặt mấy con hình nhân giấy đó trước mặt khách. Nhưng khi suy nghĩ kỹ lại, phát hiện khách không hề cầm hình nhân, mà sau lưng hình nhân cũng không có loại thanh tre chống đỡ, bên dưới cũng không có đế trụ... Cho nên..."
Nghe đến đây, không chỉ Huyện lệnh Phòng và vài người xung quanh cảm thấy khí lạnh bốc lên, mà ngay cả Tố Tân cũng thấy rợn người.
May mà những người bình thường không nhìn ra, nếu để họ biết mình đến tiệm vàng mã mua đồ lại là do một hình nhân giấy phục vụ... e là bị dọa chết khiếp mất.
Tố Tân khẽ nhíu mày, thông tin này quả thực rất chấn động.
Trước kia tất cả lời đồn đều nói là đồ đệ của chủ tiệm vàng mã giở trò, giờ nghĩ lại, có lẽ ngay từ đầu chính tên chủ tiệm đó đã tự biên tự diễn tất cả mọi chuyện.
Như vậy, có lẽ kẻ mặc áo đen chính là tên chủ tiệm vàng mã đó.
Mà tiệm vàng mã ở phía tây thành kia mới là khởi nguồn của mọi chuyện.
Mạnh Bà nói: "Tôi không biết thông tin này có ích cho cô không... Haiz, giờ tôi chỉ muốn bảo vệ Trân nhi để sống qua ngày..."
Tố Tân vốn đã chuẩn bị đi kiểm tra đống đổ nát của tiệm vàng mã, nghe thấy lời Mạnh Bà lại dừng bước.
Trong lòng khẽ động, đột nhiên hỏi: "Đúng rồi, Mạnh Bà, trước kia nghe bà nói con gái bà còn có một người phu quân..."
Tố Tân chưa nói hết câu, Mạnh Bà đã ảm đạm rơi lệ, nói: "Không dám giấu đại sư, là, là lão thân đã nói dối lừa đại sư... Thật, thật ra năm năm trước khi tôi trở về, con gái vẫn chưa trở thành như thế... Tiệm của chúng tôi đã bị nhắm đến, hồn phách con gái tôi vốn là nhập vào cơ thể sau này, nên so với linh hồn từ trong thai mẹ ra thì dễ xuất hồn hơn. Lúc đó Bảo Nguyên nói, nói chỉ có chàng đi trấn áp thứ đó mới có thể được bình an. Sau đó thì, thì... mà Trân nhi nghe tin Bảo Nguyên đi, lúc đó vì quá kích động nên ngất đi, rồi trở thành như thế. Những năm này tôi đành dùng hình nhân giấy mê hoặc sức mạnh đó để cố gắng duy trì..."
Thì ra là vậy...
Tố Tân khẽ thở dài, chỉ là hồn phách mà cô thu được trên một trong những hình nhân giấy ở khách điếm lúc trước hiện giờ vẫn còn rất yếu, hơn nữa còn rất hỗn loạn, e là ít nhất một hai ngày nữa mới có thể hồi phục đôi chút.
Biết đâu hồn phách này chính là Bảo Nguyên, chồng của Trân nhi.
Từ miệng Mạnh Bà biết được, Bảo Nguyên này cũng không phải người bình thường, nếu không cũng không thể một mình chống chọi với thứ đó lâu như vậy.
Thực ra trước đó Tố Tân cũng chỉ tiện miệng hỏi, không ngờ nghe kỹ lại, trong đó đúng là có chút duyên nợ.
Tố Tân nói: "Không ngờ trên đời còn có người nam tử chí thuần chí chân như vậy, đoạn nhân duyên này không nên đứt đoạn ở đây. Như thế này, tôi sẽ lưu lại trong thành hai ngày nữa, xem có thể tìm thấy manh mối nào không, nếu có thể, tôi nhất định sẽ đến báo cho bà."
Mạnh Bà nghe vậy, thân thể lăn xuống giường, dập đầu liên hồi mấy cái.
Tố Tân không thể khẳng định hoàn toàn, nhưng đối phương đã dập đầu rồi, trong lòng chỉ mong hồn phách cô vớt được từ trong biển lửa kia chính là Bảo Nguyên.
Không sai, hồn phách đó cũng là kẻ truyền tin cầu cứu cho Tố Tân trên đường phố, cũng là oan hồn mà sau này Tố Tân cứu ra từ trong hình nhân giấy ở khách điếm.
Nói về Tố Tân, cô rời khỏi huyện nha, trời đã tối.
Lại dán bùa tàng hình lên người, đi tới đống đổ nát của tiệm vàng mã phía tây thành.
Mấy năm trôi qua, nơi đó chỉ còn lại những bức tường gãy và gỗ bị đốt cháy đen, gió thổi nắng dãi mưa dầm, cỏ dại mọc um tùm, đến cả hình dáng của cái sân cũng không còn nhìn ra nữa.
Tố Tân lan tỏa ánh sáng xanh của Thiên Cơ Thụ dọc theo mặt đất, như radar quét qua toàn bộ đống đổ nát...
Một luồng khí tức năng lượng rất yếu, khác biệt với không gian này truyền đến.
Tố Tân khẽ động tâm, vội vàng đi tới.
Gạt bỏ lớp đất vụn, gỗ tàn và cỏ dại bên trên, để lộ ra một tảng đá màu đen.
Năng lượng đó chính là truyền ra từ dưới tảng đá, hoặc có thể nói, chính là từ bản thân tảng đá.
Tố Tân lấy Mặc Huyết ra, dọc theo mép tảng đá mà dọn dẹp.
Nhưng phạm vi này càng đào càng rộng, cuối cùng gần như chiếm mất nửa gian nhà.
Tảng đá lớn thật!
Lớn thế này, Tố Tân không cách nào lật lên được.
Định đục trực tiếp từ trong tảng đá ra, lại phát hiện Mặc Huyết vốn sắc bén như chém sắt như bùn cũng không làm gì được, ngược lại còn chấn khiến hổ khẩu của cô đau nhức.
Xem ra chỉ có thể đào đường hầm từ bên cạnh.
Tố Tân ngụy trang phía trên, rồi đào xuống từ một phía của tảng đá khổng lồ.
Giống như một con chuột, dưới sự đào bới không biết mệt mỏi của cô, lần theo hướng truyền đến luồng năng lượng kia, cuối cùng cũng vòng được từ bên hông đến vị trí trung tâm dưới tảng đá.
Phía trước một mảnh đen kịt, cũng không biết là không gian hay là một loại tồn tại vượt quá nhận thức nào đó.
Nghĩ lại đây chính là lý do khiến một tảng đá bình thường trở nên cứng rắn như vậy.
Khí tức tỏa ra từ màn đen kịt đó như muốn nuốt chửng mọi thứ xung quanh, giống hệt với khí tức lỗ đen mà cô cảm nhận được trên tờ "giấy trắng" lúc trước.
Đã từng chịu thiệt một lần, Tố Tân không dám dùng tay trực tiếp chạm vào.
Thế là cô điều khiển Thiên Cơ lực cẩn thận dò xét tới.
Chạm vào một chút liền vội vàng thu về... Cứ như vậy thăm dò vài lần, phát hiện thứ đó không có ảnh hưởng gì đến Thiên Cơ lực, Tố Tân liền cẩn thận điều khiển Thiên Cơ lực bao bọc lấy vật màu đen kia.
Ngay lúc này, vật màu đen kia lại vô cùng ngoan ngoãn, thuận theo Thiên Cơ lực chậm rãi tiến vào thức hải.
Hóa ra là một tảng đá bằng bàn tay... hay nói đúng hơn là một mảnh vỡ, giống như bị bẻ ra từ một nơi nào đó vậy.
Tố Tân đã chuẩn bị sẵn sàng để đại chiến ba trăm hiệp với thứ này rồi... Dù sao thì trước đó trên tờ "giấy trắng" chỉ có một chút sức mạnh quỷ dị đó, đã suýt lấy đi cái mạng nhỏ của cô.