Cảnh Xuân Nam Triều

Lượt đọc: 6002 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »
Chương 99
trương khởi tuyệt mỹ.

❊ ❊ ❊

Lan Lăng vương đi tới cửa, tay vừa mới chạm đến tay cầm cánh cửa, đột nhiên Trương Khởi bước lên một bước, từ phía sau ôm lấy thắt lưng của hắn không rời

Thắt lưng đột ngột bị tay nhỏ bé, mềm mại ôm lấy, được thân thể mềm mại thơm mát dán chặt sau lưng, Lan Lăng vương không khỏi cứng đờ. Từ từ, tay hắn buông khỏi tay nắm cửa, quay đầu lại

Hắn cúi đầu nhìn Trương Khởi đang dựa vào trên người mình, khóe miệng hắn không chịu khống chế hơi nhếch lên. Nhưng trong nháy mắt, hắn lại thu hồi biểu cảm, mặt không chút thay đổi, tách ngón tay nàng ra, qua một hồi lâu hắn mới nói: “Bên ngoài rất loạn,…Vũ Văn Thành kia, sợ là sẽ ra tay với nàng”

Đêm qua, Trương Khởi hung hăng tát vào mặt của Vũ Văn Thành. Với thân phận của hắn, bị một người phụ nữ làm nhục nhã như thế, sợ là đời này chỉ có mình nàng

Huống hồ, hôm nay tin đồn còn nổi lên bốn phía, liên quan đến quốc gia đại sự, phụ nữ lúc nào cũng phải chịu thiệt thòi, may là hắn đã chuẩn bị đẩy đủ, lại có thân phận sứ giả, cũng không sợ người Chu bọn họ dám làm gì

Thấy Trương Khởi vẫn còn lưu luyến chôn mặt ở trong quần áo của mình, hắn do dự một chút, vươn tay xoa lên mái tóc của nàng: “Thân thể đã khỏe chưa?. Ngủ thêm một chút nữa đi”

Trương Khởi ở trong lòng hắn lắc đầu, cất tiếng nói: “Chưa từng có người che chở ta như vậy…Trường Cung, cảm ơn chàng”

Khi ở phủ đệ Trương thị ở Kiến Khang, nàng mặc cho Trương Cẩm Hoặc xúc phạm, bởi vì nàng ta là chủ tử chính thức của Trương phủ, cảm giác giống như trời muốn sụp xuống, bởi vì không có ai sẽ che chở cho nàng. Mặc dù là Tiêu Mạc, cũng không thể…Hắn có quá nhiều nỗi lo lắng, muốn bảo vệ, cũng không thể bảo vệ ở ngoài sáng, chỉ có thể bất động thanh sắc can thiệp một hai lần

Như Lan Lăng vương vậy, cho dù lúc hắn tức giận, cũng phái tâm phúc Trọng Khải, coi nàng như một chủ tử, bảo vệ nàng chu toàn

Loại cảm giác không bị xem giống như hàng hóa, đồ chơi, trâu ngựa, thật là tốt!

Thanh âm của Trương Khởi khàn khàn, còn mang theo chút hờn dỗi, chân thật hoang phí, lại mềm mại rõ ràng, khiến cho người ta rung động đến tận tim

Lan Lăng vương cúi đầu

Hắn tỉ mỉ nhìn nàng một hồi lâu. Hắn lạnh mặt, cúi đầu trầm giọng nói: “Sau này, những lời, “hắn và ta lưỡng tình tương duyệt, chàng chàng thiếp thiếp, hắn là lang quân của ta” không được tùy tiện nói nữa”

Tiếng nói của hắn thật nặng nề

Hắn đang cảnh cáo nàng sao?

Trương Khởi cứng đờ, vì những lời này mà hắn tức giận sao?. Nhưng mà, nam nhân không phải đều thích nghe những lời ngưỡng mộ ngọt ngào của nữ nhân sao?. Tại sao hắn lại không vui?.

Cảm giác được cứ cứng ngắc của nàng, nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của nàng, đột nhiên một cỗ tức giận không hiểu, không cách nào hình dung cũng không thể nói rõ ràng, cảm giác cực kì xa lạ, dâng lên trong lòng Lan Lăng vương

Hắn vội nghiêng mặt đi, khóe môi mím lại, lạnh lùng thầm nghĩ: Hóa ra quả nhiên nàng nói bậy!. Thật là nực cười!

Càng nghĩ càng buồn bực, hắn kéo tay Trương Khởi xuống, bỗng dưng xoay người, kéo tay nắm cửa, đi nhanh ra bên ngoài

Trương Khởi kinh ngạc nhìn bóng lưng hắn đi xa, lại hồ đồ nghĩ: Tại sao hắn lại tức giận như vậy?.

Trương Khởi ở trong phòng ngồi yên một hồi, cảm thấy cả người khó chịu, nên gọi tì nữ đến, tắm rửa sạch sẽ một lần nữa, thay ình một bộ xiêm y màu hồng. Bộ xiêm y thắt lưng rất cao, đai lưng rườm rà phóng khoáng, kết hợp với váy dài, chỉ cần đứng ở đó, nhìn giống như thần tử từ trên trời bay xuống

Quả nhiên là một bộ xiêm y xinh đẹp sáng ngời, trong lòng cũng cảm thấy khá hơn một chút, Trương Khởi ngồi ở trước gương đồng, vừa chải mái tóc thật dài, vừa suy ngẫm suy nghĩ của Lan Lăng vương

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên một trận ồn ào, giữa tiếng ồn, thanh âm của nam tử vang dội la lên: “Gọi Trương Khởi ra đây gặp mặt một lần”

Tiếng kêu qua đi, lại vang lên trận nói chuyện ầm ĩ, sau đó truyền đến tiếng bước chân dồn dập

Một thanh âm run sợ của thị vệ từ ngoài cửa truyền đến: “Trương cơ, bên ngoài có người tìm”

Dừng một chút, hắn nghĩ đến lời dặn của Lan Lăng vương, lại nghiêm túc giải thích: “Có chúng tôi ở đây, Trương cơ không cần lo lắng”

Có chúng tôi ở đây, cơ không cần lo lắng!

Đột nhiên nàng hiểu dụng ý của Lan Lăng vương rồi, hắn đã phái trăm tên trọng khải tinh nhuệ đến bảo vệ cho nàng. Dưới tình huống như vậy, nếu như nàng còn co ro cúm rúm, thì không thể ngóc đầu lên được

Hơn nữa, ở nước Chu này, hắn chỉ có một nữ nhân là nàng, từng hành động giơ tay nhấc chân của nàng, đại diện ặt mũi của Lan Lăng vương, tối qua, nàng không khách khí châm biếm Vũ Văn Thành, trên thực tế, Lan Lăng vương hết sức cao hứng, cho nên hắn đã phái thân vệ của hắn đến làm chỗ dựa cho nàng, Lan Lăng vương vốn là một người kiêu ngạo, hắn muốn nàng đường đường chính chính đi ra ngoài

Điều này thật dễ dàng

Trương Khởi đáp lại một tiếng, sau đó xoay người đi đến trước gương đồng, đem tóc đen dài đến eo búi gọn ra phía sau, nàng cũng không co lại, chỉ khoác thêm một chiếc áo ngoài cộc tay thêu chỉ vàng lên người

Két một tiếng, nàng đẩy cánh cửa mà ra

Khi nàng đi ra, trong chớp mắt, những trọng khải đều cúi đầu

Quả nhiên!

Trương Khởi đi xuống bậc thềm, sau khi nàng đi trước, hai thủ lĩnh dẫn đầu hai đội trong khải đi sau lưng nàng

Dưới sự hộ tống của bọn họ, Trương Khởi đi về phía cửa chính

Ngoài cửa, ồn ào, náo động một trận, số người làm nàng chấn động. Người tới, không chỉ vài gia đình quyền quý ở nước Chu, phía sau họ, phía sau họ, lờ mờ có thể nhìn thấy con nhà thế gia. Ở góc ngã tư đường, đều có xe ngựa hoa lệ đỗ tại chỗ, xen lẫn với xe ngựa, còn có vài sĩ tử chuyên chú nhìn về phía bên này

Tin tối hôm qua, Trương Thị A Khởi châm biếm Vũ Văn Thành trong bữa tiệc, dưới sự lan truyền của những người có tâm, bằng tốc độ nhanh nhất đã truyền khắp toàn bộ Trường An. Bởi vậy, ngoài phủ sứ giả có rất nhiều người hâm mộ tiếng tăm mà đến

Giữa sự ồn ào náo nhiệt, cửa chính của phủ sứ giả “Két” một tiếng mở ra, hai người hắc giáp kị sĩ, hộ vệ Trương Khởi đi ra

Có lẽ, giờ phút này, vừa mới vào thu, ánh mặt trời mới nhô lên không lâu, quá mức chói mắt, làm cho Trường An cũng sáng rực lên, lúc Trương Khởi bước ra, mọi người cảm thấy trước mắt sáng trưng

Bốn phía trong chớp mắt trở nên yên tĩnh

Dưới vô số ánh mắt, dung nhan như họa, trên khuôn mặt tuyệt mỹ nhiễm một rặng mây đỏ, ánh mắt thiếu nữ đung đưa, thướt tha duyên dáng, phong tư mỉm cười mà đứng. Ánh mặt trời sáng choang chiếu vào trên mặt thiếu nữ, càng nổi bật lên khuôn mặt trong suốt yêu mị

Tóc đen của nàng xõa đến thắt lưng, dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng, gió thổi qua làm chúng bây phất phới, phất qua da thịt non mềm có thể nhéo ra nước, phất qua làn váy hồng xinh đẹp….

Đâu chỉ là đẹp?. Đây là một tuyệt thế giai nhân không thuộc trần thế. Người đẹp vẫn còn chưa nẩy nở hết, trên khuôn mặt nghiên lệ lộ ra vẻ non nớt, nhưng cũng lộ ra nét phong tình, yêu mị. Vẽ thôi đã khó khăn

Huống chi, làn váy hồng hồng phiêu dật, áo ngoài cộc tay màu vàng cao quý, làm cho nàng xen lẫn nét yêu mị còn có nét uyển chuyển hàm xúc, nhiễm lên một tầng cao quý minh diễm

…Khuynh quốc khuynh thành, cùng lắm chỉ có như thế mà thôi..

….

Ở bốn phía xe ngựa, lúc này đều đồng loạt kéo ra, nhìn thiếu nữ trẻ phiêu diêu như tiên như yêu, hốc mắt Lô Tuấn đột nhiên đỏ lên, hắn thì thào nói nhỏ: “Nữ nhi cố quốc đều mê hoặc như hoa như vậy sao?”

Làn váy nàng phiêu diêu trong gió, đã bao nhiêu năm rồi hắn không gặp nàng?. Chỉ có trong lời nói của tổ phụ, phụ thân, dường như nhắc đến, một đoạn năm tháng thái bình, từng có một thiếu nữ xinh đẹp, tươi cười đến mức xán lạn. quần áo phiêu dật, lộ ra vẻ kiều mị hiếm có

Khi con nhà thế gia mang theo vẻ buồn bã, như si như dại nhìn Trương Khởi, thì những người qua đường cũng ngây ngốc nhìn nàng

Dù sao, tuyệt thế giai nhân như thế này, trên đời cũng khó gặp

Giữa không gian cực kì yên tĩnh, Vũ Văn Thành mang theo vài người quyền quý xuất hiện

Hắn đi tới trước mặt Trương Khởi

Bốn mắt nhìn nhau, trên khuôn mặt tái nhợt, âm ngoan của Vũ Văn Thành, hiện lên một chút si mê, trong nháy mắt. Hắn cao giọng hét: “Người đâu, đem Trương Khởi về tra hỏi”

Quát đến lúc này, trên mặt hắn rất nhanh hiện lên một chút hưng phấn: Thật không ngờ, Trương Thị A Khởi này, xem ra ban ngày lại đẹp đến kinh diễm như thế, lần này nàng rơi vào tay mình, nên hảo hảo thưởng thức một phen. Vừa nghĩ đến nơi này, hắn lại cảm thấy hạ thân trở nên cứng rắn, hô hấp cũng trở nên dồn dập

Hắn vung tay lên, bốn người vạm vỡ đã đi tới đối diện Trương Khởi

Thần sắc Trương Khởi bất động, nàng chớp đôi mắt to, lẳng lặng nhìn bọn họ đến gần. Lúc 4 người muốn vươn tay, muốn bắt lấy nàng, thì hai trường kích đã đồng thời duỗi ra phía trước, hàn quang lấp lánh, giao nhau chắn ở trước người Trương Khởi

Cũng là hai hắc y giáp sĩ đứng ở sau lưng nàng rat ay

Thấy Vũ Văn Thành xụ mặt xuống, đôi mắt Trương Khởi cup xuống, gió nhẹ thổi qua, nàng hành lễ với Vũ Văn Thành, thanh âm ngọt ngào của thiếu nữ theo gió truyền đến: “Vũ Văn lãng quân, tuy A Khởi là một phụ nhân, nhưng A Khởi có phu quân, là Lan Lăng quận vương của Tề quốc, Lang quân không nể mặt phu quân nhà ta như vậy, là muốn khai chiến với Tề quốc sao?”

Thanh âm mềm mại, ngọt ngào, nhưng lại làm cho vẻ mặt của Vũ Văn Thành càng lúc càng xanh mét

Tiếng nghị luận nhỏ ở bốn phía vang lên

Ánh mắt của nàng quét qua tiếng ồn ào vừa mới vang lên, sau đó đảo qua nhóm người Chu đang vây xem, Trương Khởi cười đến xán lạn

Nụ cười này, mê hoặc hoa mỹ như vậy, giống như hoa đào sáng rực, trong nháy mắt nở rộ

Nhìn thấy ánh mắt si mê của mọi người, Trương Khởi hất cằm lên, kiêu ngạo, lộng lẫy nói: “Chư vị đường đường đều là đàn ông nước Chu, đối phó một phụ nhân yếu đuối như ta, hành vi giống như một tiểu nhân vậy”

Nàng xoay người, lưu lại bóng dáng xinh đẹp vô hạn, ống tay áo tung bay, mọi người nghe thanh âm ngọt ngào, êm tai, nhẹ nhàng theo gió mà truyền đến: “Thật là buồn cười”

Cửa chính két một tiếng, đóng lại lần nữa, bóng dáng kiêu ngạo, hoa mỹ kia biến mất phía sau cánh cửa, chỉ để lại một câu: “Thật buồn cười” dư âm lượn lờ, lãnh trào

Bất tri bất giác, sắc mặt những người Chu trắng xanh đan xen, chật vật loạn cả lên

Cũng phải, bọn họ đường đường là đàn ông, cư nhiên lại lợi dụng một phụ nhân như vậy, còn chuẩn bị tấn công nàng, quả thật không quang minh lỗi lạc chút nào

Bị một nữ nhân như vậy nhạo bang, vốn có thể làm cho người ta chật vật không dậy nổi, huống hồ mỹ nhân còn là một tuyệt thế giai nhân?. Vả lại, khí thế của giai nhân tao nhã, một cái giơ tay nhấc chân cũng hớp hồn đám vương tôn công tử. Trong khoảng thời gian ngắn, khuôn mặt những người Chu đỏ lên, rốt cuộc cũng ở không được, Vũ Văn Thành còn đang suy nghĩ, cười lạnh, thì thiếu niên đứng ở bên cạnh hắn, còn có vài đứa con nhà thế gia đứng nhìn lén xa xa, đã biến mất hơn phân nửa

Trong đám công tử nhà thế gia yên lặng rời khỏi, ánh mắt của Lô Tuấn liếc nhìn một người

Ngay sau đó xe ngựa của hắn lập tức tới gần người nọ

Đi đến bên người thiếu niên đang ngây ngốc đến xuất thần, Lô Tuấn giơ tay vái chào, miệng giật giật, cuối cùng vẫn tự giễu cười khổ: “Thảo nào Tiêu lang lại một lòng hướng về nàng”

Tiêu Mạc không hề chớp mắt nhìn cửa chính đã khép chặt, nghe vậy quay đầu lại, hắn lắc đầu, thấp giọng nói: “Hôm nay ta cũng mới biết…”

Hôm nay mới biết nàng lớn gan như vậy, xinh đẹp như vậy, xinh đẹp hơn nhiều tiểu thư con vợ cả ở nước Trần, hôm nay mới biết nàng đẹp như thế, vẻ đẹp khiến người khác kinh ngạc

Rõ ràng, nàng chỉ mới rời khỏi hắn mấy ngày, tại sao lại giống như một đời?. Trong lúc lơ đãng, long trời lở đất, ruộng dâu biến thành biển xanh?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249
Tiến »